Bạn trai cũ có con với tôi thì phải làm sao? - Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-05-08 07:00:59
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ba ba, thế ạ?”

Dương Bảo từ ghế sô pha nhảy xuống, lon ton chạy đến bên cạnh Quý Duyên Khanh. Cậu một tay che lấy mắt, loạng choạng dậy: “Mắt ba ba dính bụi thôi, để ba rửa một chút, Dương Bảo cứ tự chơi nhé.”

“Vâng ạ.”

Dương Bảo ngoan ngoãn gật đầu, nhưng còn tâm trí xem tivi nữa. Thằng bé im lặng tiến đến cửa phòng tắm, lắng tiếng nước chảy xối xả bên trong. Trẻ con vốn tâm tư nhạy cảm nhất, nó dường như nhận điều gì đó . Chờ đến khi tiếng nước ngừng hẳn, Dương Bảo nhịn nữa, lớn tiếng hỏi vọng : “Ba ba, đang thấy buồn lắm ?”

Trong phòng tắm, Quý Duyên Khanh mới tạt nước lạnh lên mặt, thấy câu hỏi của con trai thì trái tim bỗng mềm nhũn, suýt chút nữa là khống chế nổi cảm xúc đang chực trào.

Cậu cố gắng bình tâm , lấy khăn lông lau khô mặt mới mở cửa bước . Cánh cửa hé mở, Dương Bảo nhào tới ôm chặt lấy đùi , cái mặt nhỏ nhắn áp sát chân cọ cọ, giọng trong trẻo vang lên: “Ba ba đừng buồn nữa mà, hôn một cái là hết đau lòng ngay thôi.”

Quý Duyên Khanh xoa xoa mái tóc mềm mại của con trai. Cậu chợt nhớ về năm năm , khi đó tận sâu trong xương tủy vốn là sự tự ti, vì thế mới luôn trang lớp vỏ bọc kiêu ngạo để bảo vệ lòng tự tôn của chính . Rõ ràng đó là quan trọng nhất đời , mà chỉ vì vài lời kích bác của kẻ khác, nhẫn tâm đẩy thật lòng yêu thương xa.

Đến nay nghĩ thông suốt , chỉ điều chuyện quá muộn màng. Cậu hối hận bao nhiêu , nhưng đây là đầu tiên nếm trải dư vị đắng cay đến nhường .

Dương Bảo kéo kéo gấu quần ba, Quý Duyên Khanh cúi xuống bế con trai lên. Thằng bé "chụm" một cái hôn thật kêu lên má , dùng ngữ khí của một tiểu nam t.ử hán : “Con hôn ba thôi. Sau con lớn lên, đứa nào dám bắt nạt ba, con sẽ giúp ba tẩn tên đó một trận trò.”

“Học ở thế .” Quý Duyên Khanh dở dở , nhưng tâm trạng quả thực nhẹ nhõm hơn nhiều: “Ba bảo là đ.á.n.h mà.”

“Chú Tay Súng Thiện Xạ bảo, đứa nào bắt nạt con thì con cứ việc tẩn .” Dương Bảo lắc lư cái đầu nhỏ: “Chú thế mới là đàn ông!”

Vừa đến cái tên Tống Dương, ánh mắt Quý Duyên Khanh chợt tối sầm . Người đàn ông vốn dĩ là cái tính cách chẳng bao giờ chịu chịu thiệt. Ngày , ai mà dám lưng khua môi múa mép về mối quan hệ của họ buông lời nh.ụ.c m.ạ , sẽ chẳng chẳng rằng mà lao đ.ấ.m cho kẻ đó một trận. Cho dù nhún nhường chịu thiệt ở chỗ chăng nữa, thì buổi tối cũng sẽ "đòi " tất cả giường.

Thân ái, đời cũng chỉ một khiến em tình nguyện chịu thiệt thòi mà thôi.

Nghĩ đến chuyện xưa, lòng Quý Duyên Khanh chua xót vô cùng nhưng ngoài mặt hề biểu lộ. Cậu véo nhẹ lớp thịt mềm mặt con trai: “Nói như thể con từng động thủ với ai bằng.”

Dương Bảo lập tức chột : “Sao ba ba ạ?” Thằng bé vội vàng bổ sung: “Là do thằng bé Da Đặc đẩy con , còn cướp mất thú bông của Lilith nữa nên con mới tay. Con chỉ nhẹ nhàng đẩy một cái thôi mà.”

