5
Về đến nhà, tôi bắt đầu thu dọn hành lý.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Thật ra, biểu hiện Lâm Triết thay lòng đã xuất hiện từ lâu. Anh ta về nhà ngày càng trễ, cũng ít khi chia sẻ chuyện thường ngày với tôi.
Tôi vẫn nhớ hồi anh ta mới vào Âm Lan, suốt ngày gửi video cho tôi.
Anh ta như một đứa trẻ vừa khám phá ra món đồ chơi mới, ngay cả bữa trưa cũng phải quay lại cho tôi xem:
"Hôm nay ăn thịt xào chua ngọt, cá chiên với bông cải xanh nè!"
"Trưa nay có thịt heo xào cay đó, nhưng không ngon bằng em nấu!"
"Vợ ơi, sữa chua ở đây ngon lắm, tối anh mua về cho em nhé."
Thật lạ, rõ ràng đã đi đến bước đường này, vậy mà tôi vẫn không thể ngừng nhớ về những ngày tháng đẹp đẽ ấy.
Chỉ là, những ký ức từng khiến tôi mỉm cười khi nhớ đến, giờ lại hóa thành lưỡi d.a.o sắc bén, cứa từng nhát vào tim tôi, đau đến rỉ máu.
Sau đó, không biết từ lúc nào, anh ta không còn gửi tin nhắn cho tôi nữa.
Có khi tôi nhắn hai ba lần một ngày, anh ta cũng chẳng buồn trả lời, chỉ khi nào có việc cần tìm tôi thì mới hờ hững đáp lại một chữ "Ừm."
Có lẽ từ dạo đó, anh ta đã có người khác bên cạnh rồi.
Chỉ là tôi không chịu tin, cứ mãi tự lừa dối bản thân.
Thói quen đúng là một thứ đáng sợ. Một khi đã quen ở bên ai đó, cho dù trái tim bị giày xéo đến đau đớn, người ta vẫn không cam tâm rời đi, cố chấp níu giữ chút ảo tưởng mong manh.
Nhưng bây giờ, Trần Ương đã xé toạc tất cả ra trước mắt tôi.
Tôi không thể tiếp tục giả vờ không biết gì nữa.
Tôi không kìm được cúi gập người xuống, nước mắt từng giọt rơi lộp bộp xuống sàn.
Tại sao lại thành ra thế này?
Tại sao… lại thế này chứ?
……
Tôi ngồi trong phòng khách rất lâu, