Bạn Trai Là Vạn Nhân Mê, Mà Ta Là Người Qua Đường - Chương 49: Ngoại truyện 3: Gặp gỡ ở trường trung học
Cập nhật lúc: 2025-11-30 02:45:15
Lượt xem: 50
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Cậu gì ? Sắp học sinh chuyển trường đến đấy."
"Vào thời điểm mà vẫn chuyển trường thật …?"
Bây giờ là học kỳ hai lớp 11 .
Tuy luôn lớp 12 mới là giai đoạn nước rút quan trọng nhất, nhưng thực tế lớp 11 cũng là một bước ngoặt.
Nếu là học kỳ một lớp 11 thì còn đỡ, đằng học kỳ hai về cơ bản học xong hết chương trình.
Dù thị trấn nhỏ cạnh tranh khốc liệt như những nơi khác, nhưng ai cũng là học sinh trung học, cũng hiểu ý nghĩa của kỳ thi đại học đối với cuộc đời, vì ai nấy đều vô cùng tò mò về chọn chuyển trường đến đây lúc .
"Nghe nhà giàu lắm."
"A, trông cũng trai nữa …?"
" trong lớp cũng hết chỗ trống , sẽ ở nhỉ?"
Ánh nắng chói chang chiếu từ cửa sổ, khiến những chiếc bàn gỗ cũng hun nóng.
Vài lẽ mỏi nên dậy, dựa bàn học của , chiếm cả lối , tiếng trò chuyện cũng lớn, lọt cả tai một khác.
*Ồn quá.*
Người đang gục bàn khẽ động đậy.
Dù bẩm sinh thính lực kém, cũng tài nào thoát khỏi những âm thanh .
Diệp Ký Thư rút cánh tay đang gối đầu , thẳng dậy, về phía chiếc đồng hồ treo bục giảng. Kim đồng hồ còn ba phút nữa mới chỉ đúng giờ, nghĩa là còn ba phút nữa mới đến giờ học tiếp theo.
*Mau lớp . Buồn ngủ quá.*
Vào lớp , sẽ tập trung giảng.
Vì tai vấn đề bẩm sinh, gia đình chịu chi tiền mua máy trợ thính, nên giáo viên từ lâu mặc kệ, quản làm gì. Giọng thầy cô cũng lớn, nên đây là thời điểm thích hợp để ngủ bù, cũng sẽ ai đến làm phiền .
Hôm qua game phiên bản mới, thức đêm chơi một lúc. Vì , dù cạnh cửa sổ, bên ngoài là những cành cây um tùm với tiếng ve kêu inh ỏi, vẫn buồn ngủ rũ rượi.
"Cậu ngủ , tớ canh giáo viên cho."
Người bên cạnh dường như thấy đến mí mắt cũng nhấc nổi, bèn ghé tai nhỏ.
Cậu suýt quên mất còn bạn cùng bàn.
"À. Ừm. Cảm ơn."
Diệp Ký Thư cởi áo khoác đồng phục , lót lên mặt bàn nóng bỏng gục xuống nữa.
Chẳng từ lúc nào, những tiếng bàn tán phần phấn khích bên tai xa dần.
Ý thức như chìm xuống đáy nước ấm áp.
Cho đến khi, đột nhiên, bàn học của ai đó gõ mạnh một cái.
Diệp Ký Thư choàng mở mắt, thẳng dậy, đối diện ngay với ánh mắt giận thương của giáo viên chủ nhiệm.
"Sao em còn ngủ? Không thể làm một tấm gương cho bạn học mới ?!"
"..."
*Tấm gương …*
*Tại làm tấm gương chứ?*
Nhận ánh mắt ngái ngủ nhưng đầy hoang mang của , đối phương lập tức cao giọng: "Vị trí trong lớp chúng bàn bạc , bắt đầu từ hôm nay, bạn học mới sẽ cạnh em."
Thế nhưng, Diệp Ký Thư còn kịp gì, bên cạnh lộ vẻ kinh ngạc, buột miệng: "Tại ?! Không em đang đây ? Sao tìm một chỗ trống khác cho , nhất định bắt em nhường chỗ ––?!"
"Phục tùng sự sắp xếp, đây là quyết định của các giáo viên."
Giáo viên chủ nhiệm cau mày liếc một cái, "Hơn nữa, vị trí đổi cho em còn hơn, gần bục giảng và bảng đen hơn, gì chứ?"
"Nói thì , nhưng em với Diệp Ký Thư––"
"Được . Đừng quậy nữa. Gần đây thành tích của em chút sa sút, ? Vị trí chính giữa bàn giáo viên đó phù hợp, so với việc kết bạn thì học hành của bản vẫn quan trọng hơn, nặng nhẹ thế nào em tự cân nhắc ."
