Bạn trai cũ có con với tôi thì phải làm sao? - Chương 23

Cập nhật lúc: 2026-05-10 10:08:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Triệu Hiểu Hiểu thấy dáng vẻ của bạn nối khố thì chẳng nên khuyên nhủ điều gì cho . Suy cho cùng, việc Quý Duyên Khanh rời năm quả thực là một đòn giáng chí mạng đối với Tống Dương —— vụ t.a.i n.ạ.n xe khốc liệt đó khiến thương tổn nghiêm trọng ở cột sống, viện suốt nửa năm trời và mất thêm nửa năm nữa để tập vật lý trị liệu.

Suốt một năm dài đằng đẵng , Tống Dương dựa nỗi hận ý dành cho Quý Duyên Khanh để làm điểm tựa mà chống chọi tiếp.

Ban đầu, Triệu Hiểu Hiểu cũng về phía Tống Dương mà mắng c.h.ử.i Quý Duyên Khanh để cùng chung kẻ địch, thế nhưng mỗi như , Tống Dương dùng ánh mắt u ám, sắc lạnh chằm chằm . Lúc đó, Triệu Hiểu Hiểu thực sự sợ vì thế mà trở nên biến thái. Sau mới thấu một điều: Đối với Quý Duyên Khanh, Tống Dương thể hận, thể ghi thù, nhưng tuyệt đối cho phép bất cứ kẻ nào khác nửa lời.

Ngay cả cho đến tận ngày hôm nay, Tống Dương vẫn đang âm thầm tìm cớ để bào chữa cho Quý Duyên Khanh. Nếu đứa trẻ thực sự là con nuôi, thì oán hận trong quá khứ đều thể hóa thành một làn khói sương mà tan biến sạch sẽ.

“Hành hành hành, .” Triệu Hiểu Hiểu nhận lời: “Nhanh nhất cũng tới ngày mới kết quả, đưa mẫu đến muộn quá mà.”

Tống Dương khẽ gật đầu lời cảm ơn, Triệu Hiểu Hiểu thì xua tay mấy để tâm: “Hai là ai với ai chứ, hôm nào mời uống rượu một chầu là .”

Từ bệnh viện lái xe về đến chỗ ở mất nửa giờ, lúc về tới nơi thì là rạng sáng. "Cục thịt nhỏ" trong lòng đang ngủ say sưa như một chú heo con. Tống Dương một tay ôm chặt Dương Bảo, tay còn mở cửa nhà.

Đang là trung tuần tháng sáu tại Bắc Kinh, mặc dù là lúc rạng sáng thì nhiệt độ cũng xuống quá thấp. Thế nhưng mở cửa phòng , một luồng khí lạnh lẽo, vắng lặng lập tức ập mặt.

Dương Bảo dường như cũng cảm nhận cái lạnh, cái đầu nhỏ cứ dụi dụi n.g.ự.c Tống Dương tìm ấm. Tống Dương vốn là thích trẻ con, trái ngược hẳn với Quý Duyên Khanh mấy mặn mà với việc . Hiện tại vị thế của hai dường như đảo ngược , Tống Dương đối với trẻ nhỏ vốn dĩ chẳng mấy kiên nhẫn, thế nhưng ngay giây phút , cảm thấy cái thằng nhóc béo trong lòng cũng chút đáng yêu.

Cái cảm giác một sinh linh bé nhỏ dựa dẫm và tin tưởng ... thật kỳ lạ.

Căn hộ trống trải vô cùng, trông chẳng khác nào một căn nhà mẫu, và thực tế đúng là như . Căn hộ chẳng qua chỉ là một nơi ở gần tập đoàn Tống thị hơn một chút nên Tống Dương mới dọn đây ở riêng. Anh vốn thời gian cũng chẳng còn tâm trí mà lo việc trang trí bày biện nhà cửa cho ấm cúng.

Mỗi ngày đều giúp việc đến dọn dẹp nên căn phòng sạch sẽ vướng một hạt bụi. Tống Dương lột đồ của Dương Bảo , chỉ để một chiếc quần lót nhỏ đặt thằng bé lên giường. Bản khi tắm rửa xong cũng bước lên giường . Vừa mới đặt xuống, Dương Bảo mập mạp lăn ngay gần, vô cùng thuần thục tìm vị trí thoải mái nhất trong lòng Tống Dương, lầm bầm một tiếng: “Ba ba, ngủ ngon ạ.”

Khoảnh khắc , Tống Dương dùng từ ngữ gì để diễn tả cảm xúc của . Chỗ n.g.ự.c cái đầu nhỏ cọ cảm thấy mềm mại ngứa ngáy, cứ như thể đứa nhỏ thịt hô hô thực sự là con ruột của .

mà, làm thể chứ?

