Bạn Trai Khiếm Thính Của Tôi - Chương 2
Cập nhật lúc: 2025-03-14 04:28:18
Lượt xem: 422
3.
Mặc dù tôi và Hoắc Tầm chia tay không êm đẹp, nhưng sao có thể tính là phản bội được.
Hơn nữa với tính cách của Hoắc Tầm, nếu như anh nhận ra tôi, điều đầu tiên anh làm nhất định là sẽ vạch trần tôi, chứ không thể hờ hững lạnh lùng như bây giờ được.
Tôi hít một hơi thật sâu, nghiêng người, giọng nói mang ý cười, bộ dạng công tư phân minh:
“Hoắc tổng, mặc dù tôi không biết anh và người đó từng có xích mích gì, nhưng tôi thấy con người nên nhìn về phía trước, đừng lúc nào cũng phải cố chấp với những chuyện nhỏ nhặt trong quá khứ.”
“Chuyện nhỏ nhặt sao? Thầy Thẩm thật là rộng lượng.” Hoắc Tầm cong môi: “Nhưng nếu như tôi vẫn cố chấp nắm lấy không buông thì sao?”
“Hoắc tổng, đây là chuyện riêng của anh, tôi chỉ là một thợ chụp ảnh, e là không đủ năng lực để giúp anh.”
Hoắc Tầm nhìn tôi, không nói gì.
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, giống như giây tiếp theo sẽ bị vạch trần.
Hồi lâu…
cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️🔥❤️🔥❤️🔥
“Cũng đúng.” Hoắc Tầm cười: “Cô chỉ là thợ chụp ảnh mà thôi.”
4.
Buổi chụp hình rất suôn sẻ, kết thúc sớm hơn so với dự kiến một giờ.
Sau khi tiễn Hoắc Tầm, tôi bắt đầu thu dọn dụng cụ chụp ảnh.
Hiểu Hiểu chạy đến kéo cánh tay của tôi lôi về phía cửa: “Quán Quán, mau đi đi! Xảy ra chuyện lớn rồi!”
“Sao thế? Xảy ra …”
Giọng nói, đang nói thì dừng lại.
Bên ngoài studio rải đầy hoa hồng, ở giữa dùng nến xếp thành tên của tôi.
Nói sao nhỉ?
Thật sự rất phèn, rất sến.
Tôi đã từ chối Triệu Cảnh ba lần rồi, không ngờ anh ta vẫn chưa bỏ cuộc.
Lại còn muốn ở trước mặt mọi người, bày ra cho tôi cảnh tượng xấu hổ này.
Không ai biết, sắc mặt dưới lớp khẩu trang của tôi lúc này kém đến mức nào.
Tôi bị dị ứng với phấn hoa, may mà có đeo khẩu trang.
Quay người muốn rời đi, nhưng bị Triệu Cảnh ngăn lại.
Anh ta ôm bó hoa đi tới: “Thẩm Quán, anh thật sự rất thích, rất thích em.”
“Anh nhất định sẽ đối xử với em thật tốt.”
“Em đồng ý đi, có được không?”
Trong chốc lát, tôi thất thần.
Những lời này, tôi cũng đã từng nói qua với Hoắc Tầm.
5.
Tôi đối với Hoắc Tầm hoàn toàn là vì thấy sắc nổi ý.
Trong vô số người mà tôi từng gặp, chỉ có Hoắc Tầm là hoàn hảo nhất trong lòng tôi.
Người mẫu nam trong quán bar, nhưng lại có dáng vẻ khó gần.
Trên tai còn đeo máy trợ thính, khiến anh càng trở nên lạnh lùng.
Sau này tôi mới biết, quán bar đó kinh doanh dưới trướng nhà họ Hoắc.
Tôi nhất thời kích động, dùng hết mọi cách, lì lợm đeo bám, lừa gạt anh.
Cuối cùng, tôi cũng dụ dỗ được người lên giường.
Tối hôm đó, tôi ghé sát bên tai Hoắc Tầm nói rất nhiều câu yêu thương:
“Hoắc Tầm, em rất thích, rất thích anh.”
“Hoắc Tầm, em nhất định sẽ đối xử với anh thật tốt, tốt vô đối luôn.”
“Hoắc Tầm, chúng ta yêu nhau có được không?”
Hoắc Tầm ngẩng đầu lên khỏi cổ của tôi, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào tôi: “Em thật sự, rất thích anh sao?”
Tôi không có thời gian bóc tách phân tích cảm xúc đang dâng trào trong đôi mắt của Hoắc Tầm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ban-trai-khiem-thinh-cua-toi/chuong-2.html.]
