Bạn trai vừa được thăng chức liền đá tôi - Chương 8

Cập nhật lúc: 2025-03-01 10:21:22
Lượt xem: 124

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cổ của cô—" tôi muốn nói lại thôi.

Trên cổ cô ta, chính là chiếc Van Cleef & Arpels kia.

Giờ phút này nó đang lấp lánh trên cổ cô ta, như đang chế giễu sự ngu ngốc của tôi.

Sở Chỉ Tích không khỏi đắc ý, "Chắc cả đời chị cũng chưa từng đeo chiếc vòng cổ đắt tiền như vậy nhỉ, đây là Thời Thanh tặng em đó, tốn mười vạn tệ đó. Nhưng không sao, chị có thể nhìn thêm vài lần, dù sao nhìn thêm cũng không mất tiền!"

Tôi bật cười thành tiếng.

"Không phải, chị à, trên cổ cô có vết dâu tây kìa."

Mặt trà xanh đỏ bừng.

"Ghen thì cứ nói là ghen, chị có tức giận thế nào, cũng không thay đổi được sự thật là Chử Thời Thanh đã đá chị đâu."

Tôi ghen, tôi tức giận?

Tôi vui muốn c.h.ế.t được ấy chứ?

"Ha ha ha."

"Cô cười cái gì?"

"Tôi cười Chử Thời Thanh tính toán giỏi thật, mười vạn tệ mua được một đêm, vòng cổ thì quý giá thật, nhưng cô rẻ tiền quá."

"Triệu Tương Tương, cô—" Sở Chỉ Tích xông lên muốn xé tôi, bị tôi quật ngã.

Đúng vậy, tôi còn là vận động viên taekwondo đai đen.

"Bây giờ thịnh hành kiểu hễ tức giận là ăn vạ sao, đang chửi người ta đã bắt đầu ngã giả vờ rồi? Cô nói xem, câu nào của tôi sai, là tối qua hai người không qua đêm, hay chiếc vòng cổ này không đáng giá mười vạn tệ?"

"Triệu Tương Tương, cô quá đáng lắm rồi!" Tôi còn muốn dạy dỗ Sở Chỉ Tích thêm, bị Chử Thời Thanh cản lại, "Có gì thì nhằm vào tôi, đừng bắt nạt người vô tội!"

Trà xanh vô tội?

Tôi ngước mắt nhìn anh ta.

Trong đôi mắt đó, đâu còn sự dịu dàng khi xưa nhìn tôi, chỉ còn sự lạnh lùng.

Nhưng, một câu anh ta nói rất đúng, tôi quả thực nên nhằm vào anh ta.

"Đã muốn anh hùng cứu mỹ nhân, được thôi, Chử Thời Thanh, anh tự xin nghỉ việc đi."

"Cái gì?"

"Anh không phải muốn chịu trách nhiệm với Sở Chỉ Tích sao, vậy thì anh trực tiếp xin nghỉ việc đi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ban-trai-vua-duoc-thang-chuc-lien-da-toi/chuong-8.html.]

"Triệu Tương Tương, cô điên rồi sao!" Sở Chỉ Tích xoa xoa cánh tay đau nhức, trốn sau lưng Chử Thời Thanh gào lên, "Cô đừng tưởng thật là công ty sẽ quản chuyện riêng tư yêu đương của nhân viên nhé?"

"Ai mà biết được, hay là tôi đi hỏi thử xem?"

"Cô nói thật đấy à?" Chử Thời Thanh túm lấy cánh tay tôi.

"Rảnh rỗi đến đây diễn kịch, tôi rảnh thế à?"

"Được rồi!" Cuối cùng, Chử Thời Thanh lạnh mặt, "Triệu Tương Tương, tôi thừa nhận, đá cô là tôi sai, nhưng chúng ta đã chia tay rồi! Tôi thật không ngờ cô lại là người dai dẳng như vậy! Biết thế, tôi nên chia tay với cô ngay từ đầu! Không đúng, là tôi không nên quen cô mới phải!"

"Ôi chao, trùng hợp thật, ý kiến giống nhau."

"Triệu Tương Tương!" Chử Thời Thanh nghiến răng, nhưng nhìn thấy xung quanh đã dần yên tĩnh lại, anh ta vẫn hạ giọng, "Nói đi, cô muốn bao nhiêu!"

"Hả?"

"Cô đến đây, không phải là muốn tiền chia tay sao, tôi coi như bị chó dại cắn mất tiền tiêm phòng, nói đi, bao nhiêu tiền cô mới chịu đi?"

9、 

Không ngờ, Chử Thời Thanh lại ví tôi như chó dại.

Quả nhiên là kẻ bạc tình.

Tôi giơ một ngón tay.

Chó dại sao, vậy thì con ch.ó dại anh gặp phải, hơi đắt đấy.

"Một vạn? Triệu Tương Tương, cô cũng dám mở miệng thật đấy!"

"Không phải." Tôi mỉm cười, "Một triệu."

"Một triệu!" Ngay cả Sở Chỉ Tích cũng kinh ngạc.

"Triệu Tương Tương, cô điên rồi sao, dám hét giá trên trời, cô có tin tôi kiện cô tội tống tiền không?"

"Xin lỗi, một triệu, là phí một giờ. Anh trả tôi một triệu, tôi coi như bán một giờ cho anh, đợi qua 10 giờ tôi lại vào công ty."

Đây đã là giới hạn của tôi rồi, ưu đãi nữa, không bằng tôi tự kiếm tiền.

"Triệu Tương Tương, cô đang nói tiền âm phủ đấy à!"

Anan

Hai người họ cảm thấy tôi đang đùa giỡn, tức giận đến mức phát điên.

"Tôi kiếm loại tiền gì thì không rõ, nhưng chắc chắn hai người là đồ ngốc, điều này là chắc chắn!"

"Thời Thanh, việc gì phải so đo với con ch.ó dại này!" Sở Chỉ Tích nhìn tôi với vẻ khinh bỉ, "Chẳng qua là dọa dẫm thôi. Không có lời mời của công ty, lại không có vân tay nhân viên, cô tưởng loại chó mèo nào cũng vào được công ty chúng ta à?"

Ồ, xin lỗi, hai thứ này tôi đều có.

Loading...