Nói xong câu đó, giáo viên chủ nhiệm liền xoay rời , cho đối phương cơ hội phản đối nữa.
Cậu rõ hai họ đang cãi về chuyện gì.
Phần lớn âm thanh lọt tai đều mờ mịt, giống như qua một lớp kính.
Diệp Ký Thư ngẩng đầu, liếc chiếc đồng hồ treo bục giảng.
A…
Đã qua một tiết học .
Tiết tiếp theo là tiết thể dục.
Người bên cạnh vẫn đang chuyện với vẻ bực bội, gương mặt méo mó.
"... là nực , dựa mà bắt tớ đổi chỗ chứ. Tớ cùng Ký Thư, nếu tớ, Ký Thư khi những kẻ bàn tán chê , dù Ký Thư cũng là khuyết tật, tớ bắt nạt."
" ? Cậu cũng là mà."
Có lẽ nhận Diệp Ký Thư , ghé sát , chuyện với ở một cách cực gần. Cậu lặng lẽ né , tránh động tác của , nhưng nắm chặt cổ tay.
Đối phương dùng sức mạnh, để thoát .
"Tớ ! Hay là với giáo viên , cứ tai vấn đề, cần bên cạnh ghi chép bài. Bạn học mới chắc chắn làm việc , chỉ tớ thôi, cứ với giáo viên như ! Được ? Ký Thư, chỉ tớ––"
Diệp Ký Thư nắm lấy tay .
Trên mặt lộ vẻ hy vọng, pha lẫn với khao khát.
Thế nhưng, khoảnh khắc tiếp theo, bàn tay tưởng chừng dùng bao nhiêu sức lực di chuyển thẳng đến hổ khẩu của . Một cơn đau nhói buốt tận tim ập đến, đau đớn kêu "A" một tiếng, buông lỏng cổ tay đang nắm chặt Diệp Ký Thư.
"Không cần." Diệp Ký Thư . "Tôi ."
Dù âm thanh mơ hồ, chỉ cần khẩu hình miệng là thể đoán đại khái đối phương đang gì.
Mặc kệ vẻ mặt kinh ngạc của đối phương, Diệp Ký Thư cúi , rút áo khoác đồng phục từ trong hộc bàn , quan tâm thứ gì rơi xuống đất, chỉ theo dòng đang chuẩn xuống lầu, tiến về phía sân thể d.ụ.c tòa nhà dạy học.
Tiết thể d.ụ.c mùa hè vô cùng khó chịu.
Diệp Ký Thư thích cảm giác mồ hôi trượt da.
Thấy động tác uể oải của khi tập thể dục, giáo viên thể d.ụ.c chỉ thổi còi cảnh cáo, từ bỏ việc yêu cầu làm theo tiêu chuẩn.
Con dường như là một sinh vật giỏi làm quen.
Ban đầu, ai đối mặt với cũng sẽ tò mò, sẽ tức giận vì thái độ của , nhưng một khi cứ giữ mãi trạng thái như , những cảm xúc sôi sục nhắm sẽ nhanh chóng tan biến, trở thành trạng thái phớt lờ .
Cuộc sống như , thể dùng một từ để hình dung.
Đó chính là––
*Nhàm chán.*
Ngày qua ngày đến trường, sách, tan học.
Gương mặt của bạn học dù ngày nào cũng gặp nhưng vẫn chút mơ hồ.
Thứ duy nhất thể thu hút sự chú ý của , chỉ những trò chơi với lối chơi ngừng đổi trong điện thoại mà thôi.
Hơi nóng như luồn từ ống tay áo, ống quần của bộ đồ thể dục.
"Xoẹt––"
Tiếng còi nghỉ vang lên.
Diệp Ký Thư giơ tay, dùng mu bàn tay lau giọt mồ hôi đang trượt xuống, chậm rãi về phía bóng râm.
Trên đường , vô tình ngẩng đầu, về phía tòa nhà dạy học.
Lại bắt gặp một đôi mắt đen láy.
Đối phương đang ở hành lang ngoài lớp học, dựa lan can thấp, đưa mắt xuống lầu.
*Bọn họ... quả sai.*
Ý nghĩ lóe lên trong đầu .
Đó là một gương mặt đến kinh diễm.
Dù mặc thường phục là hiệu gì, nhưng thể thấy giá trị nhỏ, hợp với đối phương.
Gió nhẹ thổi qua, bóng cây đầu phát tiếng "xào xạc".
