"Tôi là Tống Kỳ."
"Tôi , nhận mà." Dứt lời, Viên Văn Khanh tự nhiên nắm lấy tay : "Chúng thôi. Hôm nay nắng to, chờ xe thì nóng lắm, mượn bạn một chiếc xe, đang đỗ ở cổng trường ."
Vì xu hướng tính d.ụ.c của từ sớm, nên luôn tâm lý kháng cự với sự đụng chạm từ cùng giới. Theo bản năng, định rút tay thì làm bên cạnh chú ý, "Sao thế?"
"Không gì... chỉ quen." Tôi và Lâm Thịnh bên từ thời học cấp Ba, nhưng suốt mấy năm trời, chuyện quá trớn nhất cũng chỉ dừng ở việc hôn trong lùm cây mà thôi. Đột ngột nắm tay một mới quen , chút phản ứng kịp.
Cứ ngỡ Viên Văn Khanh sẽ buông tay , nào ngờ càng siết chặt hơn, "Không , nếu tự nhiên, lỡ tên phụ bạc thì ? Anh nên tập thích nghi là ."
Nghe cũng lý, đành chấp thuận. Thế nhưng khi đến cổng trường, sững sờ.
"Đây là chiếc xe mượn đấy ?" Tôi chiếc xe mui trần mặt mà há hốc mồm.
" , chẳng đòi thể diện ? Tôi nhất định mượn bạn chiếc nào đắt tiền một chút chứ!"
mà chiếc xe đắt đến mức... còn chẳng mở cửa thế nào.
Sau khi lên xe, mới chợt nhận một chuyện, "Tại đồng ý giúp ?"
"Một ngàn lận mà, ai chê tiền bao giờ."
Thế nhưng, cái xe thôi cũng đủ thấy, bạn bè xe hạng sang thế thì bản chắc cũng chẳng thiếu thốn gì.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
"Dạo làm ba giận, ông cắt viện trợ , giờ đang cực kỳ khát tiền mặt. May mà giúp đỡ đúng lúc, cảm ơn nhé, trai."
Tôi hai chữ cuối cùng làm cho đỏ bừng mặt, lập tức dời tầm mắt chỗ khác, "Cậu đừng gọi như thế."
"Tại chứ? Tôi học sớm nên nhỏ tuổi hơn, là đàn khóa , gọi một tiếng ' trai' chắc quá đáng nhỉ?" Vừa , Viên Văn Khanh đột ngột ghé sát .
Gương mặt phóng đại của khiến tim lỡ nhịp. Tôi bỗng nhớ đến đầu năm lúc chúc Tết, cô em họ dạy một từ mới: Trà xanh chính hiệu.
3.
Tôi theo địa chỉ thiệp mời tìm đến khách sạn. Quy mô hôn lễ lớn, Lâm Thịnh cùng ba đang ở cửa chào đón khách khứa. Vừa thấy , trong mắt Lâm Thịnh xẹt qua một tia hoảng hốt.
"Chúc mừng hạnh phúc."
Tôi đưa tiền mừng, Lâm Thịnh đón lấy mà kéo một góc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ban-trai-toi-thue-la-nam-than-tra-xanh/chuong-2.html.]
"Tống Kỳ, vui, nhưng sẽ bù đắp cho . Ngày hôm nay cực kỳ quan trọng đối với , hy vọng làm chuyện gì tổn hại ."
Hừ, một câu "tổn hại " thật đấy, đây là sợ đến phá đám chứ gì?
"Tôi kết hôn, với tư cách là bạn cùng phòng đến đưa phong bì, vấn đề gì ?"
" mà ..."
"Xin , đến muộn." Viên Văn Khanh khỏi thang máy sải bước nhanh về phía : "Bãi đỗ xe hôm nay chật quá, tìm mãi mới thấy chỗ trống."
"Là ? Cậu đến đây làm gì?" Lâm Thịnh đối diện với ánh mắt của Viên Văn Khanh, nụ môi bỗng chốc thu .
"Em cùng ." Tôi đặt tay lên vai Viên Văn Khanh
Lâm Thịnh sững một chốc, nhưng nhanh phản ứng , "Hai ... ở bên ? Từ bao giờ?"
Anh đột ngột gầm lên, ngay lập tức thu hút sự chú ý của vô quan khách. Ngay cả ba cũng sang phía .
"Có chuyện gì thế A Thịnh?"
"Không gì ạ." Lâm Thịnh miễn cưỡng nặn nụ đáp ba , nhưng khi , gương mặt còn chút ý nào, "Hai lén lút ở bên từ lúc nào? Vậy mà còn giấu ."
Tôi bộ Âu phục Lâm Thịnh, đó vẫn là bộ đồ hiệu mà năm xưa cùng chọn. Giờ kết hôn đem mặc, chẳng lẽ thấy nực ?
"Tôi đê tiện như ."
Lâm Thịnh nghẹn họng câu của , Viên Văn Khanh bên cạnh lập tức tiếp lời: "Chẳng đàn sắp kết hôn ? Vậy thì đoạn tình cảm đây chắc chắn tính nữa . Thật thích Tống Kỳ từ lâu, chỉ là dám ngỏ lời thôi. Cảm ơn đàn cho cơ hội nhé."
Nghe , Lâm Thịnh tức đến mức nghiến răng trắc nết. Tôi biểu cảm mặt mà lạnh trong lòng.
Vì chúng chuyện quá lâu, nên ba Lâm Thịnh cứ liên tục sang. Cuối cùng, Lâm Thịnh chẳng còn cách nào khác, đành để chúng chỗ.
Bàn của chúng là bạn học Đại học của Lâm Thịnh. Anh vốn giỏi giao thiệp nên khách mời cũng chẳng mấy , nhưng ngặt nỗi, những đây đều rõ mối quan hệ của chúng . Nhất thời, sắc mặt ai nấy đều vô cùng đặc sắc.
Chỉ Viên Văn Khanh là thần thái tự nhiên như thường, thậm chí trong mắt còn ẩn hiện vẻ phấn khích.
Trước khi hôn lễ bắt đầu, nhận tin nhắn của Lâm Thịnh, bảo ngoài chuyện. Tôi lấy cớ vệ sinh dậy.
Lâm Thịnh gọi đến một góc khuất, đưa cho một chiếc thẻ ngân hàng, "Trong năm vạn tệ, coi như chuyện của hai đứa kết thúc tại đây."