“Ừ, đúng vậy.”
Hoắc Tầm đè giọng: "Em đồng ý với anh cả đời này chỉ yêu mình anh, thì chúng ta sẽ yêu đương.”
Lúc đó, tôi hoàn toàn không nghiên cứu kĩ hai từ “một đời” trong miệng Hoắc Tầm là gì.
Tôi ngẩng đầu, cắn lên môi Hoắc Tầm:
“Được, chỉ thích mỗi anh.”
Sau này ở với nhau tôi mới biết, biểu cảm lạnh lùng cấm dục của Hoắc Tầm hoàn toàn là giả vờ.
Anh còn ham muốn hơn bất kì người nào.
Tôi luôn thích tháo máy trợ thính của anh trong lúc l.à.m t.ì.n.h rồi ghé sát vào tai nói những câu tục tĩu, tùy ý rên rĩ.
Nhìn anh rõ ràng là không nghe thấy, nhưng lại tỏ ra rất nhẫn nhịn.
Tính cách của tôi kiêu ngạo, lại xấu nết.
Hoắc Tầm nghe lời tôi răm rắp, luôn dỗ dành tôi, mặc tôi muốn làm gì cũng được.
Khiến tôi cho rằng thật sự sẽ có một đời.
Mãi cho đến khi tôi vô tình, nhìn thấy tấm ảnh của Hoắc Tầm chụp chung với bố tôi.
Một buổi chiều mùa hè, ngón tay của Hoắc Tầm nhẹ nhàng vuốt lên tóc tôi.
Hơi ấm của máy sấy tóc “vù vù” thổi bên tai.
Thì ra họ Hoắc của Hoắc Tầm, chính là họ Hoắc của Hoắc gia.
Trái tim tôi, như rớt xuống hầm băng.
6.
Tiếng ồn ào kéo suy nghĩ của tôi quay về.
Không biết từ lúc nào, Triệu Cảnh đã quỳ một gối xuống.
“Đồng ý đi! Đồng ý đi! Đồng ý đi!”
Người qua đường càng ngày càng nhiều.
Tiếng ồn ào càng ngày càng nhiều
Người cầm điện thoại chụp ảnh cũng ngày một nhiều hơn.
Tôi thật sự xấu hổ đến mức muốn phát bệnh ung thư luôn rồi.
Tôi hít một hơi thật sâu, nhịn xuống cơn tức giận: "Triệu Cảnh, anh…”
Cổ tay bị kẹp mạnh.
Từng đốt ngón tay, lúc này bị bóp lấy khiến tôi vô cùng đau đớn.
Tôi ngẩng đầu, nhìn tứ phía.
Đáy mắt hẹp dài đen như mực, giống như một tấm lưới khổng lồ, muốn nuốt chửng lấy tôi.
Giọng nói của Hoắc Tầm lạnh lùng:
“Khương Quán, về nhà.”
7
“Sao thế, Sợ tôi bỏ thuốc à?”
Một bàn thức ăn, đến cả canh cũng bỏ ớt.
Người thích ăn cay là tôi, từ trước đến nay Hoắc Tầm đều ăn thanh đạm.
Tôi ngây người, nhìn không thấu những chuyện mà Hoắc Tầm làm lúc này.
Còn có căn chung cư lúc đầu chúng tôi ở cùng nhau này, Hoắc Tầm vậy mà đã mua lại.
Tôi đứng dậy: "Cảm ơn Hoắc tổng hôm nay đã giúp tôi giải vây, cũng không còn sớm nữa, tôi về trước đây ạ.”
Hoắc Tầm ngước mắt lên nhìn tôi, giễu cợt nói: "Hoắc tổng? Khương Quán, em cũng thật biết phân rõ ranh giới nhỉ.”
“Nếu đã trở về, không định ôn lại chuyện ngày xưa sao?”
Tôi cụp mắt xuống: "Giữa chúng ta không có gì tốt đẹp để ôn lại cả.”
“Không có cái gì cơ?” Căm hàm của Hoắc Tầm cắn chặt, trào phúng nói: "Cũng đúng, suy cho cùng coi như tôi có c.h.ế.t trước mặt em, em cũng không chớp mắt lấy một cái.”
Hoắc Tầm nhìn tôi, trên mặt lạnh lùng như lúc đầu, trên cổ gân xanh nổi lên.
Tôi nhìn Hoắc Tầm, thấp giọng nói: "Hoắc Tầm, chúng ta đều đã lớn rồi, hà tất cứ phải nắm lấy chuyện cũ không buông chứ…”