11
Tiếng chuông điện thoại vang lên kịp lúc như cứu cánh cho .
Lục Viễn gọi tới hỏi vẫn , giọng yếu ớt.
“Anh về ngay. Em thế?”
“Em đau dày… Anh thể đưa em về ?”
Ký túc xá của Lục Viễn ở cùng tòa với , chỉ khác tầng mà thôi.
“Được, đợi chút.”
Tôi cúp máy, vội vàng định rời thì Trần Húc Ngôn kéo .
Anh lạnh mặt, bàn tay nắm chặt cổ tay .
“Không còn ai thể đưa về ?”
Ẩn ý rõ ràng, chẳng lẽ quan trọng hơn ?
Tôi gỡ từng ngón tay , giọng điệu lạnh nhạt: “Trần Húc Ngôn, chuyện giữa chúng qua .”
Và … loại sẽ đầu .
Ánh mắt Trần Húc Ngôn tối sầm như ai đó rút sạch ánh sáng.
Tôi gạt tay đó đẩy cửa rời .
Lục Viễn đang đợi ở hành lang, sắc mặt trắng bệch trông khó chịu.
Tôi đỡ về, trong đầu cứ hiện lên dáng vẻ thất vọng của Trần Húc Ngôn khi nãy.
“Anh… trông cũng khỏe lắm. Anh thấy ?”
“Ừ.”
Lục Viễn lo lắng : “Vậy ghé mua t.h.u.ố.c nhé?”
“Không cần .”
Thứ … uống t.h.u.ố.c là khỏi .
12
Tôi cứ nghĩ rõ ràng với Trần Húc Ngôn thì sẽ giữ cách.
Thế nhưng kể từ khi hội trưởng chính thức mời và Hứa Nặc đội tranh biện, Trần Húc Ngôn chẳng những thu mà còn ngày càng công khai tiếp cận .
Sau khi gia nhập đội, Trần Húc Ngôn tham gia hai trận tranh biện, cả hai đều thắng áp đảo.
Ánh mắt đều đổ dồn về phía .
Tôi đang bận phân tích trận đấu cho Lục Viễn nên kịp ăn gì. Lúc bạn cùng lớp mang cơm đến cho thì phát hiện trong hộp nhặt sạch gừng sống và hạt tiêu Tứ Xuyên.
Cậu đầy ẩn ý: “Trần Húc Ngôn nhặt giúp đó.”
Lại một khác, chỉ vì thích sữa vị xoài nên nhanh chóng mua hẳn hai thùng phân phát cho cả câu lạc bộ.
Những chuyện kiểu cứ nhiều dần lên. Ánh mắt cũng ngày càng kỳ lạ như thể đoán điều gì đó.
Tôi giả vờ nhưng lòng thì thấp thỏm yên. Cái tên … chẳng lẽ thật sự cả thế giới thích con trai ?
Tôi hậm hực uống cạn hộp sữa xoài, bất chợt nhớ đến hồi trong hộc bàn của Trần Húc Ngôn luôn đồ ăn vặt thích.
Anh kiên nhẫn giảng bài cho , từng nổi cáu.
Tôi cái tên đầu bảng xếp hạng sinh viên năm nhất, bỗng thấy lòng mềm đôi chút.
Cọng cỏ mọc lưng đây… sáng rực đến thế? ánh sáng của quá chói lóa khiến dám thẳng.
…
Sau khi cuộc họp câu lạc bộ kết thúc, là rời khỏi lớp cuối cùng.
Trước lúc , vô tình nhặt một quyển sổ ai đó để quên trong ngăn bàn.
Tôi tiện tay lật thử vài trang, bên trong là ghi chép về Trần Húc Ngôn.
Mỗi một trận đấu của , từ điểm đến điểm yếu đều ghi tỉ mỉ. Thói quen, sở thích của cũng phân tích sót chút nào.
Giống như đang giải một bài toán, quyển sổ đang cố gắng hiểu tường tận con Trần Húc Ngôn.
Trang đầu tiên ghi tên: Hứa Nặc.
Tôi sững trong chốc lát, đó dần bình tĩnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ban-trai-cu-o-duoi/chuong-4.html.]
Một đáng yêu như Hứa Nặc, ngờ cách yêu thầm tỉ mỉ đến .
