Bạn Trai Cũ Ở Dưới - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-19 15:47:23
Lượt xem: 356

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

8

Giải tranh biện tổ chức ba trận.

Ngoài Trần Húc Ngôn là tuyển thủ xuất sắc còn một tên Hứa Nặc cũng lợi hại, khả năng tư duy logic và diễn đạt của vô cùng rõ ràng.

Tôi gửi lời mời đội cho nhưng thấy hồi âm.

Mãi đến bữa tiệc trận chung kết, mới phát hiện Hứa Nặc cứ quấn lấy Trần Húc Ngôn rời.

Lúc đó mới hiểu, thì đội nhưng là cùng với Trần Húc Ngôn.

Vậy thì nếu lôi kéo Hứa Nặc, chẳng cũng lôi luôn Trần Húc Ngôn theo ?

Tôi ngoài cửa phòng tiệc, cau mày do dự .

Lục Viễn đến, vẫy tay gọi ăn.

Vừa bước phòng riêng, hội trưởng chỉ chỗ trống bên cạnh Trần Húc Ngôn hiệu đó.

Tôi hiểu ý, giữ cho chắc chiến thần tranh biện .

Tôi đối diện với ánh mắt sâu thẳm của Trần Húc Ngôn, những dấu hôn cổ vẫn âm ỉ nhức.

“Tôi quen lắm.” Tôi viện cớ tìm chỗ trong góc xuống.

Ánh sáng trong mắt Trần Húc Ngôn khẽ trầm xuống.

lúc Lục Viễn đang định xuống cạnh thì Trần Húc Ngôn nhanh chân tới.

“Bên đối diện điều hòa lạnh quá, ở đây.” Anh bình thản giải thích với , chân thì lặng lẽ khẽ cọ đầu gối .

Tôi lập tức ngay ngắn, cố giữ cách.

Lục Viễn đành chuyển sang chỗ gần đó .

Trong suốt bữa ăn, với Trần Húc Ngôn câu nào.

Anh lặng lẽ gắp món cá vược mà thích đặt mặt .

khi định gắp, lặng lẽ gắp chỗ khác.

Tôi nghiến răng, quyết định ăn nữa.

Chẳng mấy chốc, gắp phần cá, cẩn thận gỡ xương để bát . Đây từng là việc làm cho hồi cấp ba.

Tôi vô thức ăn miếng cá đó lập tức nhận một sợi gừng tươi nhỏ kẹp trong miếng cá.

Tôi ghét gừng nhất!

Tên khốn , cố ý trêu mà!

Tôi đưa tay lấy ly, phát hiện nước ép hết.

Chai nước đặt ngay mặt Trần Húc Ngôn.

Tôi miễn cưỡng mở miệng: “Bạn học Trần, làm ơn lấy giúp chai nước.”

Trần Húc Ngôn đặt đũa xuống, mặt cảm xúc: “Tại giúp ? Không bảo quen ?”

“…”

Tôi thật ngờ cái nhỏ mọn đến mức thế .

Tôi đang định nhờ khác thì Trần Húc Ngôn rót đầy ly cho .

khi đưa ly cho , cố tình buông tay.

Ngón tay mượn cớ siết chặt.

Anh ghé sát , giọng khẽ khàng: “Học trưởng Tống Duy, thế nào mới xem là quen với ? Là gần đến mức còn cách ?”

Mấy chữ cuối, cố tình nhấn giọng, đến mức lòng khẽ run.

Tôi bất giác nhớ khi xưa, lúc trêu chọc .

Tôi cứ thích chọc đỏ mặt, chọc chẳng chịu dỗ.

Khi đó, Trần Húc Ngôn luôn giận dữ , chờ thi đại học xong nhất định sẽ xử lý một trận đàng hoàng.

 

9

“Em đang nghĩ gì thế?” Một giọng trêu chọc vang lên.

Tôi ngẩng đầu, bắt gặp nụ đầy ác ý của Trần Húc Ngôn, tức giận véo một cái.

Tôi cố tình tránh mặt , cứ trêu chọc mãi?

Vùng eo của Trần Húc Ngôn nhạy cảm. Tôi chạm , lập tức thẳng lưng, sống lưng cứng đờ.

, chẳng tức giận, chỉ nắm lấy tay , vẫn còn tâm trạng đùa giỡn: “Sao thế? Không lẽ đang thật sự nghĩ tới chuyện gần gũi ?”

“Trần Húc Ngôn, im miệng cho .”

Thấy sắp nổi giận, mới chịu thu tay đưa ly nước trái cây sang.

Tôi cầm lấy ly, uống lặng lẽ quan sát xung quanh.

Mọi vẫn đang trò chuyện rôm rả, chẳng ai chú ý đến sự mờ ám giữa .

Sau bữa ăn, món tráng miệng và trái cây mang lên.

Hứa Nặc đưa phần việt quất, món Trần Húc Ngôn thích tới mặt .

Trần Húc Ngôn gật đầu cảm ơn, Hứa Nặc nhẹ, lúm đồng tiền bên má lộ .

Lúc ăn, ánh mắt Hứa Nặc cũng thường lén liếc về phía .

Tôi khẽ cau mày, cảm giác quen thuộc rõ.

Vì còn sớm, hội trưởng rủ chơi trò chơi.

Khi Hứa Nặc thua, theo phản xạ liền về phía Trần Húc Ngôn.

Hình phạt là uống rượu giao bôi với một do chọn.

Hứa Nặc chọn Trần Húc Ngôn, nhưng từ chối: “Ly đó để uống cho.”

Trần Húc Ngôn cạn sạch ly rượu , còn Hứa Nặc thì gượng, rõ ràng vui.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ban-trai-cu-o-duoi/chuong-3.html.]