Mái tóc dài của đối phương lướt qua trong trung.
Diệp Ký Thư nảy sinh một ảo giác, rằng đó chỉ để mà thôi.
"Ký Thư, chúng bàn chuyện lúc nãy ."
Đột nhiên, một giọng lớn vang lên từ bên cạnh.
Ánh mắt của hai cắt đứt.
Diệp Ký Thư dời tầm mắt, sang bên trái .
Chắc là bạn cùng bàn.
Đối phương thấy mặt , liền lộ vẻ vui mừng.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
"Tớ xin , xin ... Tớ cũng chỉ là quá vội vàng, nên mới những lời như , ý của tớ thế. Tớ chỉ bảo vệ Ký Thư, đúng ? Thành tích của chúng cũng tương đương . Cậu hạng nhất, tớ hạng nhì, hợp––"
"Không cần nữa." Diệp Ký Thư .
"..."
"Tôi cần."
Như sét đánh. Câu là một đả kích lớn đối với .
Diệp Ký Thư thấy mặt lộ vẻ thể tin nổi.
"Cậu, cần tớ... Sao thể?! Cậu tớ làm gì vì ?!"
"Xoẹt––"
Tiếng còi tập hợp đột ngột vang lên sân thể dục, cắt ngang những lời hết.
Diệp Ký Thư nữa, về phía dòng đang tụ , nhanh chóng trở về đội hình của lớp.
Giáo viên thể d.ụ.c cũng quá khắt khe, thông cảm cho họ thi tháng xong, nên bài tập giãn cơ đơn giản , thầy liền tuyên bố họ thể tự do hoạt động trong thời gian còn . Diệp Ký Thư tách khỏi đám đông ồn ào, về phía tòa nhà dạy học.
Tuy trong lớp cũng điều hòa, nhưng thế nào cũng hơn là tiếp tục hoạt động trời nắng gắt...
Cầu thang ai , đều đang trong giờ học.
Từ các lớp học khác vọng tiếng giảng bài, Diệp Ký Thư rón rén bước chân, chậm rãi về phía lớp học của .
Theo lý mà , trong lớp hẳn là một ai.
––
Khi bước cửa, phát hiện đang ở chỗ của .
Chiếc quạt trần đầu kêu kẽo kẹt.
Và bên những cánh quạt đang xoay, đối phương đang ngoài cửa sổ.
Nhận động tĩnh của , đối phương đầu , đôi mắt đó ở cách gần trông càng thêm sâu thẳm.
Hai lặng lẽ .
Chiếc quạt cũ kỹ, hiểu tiếng kẽo kẹt càng lúc càng lớn.
Trong phòng học yên tĩnh, "kẽo kẹt", "kẽo kẹt". Sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc thể phớt lờ bao trùm giữa hai .
Thời gian dường như trôi qua lâu.
thực tế, lẽ cũng chỉ vài giây mà thôi.
*Cũng ... Nếu học sinh chuyển trường đến, chuyển bàn trong giờ thể d.ụ.c cũng tiện hơn.*
Diệp Ký Thư là dời mắt , đó chút biểu cảm về phía chỗ của .
Trời nóng quá. Phải cởi áo khoác thể d.ụ.c .
Cậu nắm chiếc áo khoác trong tay, cúi xuống, đặt hộc bàn.
Ngay lúc thẳng dậy, thứ gì đó đột nhiên chìa mặt, che khuất tầm của .
Diệp Ký Thư sang, khựng một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ban-trai-la-van-nhan-me-ma-ta-la-nguoi-qua-duong/chuong-49-ngoai-truyen-3-gap-go-o-truong-trung-hoc.html.]
*Là... bút của .*
Chắc là lúc nãy khi học thể dục, lấy áo khoác từ hộc bàn, vô tình làm rơi bút . Cậu luôn thói quen nhét bút hộc bàn, như khi gục xuống ngủ dậy, thể trực tiếp thò tay lấy bút, cần tìm kiếm, tiện lợi.
"Đây là đồ của ?"
Nghe thấy tiếng , Diệp Ký Thư ngẩng đầu.
Học sinh chuyển trường chống cằm, đầu, cứ thế nghiêng mặt .
Gương mặt diễm lệ nở một nụ khiến thả lỏng.
thứ mà đôi mắt truyền tải trái ngược với hành động chu đáo của .
Ánh mắt siết chặt bao bọc lấy .
Rõ ràng đang ở ngay quạt, nhưng nóng dâng lên lúc , ngay cả khí dường như cũng vì thế mà trở nên ngột ngạt.
–– Có cảm giác đối phương nhắm trúng.
Diệp Ký Thư nhận lấy cây bút.
