Cuối cùng, ta đặt bát xuống, chủ động hỏi:
"Phu quân muốn nói gì sao?"
Hắn nhìn ta, mím môi một lúc, rồi mới chậm rãi nói:
"Dạo này ta bận công vụ ở Đại Lý Tự."
Ta gật đầu: "Thiếp biết mà!"
Hắn tiếp tục:
"Những phu nhân của đồng liêu khác đều gửi đồ ăn, thuốc bổ đến thăm nom."
Ta vẫn gật đầu.
Hắn giữ nguyên vẻ mặt nghiêm túc:
"Nhưng ta thì không có ai cả, mấy ngày nay, ngay cả mẫu thân cũng không đến, nàng cũng không đến."
Ta bừng tỉnh đại ngộ.
Những ngày qua chỉ lo vui vẻ, quên mất hắn rồi!
Không trách được hắn bày ra dáng vẻ tủi thân như vậy.
Ta lập tức đứng lên, cười nịnh nọt, giúp hắn xoa bóp bả vai.
"A Mạn lần sau nhất định ngày nào cũng đến thăm chàng, được không~?"
Hắn không đáp, nhưng ta nhìn thấy khóe môi hắn khẽ cong lên.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Hừm! Chắc trong lòng đang vui lắm đây!
Xoa bóp được một lúc, ta chợt nhớ ra.
Mấy hôm trước, công chúa đã gửi thiệp mời, nói là muốn tổ chức tiệc du xuân.
"Mấy ngày nữa chàng có rảnh không? Công chúa mời ta đi du xuân."
Hắn bình thản cầm bát canh, chậm rãi đáp:
"Vụ án tham ô sắp kết thúc rồi, có thể đi được."
Ta vui như mở cờ trong bụng.
Trong kinh thành, nhiều tiểu thư khuê các đều thích cưỡi ngựa.
Trong tiệc du xuân này, công chúa nhất định sẽ tổ chức trận đấu mã cầu.
Ta đã đặt riêng mấy bộ y phục cưỡi ngựa, phải chuẩn bị thật tốt mới được!
Tối hôm trước tiệc du xuân, ta mang từng bộ trang phục mới may ra mặc thử, nhờ Ngụy Tuần Chi chọn giúp.
Hắn ngồi trên giường, vô cùng nghiêm túc giúp ta chọn lựa.
Nhưng mà…
Lật đi lật lại, cuối cùng hắn lại chọn một bộ màu đen!
Mặc vào chẳng khác gì hộ vệ trong phủ!
Ta không thèm đếm xỉa, nhét thẳng bộ đồ ấy vào rương, quyết không lấy ra nữa!
Đàn ông đúng là chẳng có mắt thẩm mỹ!
Ta vẫn nên chọn bộ mình thích thì hơn!
Hắn nhìn ta, lắc đầu bất đắc dĩ:
"Đừng thử nữa, bộ nào cũng đẹp cả, nghỉ ngơi sớm đi, mai dậy không nổi đâu."
À đúng rồi! Ta vội vàng xếp lại y phục.
"Thế mai mặc bộ đỏ này nhé?"
Hắn gật đầu:
"Ừm."
Sau đó, hắn vỗ vỗ lên giường, ý bảo ta nằm xuống.
Nhưng mà…
Nghĩ đến ngày mai được chơi mã cầu, ta hưng phấn đến mức không ngủ được!
Lăn qua lộn lại mãi không yên.
Ngụy Tuần Chi thở dài bất đắc dĩ, kéo ta vào lòng, dụi dụi đầu vào tóc ta, giọng trầm ấm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bang-tuyet-cung-vi-nang-ma-nong/7.html.]
"Đừng động nữa, không thì đêm nay lại thức trắng đấy."
Ta vội vàng lắc đầu:
"Không được! Ngày mai ta còn phải cưỡi ngựa nữa!"
Hắn cười khẽ, nhẹ nhàng vỗ lưng ta, như dỗ dành một đứa trẻ:
"Ừm, thế thì ngủ nhanh lên."
Nhưng mà…
Hắn càng ôm chặt ta như vậy, ta lại càng không ngủ được!
09
May mà tối qua, Ngụy Tuần Chi không giày vò ta.
Chỉ ngoan ngoãn ôm ta ngủ một đêm yên bình.
Sáng hôm sau, mặc dù hắn có vẻ mặt mày hơi đen, nhưng ta giả vờ không nhìn thấy, vẫn vui vẻ thay y phục cưỡi ngựa.
Tháng Ba đúng là thời điểm tuyệt vời để du xuân.
Thảo nguyên xanh mượt, chỉ cần nhìn thôi cũng đủ khiến lòng người khoan khoái.
Sáng nay, Ngụy Tuần Chi đã sai gia nhân dắt con bảo mã được thuần dưỡng trong phủ đến bãi cưỡi.
Khi ta đang cao hứng vuốt ve tuấn mã, bồi đắp tình cảm, thì…
Từ đình đài phía xa, công chúa vẫy tay gọi ta.
"Phụng Nghi!"
Ta vội vàng nhét bó cỏ khô vào tay Ngụy Tuần Chi.
"Phu quân, chàng giúp ta cho ngựa ăn nhé!"
Hắn gật đầu, nhận lấy cỏ khô.
Còn ta thì chạy lon ton về phía công chúa.
Công chúa vui vẻ kéo ta ngồi xuống cạnh nàng, nhỏ giọng hỏi:
"Phụng Nghi, phu quân ta tìm cho cô, cô có hài lòng không?"
Ta mặt mày ửng đỏ, khẽ gật đầu.
Nàng bĩu môi: "Ta biết ngay mà!"
Rồi đột nhiên ghé sát tai ta, thì thầm với vẻ thần bí:
"Chuyện kia... Ta nghe nói cả rồi!"
Ta chớp mắt, mặt đầy nghi hoặc:
"Công chúa nghe chuyện gì?"
Nàng ấp úng mãi, rồi mới ghé sát tai ta, dùng giọng nói lí nhí:
"Biểu ca của ta… có phải… không được… không?"
Ta trợn tròn mắt:
"Sao công chúa lại biết?!"
Công chúa có vẻ áy náy:
"Dạo trước, ta nghe nói phu nhân Quốc Công phủ tìm thái y khắp nơi, ngay cả trong cung cũng đến hỏi."
"Mẫu hậu ta chính là người nói với ta chuyện này!"
"Ta nghĩ mãi, Quốc Công gia có con lớn như vậy rồi, chắc không phải ông ấy có vấn đề... Vậy thì chỉ còn biểu ca ta thôi!"
Ta vội vàng xua tay giải thích:
"Công chúa yên tâm! Thế tử bây giờ ổn rồi! Rất tốt!"
Công chúa nheo mắt nghi ngờ:
"Không cần uống thuốc cũng tốt sao?"
Câu này… khiến ta cứng họng ngay lập tức!
Từ sau đêm đó, Ngụy Tuần Chi bận rộn điều tra án tham ô, đêm nào cũng ở Đại Lý Tự, ta còn chưa thử lại lần nào.
Nhưng mà… cẩn thận nghĩ lại, mấy hôm sau đó, cảm giác cũng không tệ.