Sáng sớm hôm , Dương Bảo mặc mỗi chiếc quần lót in hình gà con màu vàng, mắt nhắm mắt mở với mái tóc rối bù như tổ quạ. Thằng bé lấy nắm tay nhỏ dụi dụi mắt, chẳng thèm xem đang ở cạnh là ai cất tiếng gọi: “Ba ba ơi, ba ba, con tiểu!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ban-trai-cu-co-con-voi-toi-thi-phai-lam-sao/chuong-23.html.]

Ly

Tống Dương lập tức tỉnh giấc, chẳng kịp phản ứng gì vơ lấy Dương Bảo lao thẳng nhà vệ sinh. Dương Bảo ở trong lòng Tống Dương tự tụt quần xuống, đôi mắt vẫn còn lờ đờ cố mở một khe nhỏ, hướng thẳng bồn cầu mà "xả nước" ào ào, xong xuôi còn tự lau chùi cẩn thận.

“Ba ba ơi, xong ạ!”

Tống Dương xách thằng nhóc như xách một con dê nhỏ, đưa nó trở giường.

Dương Bảo khoanh đôi chân ngắn mập mạp giường, lúc dường như mới tỉnh táo . Thấy mặt là Tống Dương, đôi mắt thằng bé trợn tròn lên, giống như đang vắt óc suy nghĩ xem tại ba ba của bỗng dưng biến thành chú Tay Súng Thiện Xạ thế ? Cái mặt bánh bao hiện rõ vẻ ngơ ngác: Con là ai? Đây là ? Con mới làm cái gì thế ?

Tống Dương tìm thấy bộ quần áo nhỏ của Dương Bảo trong góc phòng, giờ vò thành một cục nhăn nhúm như cải muối khô. Hành lý của Quý Duyên Khanh giờ chắc vẫn còn đang máy bay, Dương Bảo ngoài chiếc ba lô hình ô tô và bộ đồ mặc hôm qua thì chẳng còn gì khác. Bộ đồ hiện tại rõ ràng là thể mặc nữa, Tống Dương thì định cho mặc tạm, nhưng Dương Bảo cứ giường lắc đầu nguầy nguậy, trông đáng thương vô cùng.

“Mấy cái chiêu trò của nhóc chỉ để dỗ dành Quý Duyên Khanh thôi.” Tống Dương miệng thì thế nhưng vẫn ném bộ đồ nhăn nhúm giỏ, đó cầm điện thoại gọi : “Mua mấy bộ quần áo trẻ con mang qua đây ngay, tầm hơn 4 tuổi, béo một chút, tự liệu mà chọn .”

Đầu dây bên , trợ lý Hứa vẫn còn đang ngơ ngác. Nhìn đồng hồ mới 7 giờ 32 phút sáng, thầm nghĩ sếp chắc là ngủ tỉnh táo ?

Nửa giờ , chuông cửa vang lên, trợ lý Hứa xách theo bao lớn bao nhỏ bước . Và c.h.ế.t lặng khi thấy bàn ăn ở phòng khách một bé trai đang ... mặc mỗi cái quần lót!!

“Quần áo ?” Tống Dương đặt ly sữa tay Dương Bảo: “Uống hết .”

Dương Bảo tò mò trợ lý Hứa, ngoan ngoãn cất tiếng: “Chào chú ạ.” Sau đó bưng ly sữa lên uống ực ực một hết sạch.

Trợ lý Hứa chút lúng túng, chỉ thể gãi đầu giải thích: “Thưa Tổng tài, các cửa hàng và bé đều mở cửa, đây là quần áo của con chị gái . Đều là đồ mới, giặt sạch nên mang qua đây luôn, nhưng mà... bé nhà chị là con gái ạ.”

Trong túi đồ khá nhiều màu hồng và trắng, cũng may là trợ lý Hứa tinh ý chọn những kiểu dáng đơn giản như áo thun và quần đùi, chỉ điều màu sắc "nữ tính" một chút. Nói xong, trợ lý Hứa lén lút về phía Dương Bảo đang uống sữa —— đúng là một đứa trẻ bằng xương bằng thịt, còn trông giống Tổng tài như tạc nữa chứ! Trong lòng bùng lên ngọn lửa hóng hớt dữ dội, nhưng ngoài mặt vẫn cố giữ vẻ đạo mạo của một tinh giới văn phòng.

Tống Dương chọn hai bộ màu sắc tương đối trung tính, trợ lý Hứa hết việc nên xin phép xuống lầu chờ.

Dương Bảo thấy lạ khỏi, mới ngẩng cái mặt còn dính vệt sữa lên: “Đây là quần áo con gái mà chú.”

“Nhóc định mặc bộ đồ như cái giẻ lau hôm qua ?” Tống Dương cảm thấy dân chủ khi cho thằng bé quyền lựa chọn .

Loading...