Ở vị trí thấp hơn , một nữa đối diện với đôi mắt đó.
Khác với lúc ở hai đầu lớp học, cách của hai gần, thậm chí thể cảm nhận nhịp thở của đối phương.
Trên đối phương một mùi hương dễ chịu.
Tựa như ảo giác, khiến liên tưởng đến mùi hương của thủy triều và quýt.
"Còn nhớ ?" Đối phương nhẹ nhàng , vì ở gần, nên dù tai chút rõ, lúc cũng thu hết những âm thanh đó , "Chúng gặp ở nhỉ?"
*… Ở đó, từng gặp.*
Theo giọng của đối phương, trong trung dường như vang lên tiếng sấm rền của cơn mưa mùa hạ.
Không thể kiểm soát, một điềm báo.
Trong đầu bất giác hiện lên một cảnh tượng của đêm hôm đó.
Vì bây giờ là lớp 11, nên buổi tối sẽ buổi tự học.
Khác với phần lớn học sinh chọn ở nội trú, Diệp Ký Thư là học sinh ngoại trú, nên khi tan học lúc 9 giờ tối, bộ về nhà.
Diệp Ký Thư thu dọn đồ đạc, đeo cặp sách lên.
Lúc rời khỏi tòa nhà dạy học, mới phát hiện bên ngoài mưa.
Qua bức rèm mưa trượt xuống từ mái hiên, về phía cổng trường, nơi đám đông trở nên nhốn nháo vì mưa. Ngay cả những bạn học thường ngày tự về nhà, cũng vì thời tiết tồi tệ mà phụ đến đón.
Diệp Ký Thư đưa tay ngăn bên hông cặp sách. Rồi sờ một .
*… Quên mang ô .*
Cậu đôi giày đang mang. Là giày vải.
Vì lớp cao su bề mặt sân thể d.ụ.c lão hóa, nên để những vết lồi lõm, tích tụ ít nước mưa.
Nếu cứ thế , chắc chắn sẽ ướt sũng cả đôi giày. Có khi cả gấu quần cũng thoát khỏi. Nghĩ đến việc cả sẽ ướt sũng vì mưa, thấy thời tiết thật phiền phức.
Ưu điểm duy nhất, chính là sự bồn chồn trong lòng do oi bức kéo dài cơn mưa rào nhấn chìm.
Diệp Ký Thư đội cặp sách lên đầu, lao màn mưa.
...
Mãi mới đến nhà dì.
ngờ dì ở nhà. Nên đành ở ngoài một lúc.
Ánh mắt lượt lướt qua quán cà phê, hiệu sách.
Quán cà phê đặt ô của khách. Cậu từng đến.
Hiệu sách thì từng mua vài cuốn sách tham khảo, nên ông chủ chút quen mặt, sẽ đến mức đuổi ngay.
*Điện thoại cũng hết pin .*
Trong túi còn mười đồng tiền lẻ.
Suy nghĩ vài giây, Diệp Ký Thư liền về phía hiệu sách.
Phía mái hiên là sàn nhà nhẵn bóng.
Cậu ướt sũng bước , yên tại chỗ một lúc, đợi nước mưa "lách tách" rơi gần hết, mới đặt cặp sách giỏ đựng ô, chậm rãi bước hiệu sách.
Dù trời mưa, điều hòa trong tiệm vẫn tắt.
Vừa bước , luồng khí lạnh phả mặt khiến rùng .
Diệp Ký Thư sâu trong, mà ở ngay cửa, về phía dãy kệ sát tường.
Ở đó đặt mấy giá sách màu trắng.
Sau khung lưới sắt, là những cuốn tạp chí truyện tranh mới nhất, và cả tiểu thuyết, truyện tranh minh họa các loại.
Diệp Ký Thư rút một cuốn tạp chí game, đầu tiên xem giá, phía ghi năm tệ. Sau đó mới lật xem.
"Soạt."
Tiếng mưa bên tai đột nhiên lớn hơn.
Cậu đầu .
Chắc là mới , cửa mở , nên tiếng mưa lọt .
Cứ ngỡ liên quan đến .
Thế nhưng, cảm nhận động tĩnh đến bên cạnh.
Vị khách mới đó, cũng giống , trong tiệm, mà chọn hàng tạp chí .
Đối phương ở ngay bên tay .
"Tí tách, tí tách."
Đây là tiếng nước mưa nhỏ giọt.
đối phương chắc là mưa làm ướt.
Âm thanh , hẳn là từ chiếc ô mà thoáng thấy trong tầm mắt rơi xuống.
