BẠN TRAI HỆ XẤU HỔ - 1

Cập nhật lúc: 2025-03-09 13:27:42
Lượt xem: 72

1.

 

Đây là tin nhắn thứ bảy mà thằng cha shipper gửi cho tôi.

 

[Em gái xinh đẹp, em không có bạn trai đúng không?]

 

[Tủ giày của em toàn giày cao gót, chẳng hề có chút mùi hôi nào, mà còn rất thơm.]

 

… Biến thái…

 

Tôi rùng mình một cái, da gà nổi khắp người.

 

Đang định báo cảnh sát thì trước mắt bỗng xuất hiện một loạt bình luận.

 

[Một cây xương rồng cúi mình nhập cuộc, vì thằng anh em hay xấu hổ mà vứt luôn cả liêm sỉ.]

 

[Nữ phụ ngoan, mau qua gõ cửa nhà nam chính, giả làm bạn gái của anh ta đi!]

 

[Nam chính đang tắm, bây giờ qua còn có thể nhìn thấy cơ bụng sáu múi đó!]

 

Trong đầu tôi toàn là hình ảnh cơ bụng.

 

Suy nghĩ rối loạn.

 

Thế là tôi nhắn lại: [Tôi có bạn trai rồi, anh ấy ở ngay phòng bên cạnh.]

 

[Thật à?]

 

Giây tiếp theo.

 

Cửa phòng bên vang lên tiếng gõ.

 

Giọng nói trầm ấm của Hàn Tu truyền qua khe cửa: “Tìm ai?”

 

Tim tôi run lên.

 

Hàn Tu là anh hàng xóm sống ngay bên cạnh tôi.

 

Tính cách lạnh lùng, nhưng gương mặt thì… khỏi chê, đẹp trai kiểu mạnh mẽ.

 

Bạn đang đọc truyện của nhà Cam edit. Chúc bae đọc truyện zui zẻ nhaaa 🍊.

Tôi đã thèm thuồng anh từ lâu lắm rồi, nhưng vẫn chưa có cơ hội tiếp xúc gần.

 

Chỉ được nhìn mà không được chạm, tôi sốt ruột đến mức đã làm ch ba chậu cây xấu hổ trong nhà.

 

Lúc này, tôi nghe thấy shipper hỏi Hàn Tu: “Người ở phòng bên là bạn gái anh à?”

 

V**!!!

 

Tôi vội vã mở cửa.

 

Lại không ngờ đập vào mắt mình là cảnh tượng một mỹ nam vừa tắm xong.

 

Hàn Tu chỉ quấn hờ một chiếc khăn tắm, vai rộng, eo thon, mái tóc ướt còn đang nhỏ giọt, đôi mắt trong trẻo phủ một tầng hơi nước.

 

Quyến rũ đến lạ…

 

Anh… thật sự đang tắm!

 

Tác động thị giác quá mức mạnh mẽ, tôi không nhịn được nhìn thêm vài lần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ban-trai-he-xau-ho/1.html.]

 

Ngay sau đó liền nghe thấy giọng điệu lạnh nhạt của Hàn Tu: “Không phải.”

 

2.

 

Lời nói dối bị vạch trần, anh shipper nhìn tôi cười nhạt.

 

Không còn cách nào khác, tôi đành cắn răng tiếp tục diễn.

 

Tôi đi tới khoác lấy cánh tay Hàn Tu.

 

“Còn giận em à?”

 

“Đừng giận nữa, chồng yêu, anh tắm xong chưa? Hay qua nhà anh đi, em giúp anh kỳ lưng nhé.”

 

Nói xong.

 

Tôi đẩy Hàn Tu vào trong nhà anh.

 

Cánh tay anh còn hơi ẩm, có chút lạnh, nhưng xúc cảm lại rắn chắc và mạnh mẽ.

 

“Rầm!”

 

Cánh cửa đóng sầm lại, chặn đứng ý đồ xấu xa của tên giao hàng kia.

 

Nhưng tôi lại trở thành kẻ có tật giật mình, ánh mắt không nhịn được mà trượt xuống.

 

Lướt qua đường nhân ngư, rơi vào nơi được che phủ bởi khăn tắm.

 

Khăn tắm hơi ướt, dính sát vào đường nét căng tràn nóng bỏng bên trong.

 

Giây tiếp theo.

 

Tay tôi bị Hàn Tu hất ra.

 

Anh kéo áo choàng tắm khoác kín người.

 

Vẫn là dáng vẻ xa cách, lạnh lùng ấy.

 

“Cô Lâm, có thể về được chưa?”

 

“Nam nữ thụ thụ bất thân.”

 

Anh còn lùi lại một bước.

 

Tôi sợ anh cho rằng mình là loại con gái háo sắc nên vội mở miệng định giải thích.

 

Nhưng bình luận lại bùng nổ.

 

[Đừng giả vờ nữa nam chính, ngay lúc chạm mắt, trong lòng anh đã hò reo “hoan nghênh ghé thăm” rồi còn gì!]

 

[Nữ phụ đừng sợ, cứ sờ tiếp đi, hắn sắp xấu hổ đến mức khép lá lại rồi!]

 

[Làm bộ làm tịch cái gì nữa, quên cái xấp ảnh trên tủ đầu giường rồi à? Đêm nào cũng lôi ảnh nữ phụ ra xem, nóng bỏng khó nhịn…]

 

Tôi giật mình.

 

Hàn Tu… lén nhìn ảnh tôi ư?

 

 

Loading...