Uống xong một ly nước, cổ họng mới dễ chịu hơn đôi chút. Quý Duyên Khanh tựa lưng gối, nhất thời nên mở lời thế nào với , đành thấp giọng lời cảm ơn.
Bàn tay đang cầm nhiệt kế của Tống Dương khựng . Anh thầm nghĩ nên bất cứ câu nào của , bằng chỉ lập tức lột quần , làm cho đến khi lời mới thôi, nếu sẽ khiến tức c.h.ế.t mất.
38 độ, nhiệt độ cơ thể hạ xuống.
Tống Dương còn khá ôn hòa, nay lập tức đổi thái độ, lạnh lùng thốt một câu: “Trước khi em trả hết nợ cho , nhất là đừng c.h.ế.t ngay mặt .”
Lần đến lượt Quý Duyên Khanh nên lời. Cũng may là Tống Dương xong liền bỏ ngay, cũng cần vắt óc nghĩ cách đáp . Một lát , một dì hộ công hơn bốn mươi tuổi bước , là Tống thuê dì đến để chăm sóc bệnh nhân. Quý Duyên Khanh mím môi, ngoài mặt tuy biểu lộ gì nhưng trong lòng thấy ấm áp lạ thường.
Suốt hai ngày viện, Quý Duyên Khanh hề gặp Tống Dương. Mọi việc đều do dì hộ công chăm lo, dì tinh tế, thường xuyên nấu canh và hầm cháo theo đúng sở thích của . Khẩu vị thanh đạm khiến Dương Bảo khổ sở vô cùng.
Sáng ngày thứ hai khi tỉnh dậy thấy ba ba giường, thằng bé lập tức phấn khích nhào tới ôm lấy cánh tay , một lát hốc mắt đỏ hoe. Lần Dương Bảo thực sự dọa sợ , chỉ là vì ba ba tỉnh nên thằng bé dám , cũng chẳng ai để làm nũng.
“Ba ba, đừng sinh bệnh nữa ạ?” Dương Bảo với giọng run rẩy vì sắp .
Quý Duyên Khanh xoa đầu con trai: “Ba sẽ chăm sóc bản thật , sinh bệnh để Dương Bảo sợ hãi nữa .”
Vào ngày xuất viện, Simon bất ngờ xuất hiện tại phòng bệnh. Dương Bảo thấy nhào tới, Simon bế bổng thằng bé lên, trêu chọc khiến nó khanh khách ngừng.
“Anh đến khi nào ?”
“Vừa xuống máy bay thôi. Tôi Chu viện nên tới thăm ngay.” Simon bạn từ đầu đến chân một lượt: “Xem là .”
Quý Duyên Khanh gật đầu: “Vấn đề nhỏ thôi, giờ khỏe .”
Hai trao đổi đơn giản vài câu nhanh chóng chuyển sang chế độ công việc. Quý Duyên Khanh cùng Simon sánh bước ngoài bàn chuyện hợp đồng. Vì tránh mặt Dương Bảo, về mối quan hệ giữa và Tống Dương một cách khá mập mờ, thế nhưng Simon hiểu ngay.
“Người nếu là kẻ não thì chắc chắn vẫn còn 'dư tình dứt' với .” Simon xong liền sang hỏi Quý Duyên Khanh: “Tôi dùng từ đúng chứ? Dư tình dứt?”
Simon là một hiếu học, từ khi làm việc cùng Quý Duyên Khanh, thường xuyên nhờ dạy thêm tiếng Trung. đối diện với câu hỏi , chính Quý Duyên Khanh cũng trả lời , rằng từ đó thực sự chính xác .
“Anh vị hôn thê .” Quý Duyên Khanh với Simon, mà cũng là đang tự nhắc nhở bản đừng suy nghĩ viển vông thêm nữa.
Simon nhún vai: “Đó là vì hiểu đàn ông một khi trở nên ấu trĩ thì sẽ nhàm chán đến mức nào .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ban-trai-cu-co-con-voi-toi-thi-phai-lam-sao/chuong-20.html.]
Quý Duyên Khanh bật : “Nói như thể là đàn ông .”
Simon chỉ mà phản bác .
Trong chiếc xe đỗ ở bên đường, Tống Dương trông như sắp nổ tung tới nơi, lạnh mặt hai họ đang thiết ngoài cửa sổ.
“Lái xe !”
Đến lúc lên xe và báo địa chỉ, Quý Duyên Khanh ngạc nhiên hỏi: “Anh ở khách sạn Hilton ?”
“Tài xế đến đón là ở khách sạn nào đó gần Diệu Tinh cho tiện.” Simon cũng thấy lạ lẫm: “ , cứ đưa về . , Chu liên lạc với , ngày mai sẽ ký hợp đồng.”
Thời gian ký kết định. Quý Duyên Khanh tin nhưng lòng chẳng thấy vui vẻ như tưởng tượng. Nếu đó còn lý do để nán nơi , thì bây giờ...
“Tôi bảo Thụy Thu đặt vé máy bay về , và Dương Bảo thu dọn đồ đạc , ngày mai ký xong là chúng luôn.” Simon tới đây thì sang Quý Duyên Khanh, thẳng thừng hỏi: “Hay là vẫn về ngay?”
Ly
“Không, .” Quý Duyên Khanh cảnh vật lùi dần qua khung cửa sổ, nơi thứ đều quá xa lạ, chẳng gì đáng để lưu luyến cả. “Cứ theo lịch trình của .”
Simon gật đầu, bắt đầu sang đùa nghịch với Dương Bảo.
Sáng hôm , hai mặt tại Diệu Tinh, Dương Bảo giao cho Thụy Thu – đồng nghiệp cùng – chăm sóc. Buổi ký kết diễn vô cùng thuận lợi, Tống Dương hề xuất hiện trong phòng họp, bộ quy trình đều do Chu Hoa Vũ đảm nhiệm. Hợp đồng tất, hai bên bắt tay đầy vui vẻ.
Chu Hoa Vũ thấy Quý Duyên Khanh vẻ như đang tìm kiếm ai đó, liền tinh ý mỉm : “Lão bản hôm nay lên máy bay về Bắc Kinh ạ.”
Quý Duyên Khanh thoáng thẩn thờ, khẽ gật đầu. Suốt bữa tiệc chiêu đãi đó luôn trong trạng thái tâm hồn treo ngược cành cây, nhưng nhờ Simon làm đại diện chống đỡ nên ai nhận sự thất thần của cả.
Lịch trình giữa bữa tiệc và giờ bay sắp xếp vô cùng sít . Simon chính là kiểu coi trọng lợi ích và thời gian lên hàng đầu, luôn thứ trong tầm kiểm soát. Thụy Thu mang theo Dương Bảo cùng hành lý đến sân bay từ sớm, chỉ chờ họ ăn xong là trực tiếp khởi hành.
Quý Duyên Khanh mãi đến lúc bước lên xe sân bay vẫn còn thẫn thờ. Thực sự ? Lần lẽ sẽ thực sự cắt đứt liên hệ với Tống Dương, còn bất cứ cái cớ nào nữa để gặp .
Tại sân bay, phòng chờ máy bay.
Một mỹ nữ nước ngoài với mái tóc đỏ rực gợi cảm đang lộ rõ vẻ nôn nóng, chiếc điện thoại trong tay cô liên tục ở trạng thái đang gọi .
Hệ thống loa phóng thanh của sân bay bắt đầu phát thông báo lặp lặp :
“Bé Dương Bảo, bé Dương Bảo, nếu tên , xin bé vui lòng khẩn trương đến phòng chờ A2. Người nhà đang lo lắng tìm bé...”