Da Đặc, Lilith và Dương Bảo học cùng một nhà trẻ. Chuyện trẻ con xích mích cũng là thường tình, nhất là đối với bọn con trai. Dương Bảo vẫn nặng nhẹ, bởi Quý Duyên Khanh nhiều nhấn mạnh là đ.á.n.h bạn, cô giáo mầm non cũng can thiệp kịp thời. Đừng cái mặt Dương Bảo lúc nào cũng tỏ ngoan ngoãn, thực chất cũng chẳng hạng dễ để khác bắt nạt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ban-trai-cu-co-con-voi-toi-thi-phai-lam-sao/chuong-17.html.]

Quý Duyên Khanh vuốt tóc con: “Con chừng mực là .” Nếu đó là lời Tống Dương dạy và Dương Bảo cũng sẵn lòng theo thì sẽ phản đối.

Tivi đang chiếu đến bộ phim hoạt hình yêu thích, Dương Bảo ngoan sô pha nhưng chỉ một lát là bắt đầu ngọ nguậy. Thằng bé nhích về phía Quý Duyên Khanh, hỏi nhỏ: “Ba ba, chúng tìm chú Tay Súng Thiện Xạ chơi ạ?”

Quý Duyên Khanh đôi mắt nhỏ đang lấp lánh đầy vẻ mong chờ của con trai, khẽ véo mũi nó một cái: “Phim hoạt hình còn xem xong mà.”

Dương Bảo bày bộ dạng ‘con là bé ngoan’, lý sự: “Chẳng ba trẻ con nên xem tivi quá nhiều, cần ngoài dạo nhiều hơn ạ?”

Quý Duyên Khanh cứng họng gì. Cậu đồng hồ, 7 giờ 50 phút, đành gật đầu đồng ý: “Ba qua đó bàn chính sự, con sang đó thì tự chơi một , nếu thấy buồn ngủ thì bảo ba ngay nhé.”

Dương Bảo lập tức bật dậy, đeo ba lô lên vai chạy tót cửa. Quý Duyên Khanh theo bước chân hớn hở của con trai mà cảm thấy đau đầu thực sự. Cậu và Tống Dương vốn dĩ chẳng còn khả năng nào nữa . Bí mật về thế của Dương Bảo, sẽ tiếp tục che giấu mãi mãi. Hiện tại thằng bé chơi với thì cứ để nó chơi !

Tống Dương giống như đang canh giờ , thấy tiếng nắm tay nhỏ gõ cửa là ngay "thằng nhóc béo" tới. Anh mở cửa, thấy cái khuôn mặt nhỏ nhắn đang ló liền đưa tay véo lấy đôi má phúng phính của Dương Bảo: “Ba nhóc cho nhóc ăn cái gì đấy?”

“Thịt ạ!” Dương Bảo hớn hở đáp.

“Nếu là ở chỗ thì chỉ một sọt cà rốt cho xong chuyện thôi.”

Dương Bảo hừ hừ vài tiếng bất mãn. Tống Dương định thêm gì đó nhưng thấy tiếng bước chân phía , là Quý Duyên Khanh tới liền lập tức thu liễm nụ . Gương mặt trở vẻ lạnh lùng cứng nhắc như khi, khẽ gật đầu với Quý Duyên Khanh coi như chào hỏi.

Dương Bảo bên cạnh đến ngẩn ngơ, nhịn mà thốt lên một tiếng “Oa” đầy ngưỡng mộ vẻ cực ngầu của chú .

Ly

Tống Dương lưng ngay cái thằng nhóc béo đang “oa” cái gì, tức đến nghiến răng nghiến lợi, thầm nghĩ tóm bằng cơ hội để tống cho tiểu t.ử một sọt cà rốt mới , dám !

Quý Duyên Khanh đóng cửa , là lên tiếng : “Tống Dương, hôm nay chi tiết nào rõ ràng thì chúng thể chốt từng cái một. Nếu vẫn còn thoái thác, sẽ mời Simon trực tiếp qua đây đàm phán cũng .”

Tống Dương chỉ tay về phía chiếc ghế đối diện: “Ngồi .” Bản thì lười biếng ghế, nhướng mày hỏi: “Bây giờ gọi là Tống nữa ?”

Quý Duyên Khanh nghẹn lời, thật sự ngờ Tống Dương lôi chuyện .

Tống Dương khẽ nở nụ nhạt: “ , sáng nay em còn gọi tên thiết lắm mà.”

Loading...