Tôi hừ nhẹ trong lòng, một trai đang thích rõ ràng như chẳng lẽ nhận ?

là đồ đầu gỗ.

Trước đây theo đuổi Trần Húc Ngôn cũng từng chịu mấy phen tức nghẹn như .

Anh nhạy với con , thế mà ngay vòng đầu tiên của trò chơi để thua.

Hình phạt là: chằm chằm mắt một trong một phút.

Trần Húc Ngôn chút do dự, chọn . Ánh mắt bình thản nhưng trong đó ẩn giấu sự ranh mãnh.

“Anh Tống, chỉ một phút thôi, sẽ từ chối cả chuyện đấy chứ?”

“…”

Trước ánh soi mói của cả phòng, đành c.ắ.n răng đồng ý.

Trò chơi vốn để thử độ mập mờ giữa hai .

Trước thích xem nam nữ đối mắt, ngờ là nam với nam, đám con gái càng phấn khích.

Hội trưởng nhấn nút bấm giờ.

Tôi đối mặt với ánh mắt điềm tĩnh của Trần Húc Ngôn.

Anh trông như đang bình thường nhưng thấy trong đó là sự điên cuồng, giảo hoạt và trêu ngươi, chỉ mới thể nhận .

Mười giây trôi qua, Trần Húc Ngôn rướn tới gần.

Hơi thở phả lên mặt .

Chỉ cần thấy , những ký ức cố chôn sâu ùa về như thủy triều, nhấn chìm lý trí.

Ba mươi giây , Trần Húc Ngôn càng lúc càng sát gần hơn.

Đầu gối chạm chân khiến bắt đầu thấy thoải mái.

Mọi xung quanh đều chằm chằm chúng , ai gì nhưng ánh mắt tràn ngập sự chờ mong.

Có lẽ vì từ đầu và Trần Húc Ngôn mang theo bầu khí mờ ám nên ai cũng nhận .

Ánh mắt Trần Húc Ngôn dừng nơi môi , vô thức mím môi.

Đó là hành động thường thấy khi sắp kìm chế nữa.

Ngay khoảnh khắc chuẩn cúi xuống, bật dậy.

“Tôi vệ sinh, coi như thua, uống .”

Tôi tự phạt ba ly vội vàng rời khỏi phòng.

Tôi lao nhà vệ sinh vội vàng hắt nước lên mặt, cảm giác nóng rát nơi vành tai vẫn tan.

Bỗng lưng vang lên tiếng cửa bật mở.

Tiếng khóa cửa chốt vang vọng trong gian yên tĩnh.

 

10

Tôi đầu , đúng lúc chạm ánh mắt sâu thẳm của Trần Húc Ngôn.

Chưa để kịp phản ứng gì, ấn lên bồn rửa tay.

Ngón tay kẹp lấy gáy , gương mặt quen thuộc áp sát : “Tống Duy, em chạy gì ? Trò chơi còn kết thúc mà.”

“Anh làm…”

Chưa hết câu, cúi đầu hôn mạnh mẽ, định tiếp tục chuyện dang dở ban nãy.

Tôi thể cảm nhận rõ vị rượu đầu lưỡi . Tối nay, Trần Húc Ngôn cũng uống ít, hành động càng bốc đồng hơn thường ngày.

Tôi chỉ mới vùng vẫy một chút mà bế bổng lên bồn rửa tay.

Vòng eo rắn chắc mạnh mẽ chen giữa hai chân .

Một tay khóa chặt cổ tay , tay siết lấy eo , cả dán chặt để đường lui.

Đến khi gần như thở nổi, mới chịu buông đôi chút. Hơi thở nóng rực phả bên tai, c.ắ.n lấy dái tai , khẽ nghiền: “Suốt một năm qua, em từng nhớ đến ? Dù chỉ một giây thôi?”

“…”

Mắt mờ dần, đầu óc cũng trở nên trì trệ. Hình như… là đấy.

Khi thấy các bạn nam lén lút nắm tay trong sân trường.

Khi sắp phát điên vì môn Toán cao cấp.

 Khi lủi thủi một đường tối về ký túc xá…

Rất nhiều khoảnh khắc, đều bất giác nghĩ về .

luôn tự nhủ, đó chỉ là vì quen mà thôi. Tôi kiểu si tình mù quáng.

Tôi rõ ràng, tình yêu là mục tiêu quan trọng nhất của cuộc đời .

“Không .” Tôi thẳng bình tĩnh trả lời giống như cái cách từng lời chia tay.

Viền mắt Trần Húc Ngôn đỏ bừng, tay đặt gáy càng siết chặt.

Anh tựa đầu lên vai , nơi thể thấy, nước mắt nóng hổi lặng lẽ rơi xuống.

Giọng của khàn , mang theo sự nghẹn ngào:

nhớ em nhiều lắm.

Năm đó học , thường xuyên mất ngủ. Anh sợ em chờ . Sợ em sẽ quên mất .

Anh vẫn luôn âm thầm trang cá nhân của em, lén xem em ai theo đuổi bạn trai mới

Có từng, dù chỉ một chút, nhớ đến ?”

“…”

Tim nhói lên như bóp nghẹn. Cổ họng cũng nghẹn cứng thốt nên lời.

Trần Húc Ngôn khịt mũi, giọng trầm trầm: “Em thật sự từng nghĩ tới ?”

Lần , im lặng. Có lẽ… hèn nhát mà lung lay mất .

Thế nhưng, một rực rỡ và xuất sắc như … Tôi đủ tư cách để nhận lấy tình cảm .

Loading...