Kết quả của việc thực hành thực cho lắm.
Cậu đau, cũng đau.
Cuối cùng cả hai đều cắn răng chịu đựng đến khi kết thúc.
Bài thì những lời hoa mỹ, nào là linh hồn cộng hưởng, nào là trải nghiệm đỉnh cao, tất cả đều là ...
Tôi "hít" một lạnh, từ từ mở mắt , đập mắt là khuôn mặt đang ngủ phóng đại của Ôn Chiêu. Cậu ngủ say, hàng mi dài đổ bóng xuống mắt, khuôn mặt vốn thanh lãnh xa cách, giờ phút trông thật dịu dàng và vô hại.
Ánh nắng xuyên qua khe rèm chiếu , tạo thành một đường viền vàng khuôn mặt .
Đẹp vãi chưởng.
Tôi ngây mấy giây, những hình ảnh hỗn loạn, mất kiểm soát của tối qua bắt đầu phát trong đầu.
Ôn Chiêu cảm thấy... thất vọng ?
Cậu thấy kỹ thuật quá tệ ?
Trong lòng bỗng chột , lén lút rụt cánh tay đang đặt eo về.
Vừa cử động, bên cạnh liền phát một tiếng rên khẽ gần như thể thấy, từ từ mở mắt.
Bốn mắt .
Không khí ngưng đọng.
Đôi mắt màu nhạt trong ánh ban mai trong veo đến tận đáy, rõ ràng phản chiếu hình ảnh ngây ngốc đang hoang mang của lúc .
"Chào buổi sáng." Giọng khàn khàn như tỉnh rượu, đặc biệt quyến rũ.
"...... Sớm." Tôi khô khốc đáp .
Sau một hồi im lặng đầy ngượng ngùng, tư thế cứng đờ của , đột nhiên hỏi: "...... Đau ?"
Mặt nóng bừng, cứng miệng đáp:
"Cũng ! Không, là gì ! Cậu... thì ?"
Vừa hỏi xong tự tát , rõ ràng đêm qua cũng đau chết.
Ôn Chiêu , thành thật gật đầu.
"Đau."
Một chữ , ngay lập tức phá tan sự ngượng ngùng.
Tôi vẻ mặt thản nhiên của , kìm mà bật khúc khích.
Cậu cũng theo, mắt cong cong, nghiêng tới hôn nhẹ lên trán .
"Không , chúng cùng tiến bộ."
lúc khí đang thì điện thoại đầu giường bắt đầu rung điên cuồng.
Tôi cầm lên xem, thông báo từ WeChat và diễn đàn trường học trực tiếp tràn ngập màn hình.
Mở tường tỏ tình xem, hai bài đăng ở đầu trang chủ suýt chút nữa làm mù mắt .
Bài thứ nhất:
【Chính thức tự 'đạp đổ' fanfic! Poster chủ đề 'Băng Hỏa' nhân kỷ niệm trường cực phẩm lò! Đây là thứ thể xem miễn phí ?!】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bang-hoa-dong-the/chuong-8.html.]
Kèm theo bên là ảnh chất lượng cao của tấm poster quảng cáo của và Ôn Chiêu.
Bài thứ hai:
【A a a c.h.ế.t mất! Chụp cận cảnh! Học thần băng giá "cưỡng hôn" hot boy rock trường, chạy đuổi mọc cánh cũng khó thoát!】
Kèm theo là bức ảnh chụp hôm qua ở phòng chụp, Ôn Chiêu nắm cổ áo giả vờ hôn, trông y như thật.
Các bình luận bên lên tới mấy nghìn tầng:
"Tôi bảo hai họ là thật mà!!! Lần ở siêu thị !"
"Ôi ôi ôi đây là tình yêu thần tiên gì thế , một ánh mắt lôi cuốn, một chiều chuộng dung túng."
"Quỳ lạy cầu xin thêm nhiều tài liệu rải đường! Con dân sắp c.h.ế.t đói !"
"Đệt..." Tôi mắt trợn tròn mồm há hốc, đưa điện thoại cho Ôn Chiêu. "Không khéo giảng viên gọi lên ?"
Ôn Chiêu nhận điện thoại, bình tĩnh lướt qua thản nhiên : "Có chúng chủ động chụp ."
Đang dở thì điện thoại của Tô Linh gọi đến, vội vàng luống cuống bắt máy, bật loa ngoài.
"Quý Hằng!" Giọng Tô Linh mang theo tiếng , còn kích động hơn cả .
"Cậu mau xem tường tỏ tình ! Cậu và Ôn Chiêu... Tớ xin ! Tớ thật sự xin !"
Tôi mù tịt: "Cậu xin vì chuyện gì?"
"Tất cả là tại tớ!" Tô Linh ở đầu dây bên thành tiếng.
"Nếu vì tớ từ chối , còn hiểu lầm ... thì vì chọc tức tớ mà giả vờ yêu với Ôn Chiêu ! Bây giờ làm ầm ĩ đến mức cả trường đều , định giải quyết thế nào đây ư ư ư... Tất cả là của tớ!"
Tôi: "..."
Ôn Chiêu: "..."
Sao cô vẫn quên chuyện nhỉ.
Đầu dây bên , Tô Linh vẫn đang nức nở vì cái logic "tớ đẩy bước đường cùng" của cô .
Tôi trần nhà, Ôn Chiêu bên cạnh với vẻ mặt kiểu "xem giải quyết thế nào đây", bỗng nhiên thấy buồn .
Bao nhiêu năm qua, thứ mà vẫn luôn theo đuổi, hóa thể buông bỏ dễ dàng đến .
"Tô Linh." Tôi bình tĩnh gọi tên cô .
"Hửm?" Cô đáp bằng giọng mũi nặng trịch.
"Cậu còn nhớ , đây từng với tớ, đời nếu thể yêu một như Ôn Chiêu thì cũng đáng ."
Đầu dây bên im lặng.
Tôi liếc Ôn Chiêu bên cạnh, sững một chút vì lời của , ngay đó vành tai ửng lên một vệt đỏ đáng ngờ.
Tâm trạng cực kỳ , kìm mà nhếch mép .
"Cậu đặc biệt đúng."
Việc như thế nào thu hút, vốn dĩ chẳng liên quan gì đến việc đó là nam nữ.
"Tôi cũng nghĩ !"
Và đó, tình cờ là Ôn Chiêu.