Cửa phòng bất ngờ đẩy , Hứa Nặc vội vàng bước .
“Anh… ơi…” Cậu ngượng ngùng quyển sổ trong tay chút hổ.
“Đừng lo, kỳ thị . Em .” Tôi đưa quyển sổ, thấy rõ nụ nhẹ nhõm hiện lên gương mặt .
Hứa Nặc cùng . Có lẽ vì ghét đồng tính nên coi như cái cây để trút hết tâm sự, cứ thế thao thao bất tuyệt kể về điều của Trần Húc Ngôn.
Đôi mắt ánh lên thứ cảm xúc thận trọng nhưng rực rỡ, lấp lánh như vì nhỏ.
Tôi im lặng lắng nhưng hiểu thể mỉm nổi.
Một tình cảm mãnh liệt như của Hứa Nặc mới xứng đáng với sự chân thành của Trần Húc Ngôn. Còn , vẫn yêu bản nhiều hơn.
Lúc chia tay, dè dặt hỏi: “Anh… thấy thích con trai ? Em thể theo đuổi ?”
Có lẽ vài lời đồn trong câu lạc bộ, dò hỏi .
Tôi mím môi, khẽ vỗ nhẹ vai Hứa Nặc: “Chắc là đấy. Cố lên nhé.”
13
Thật , luôn giấu một bí mật.
Ngay cả Trần Húc Ngôn cũng từng .
Tôi là đứa trẻ nhận nuôi.
Dù lúc còn nhỏ, vẫn rõ ràng rằng họ cha ruột của .
Ba nuôi đối xử với , cho một tuổi thơ đủ đầy.
đến khi lên tiểu học, vì ham chơi mà điểm lúc nào cũng lẹt đẹt phía cuối, thái độ của họ đột ngột đổi.
Họ đều là nhân viên văn phòng, sống giữa môi trường những xuất sắc.
Việc học kém khiến họ cảm thấy mất mặt và họ bắt đầu dùng đủ cách để thúc ép thành tích của .
Không làm bài tập nâng cao thì ăn cơm, 90 điểm thì cho chơi.
Khi còn nhỏ, chậm hiểu, thật sự hứng thú với việc học.
Tôi làm bài chỉ .
Nước mắt làm ướt cả vở bài tập, họ cũng hề dỗ dành.
Nửa đêm sốt cao, đầu óc cuồng khó chịu.
Tôi bước , gõ cửa gọi ba .
Họ đ.á.n.h thức nhưng chịu mở cửa, nghĩ rằng đang giả vờ để trốn buổi học phụ đạo ngày mai.
Chuyện như thế cứ lặp lặp , dần trở nên trầm lặng trong ngôi nhà đó, còn nũng nịu đòi chơi như .
Họ tưởng ngoan ngoãn hơn.
Lên cấp hai, như bỗng chốc ngộ điều gì, thành tích học tập đột phá vượt bậc.
Lúc , họ cuối cùng cũng thể ngẩng cao đầu trong giới phụ , bắt đầu khen hết lời nhưng vẫn giả vờ khiêm tốn mặt ngoài, rằng “chúng chẳng quản gì nhiều”.
dần dần, họ bắt đầu hài lòng nữa.
Núi cao còn núi cao hơn, luôn những đứa trẻ giỏi giang hơn .
Ba bắt đầu đăng ký cho những lớp học thêm nâng cao, ép tham gia đủ loại cuộc thi.
Chỉ khi giành giải nhất, họ mới nở nụ với .
Kỳ thi cấp ba, đậu trường điểm.
Họ vui, vì thế họ đưa đến công viên giải trí mà từng mơ ước.
đó là điều ước năm lớp năm, còn bây giờ… thấy chẳng còn gì thú vị nữa .
Tôi giữa công viên, những đứa trẻ ba dắt tay đùa vô tư.
Lúc đó mới hiểu thì tình yêu cũng điều kiện.
Tôi ngoan ngoãn, học giỏi, lễ phép hiểu chuyện. Tôi làm một “đứa trẻ ” thì mới xứng đáng yêu thương.
... điều kiện để Trần Húc Ngôn yêu là gì?
Tôi gì đến mức khiến sẵn sàng hy sinh cả tương lai vì ?
Tôi chẳng gì cả.
Vậy nên… mới sợ tấm chân tình của .