Người đó lặng lẽ bên cạnh vài giây, về phía cửa, cũng ném chiếc ô giỏ.
Ngay bên cạnh cặp sách của Diệp Ký Thư.
Sau đó, đối phương tới, lưng .
Trong tầm mắt của , thể thấy đối phương đưa tay , thon dài, khớp xương rõ ràng. Vòng qua vai , rút một cuốn tạp chí thời trang giá, lật . Không hiểu , trong quá trình đó, Diệp Ký Thư bất giác nín thở.
Cho đến khi bên tai truyền đến tiếng giấy lật, mới nhớ mà thả lỏng cơ thể, thở một .
*Chuyện gì thế .*
Dù , vai vẫn căng cứng.
Tim đập nhanh.
Có một cảm giác kỳ lạ, rằng đối phương đang .
Trong hiệu sách vang lên tiếng nhạc nhẹ nhàng.
Cả hiệu sách vắng tanh, lẽ vì trời mưa, nên ngay cả ở quầy thu ngân cũng đang ngủ.
"Cậu là học sinh trường Trung học 2 ?"
"..."
*Nói .*
"Tôi cũng sắp đến đó học."
Giọng xuyên qua lớp nước, truyền tai .
Ngay cả Diệp Ký Thư cũng cảm thấy lúc nên một câu.
Vì đối phương đang đợi câu trả lời của .
Theo lý mà , đây sẽ đáp gì cả. ––
Lần đầu tiên.
Cậu chút luống cuống, nên gì, thế là chỉ phát những âm tiết đơn điệu.
"À. Ừm. Được."
Cứ ngỡ sẽ đối phương cho là qua loa.
dường như chỉ cần câu trả lời như đủ làm đối phương hài lòng.
Hai duy trì tư thế một một như .
Diệp Ký Thư một đầu , sự chú ý nhanh chóng trở với cuốn tạp chí.
Bên trong nhiều game mới.
Chỉ là phần lớn cần máy tính mới chơi , một ít game di động thì thể thử.
Không qua bao lâu.
Người đặt cuốn tạp chí, về phía cửa, "Ô cho đấy. Đừng quên."
Nghe , Diệp Ký Thư sững .
Tầm mắt cuối cùng cũng rời khỏi cuốn tạp chí, nhưng chỉ thể thấy bóng lưng đối phương rời khỏi cửa.
Gương mặt của đối phương, đến cuối cùng cũng thấy. Giống như một đoạn nhạc dạo bất ngờ trong cơn mưa rào.
Lại qua một lúc lâu.
Bắp chân đến mỏi nhừ, nhưng cơn mưa lớn bên ngoài vẫn dấu hiệu ngớt.
Qua lớp kính, Diệp Ký Thư cuối cùng cũng thấy bóng dáng dì trở về.
Cậu đến quầy thu ngân mua cuốn tạp chí đó.
Trước khi rời , lúc ngang qua chiếc giỏ xanh đựng ô, dừng bước, do dự một chút.
*Thông thường... sẽ lấy nhỉ.*
Vì cảm giác kỳ lạ. Hoàn quen , đột nhiên cho ô.
Bây giờ nếu thật sự lấy , cảm giác... chỗ nào cũng kỳ quặc.
...
Cậu thể nhớ mùi hương thoang thoảng truyền đến từ phía .
Ma xui quỷ khiến thế nào, Diệp Ký Thư cúi xuống nhặt chiếc ô đó, rời khỏi hiệu sách.
...
Bạn học mới vẫn luôn mặt .
Tuy Diệp Ký Thư vẫn biểu cảm gì, nhưng đối phương dường như từ phản ứng khựng của mà đưa kết luận.
"Ô cất cẩn thận ? Ký Thư."
Cậu vẫn nhẹ nhàng , từ chính diện, từng chữ từng chữ, thể kháng cự mà rơi tai .
*Gần quá.*
Diệp Ký Thư cảm thấy lồng n.g.ự.c ngứa ngáy.
Ở cách gần như , gương mặt đó thể nào tránh , khiến cảm thấy ánh lúc đều cướp mất.
Thế nhưng, trong mơ hồ một cảm giác nguy hiểm, một nữa truyền khắp như điện giật.
*Hình như... từng tên của ...*
Cảm giác tê dại muộn màng ùa lên bộ não đang đối phương thu hút lúc .
Sự hoang mang đáng lẽ dâng lên biến mất.
Nỗi sợ hãi ngọt ngào trào trong câu tiếp theo của mắt.
"Tên của là Yến Mị." Đối phương ghé sát dái tai , . "Phải luôn nhớ kỹ nhé... Ký Thư."
--------------------