Bạn Trai Của Cô Bạn Thân - 1
Cập nhật lúc: 2025-03-11 13:43:46
Lượt xem: 94
Để tạo bất ngờ cho cô bạn thân Tô Văn Văn, tôi đã bay chuyến sớm, đến nhà cô ấy lúc bảy giờ sáng.
Bấm mật mã mở cửa bước vào, nhưng cô bạn thích ngủ nướng của tôi lại không có nhà.
Cùng với tiếng nước chảy, trong phòng tắm vang lên một giọng đàn ông: "Cửa không khóa, vào đi."
Giọng nói này…
Sao nghe có vẻ giống Chu Thám chồng tôi vậy?
01
Suy nghĩ đột ngột ấy khiến tôi hoảng hốt, nhưng ngay sau đó tôi bật cười.
Âm thanh trong phòng tắm vốn dễ bị biến dạng, hơn nữa Chu Thám và Tô Văn Văn trước nay vốn không ưa gì nhau.
Làm sao có chuyện họ ở cùng nhau được?
Nhưng mà…Văn Văn giấu tôi chuyện lớn như vậy sao?
Đợi cô ấy về, tôi nhất định phải hỏi cho rõ ràng.
Tôi còn đang mải mê suy nghĩ thì tiếng nước trong phòng tắm đột nhiên dừng lại.
Người bên trong bắt đầu vặn nắm cửa.
Tôi vội vàng quay lưng lại, lên tiếng: "Tôi không phải Tô Văn Văn, tôi là bạn thân của cô ấy, Kiều Hy!"
Người bên trong như sững lại, động tác vặn tay nắm cũng dừng theo, không còn phát ra chút âm thanh nào.
Tôi lúng túng không biết làm sao.
Cái cô nàng Văn Văn này, có bạn trai cũng không chịu nói với tôi một tiếng, suýt chút nữa làm tôi bắt gặp trực tiếp rồi.
Tôi lập tức xoay người đi về phía cửa, nhưng chưa kịp ra tới nơi thì cửa đã tự mở.
Tô Văn Văn xách đồ ăn sáng đứng ngay ngoài cửa, vẻ mặt kinh ngạc: "Hy Hy, sao cậu lại về sớm vậy?"
Tôi nháy mắt với cô bạn: "Thì là vì… tớ đã biết bí mật nhỏ của cậu rồi."
Tô Văn Văn vừa định lên tiếng thì bị một giọng đàn ông trong phòng tắm cắt ngang: "Tô Văn Văn, vào đây!"
Giọng nói này có chút khác với ban nãy, xem ra tôi thực sự đã nghe nhầm rồi.
Văn Văn nghe thế liền bước vào, tôi cũng vô thức quay đầu nhìn theo.
Chỉ thấy một bóng lưng thoáng qua, người đàn ông quấn khăn tắm quanh hông, vai rộng eo thon, dáng người chuẩn không khác gì người mẫu.
Thật trùng hợp, vóc dáng đó…có phần giống chồng tôi.
Hôm nay bị làm sao thế này? Sao cứ liên tục nhớ đến Chu Thám?
Chẳng lẽ là vì hai tháng xa nhau nên quá nhớ anh ấy?
Chu Thám vốn rất bám người, trước đây Văn Văn còn trêu đùa anh là "móc khóa hình người" của tôi, đi đâu cũng kè kè bên cạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ban-trai-cua-co-ban-than/1.html.]
Lần này tôi phải đi công tác hai tháng, sắc mặt anh ấy lập tức sa sầm.
Kể từ khi kết hôn đến nay, chúng tôi chưa từng xa nhau lâu đến vậy.
Nhưng công ty anh ấy đang trong giai đoạn quan trọng, không thể đi theo tôi được.
Tôi phải dỗ dành mãi anh ấy mới chịu đồng ý, nhưng với điều kiện là phải gọi video mỗi ngày.
Nếu bây giờ anh ấy biết tôi về sớm mà lại đến nhà Văn Văn trước, chắc chắn lại ghen tuông ầm ĩ cho mà xem.
Nhớ lại lúc mới giới thiệu Chu Thám với Tô Văn Văn, hai người bọn họ như nước với lửa, hoàn toàn không hợp nhau.
Văn Văn chê Chu Thám quá lạnh lùng, chẳng có chút hơi người.
Chu Thám thì ghét Văn Văn nói nhiều, kêu cô ấy ồn ào đến nhức đầu, ở bên cạnh chẳng khác nào đi lạc vào chợ.
Tôi đứng giữa mà khó xử vô cùng.
Sau này quen thuộc hơn, họ lại bắt đầu tranh giành sự chú ý của tôi, thi nhau ghen tuông, khiến tôi dở khóc dở cười.
Giờ thì tốt rồi, Văn Văn đã có bạn trai, sau này chắc không còn như vậy nữa, cả bốn người chúng tôi có thể đi chơi cùng nhau.
Tôi còn đang vui vẻ tưởng tượng, bỗng trong phòng ngủ của Văn Văn vang lên tiếng cãi vã.
Tim tôi đập mạnh một nhịp, vội vàng chạy tới gõ cửa: "Văn Văn, có chuyện gì vậy?"
02
Tiếng cãi vã im bặt.
Tôi đập cửa đến đau cả tay mà mãi vẫn không thấy mở. Sợ Văn Văn có chuyện, tôi đang định giơ chân lên đạp cửa thì cuối cùng cô bạn cũng mở cửa ra.
Văn Văn đứng ngay trước mặt, hốc mắt đỏ hoe.
Tôi vội lao vào đỡ cô ấy: "Sao thế? Cãi nhau với bạn trai à?"
Tôi nhìn quanh nhưng không thấy bóng dáng người đàn ông kia đâu: "Anh ta đâu? Mau nói cho tớ biết chuyện gì xảy ra, để tớ giúp cậu xử lý anh ta!"
Văn Văn cúi đầu: "Ừ…giá mà cậu vào sớm hơn một chút."
Đột nhiên, "tít" một tiếng, là âm thanh khóa cửa điện tử mở ra.
Tôi còn chưa kịp đi ra xem thì Văn Văn đã vội kéo tôi lại: "Bạn trai tớ có việc gấp, đi trước rồi."
Phòng ngủ của Văn Văn có hai cửa, chắc anh ta cố ý đi bằng cửa sau để tránh mặt tôi.
Tôi hơi khó chịu: "Văn Văn, cậu xem tớ là người ngoài à? Có bạn trai cũng không nói với tớ, suýt chút nữa làm tớ 'thấy hết' rồi đó. Rốt cuộc là ai thế? Tớ có quen không?"
Văn Văn tựa vào cửa sổ, ánh sáng hắt lên khuôn mặt khiến biểu cảm cô ấy trở nên mơ hồ: "Do công việc của anh ấy, bọn tớ chưa tiện công khai."
Tôi càng tò mò hơn: "Công việc? Lẽ nào là người nổi tiếng? Đừng nói là…Vương Khải Khải nhé?!"
Tôi cố tình tỏ ra mê trai, Văn Văn bị tôi chọc cười, nhào qua bịt miệng tôi: "Bà tám như cậu sao hỏi mãi không chán thế!"
Đùa giỡn một hồi, tâm trạng của cô ấy dường như khá hơn.
Cô ấy nói muốn vào nhà vệ sinh chỉnh trang lại.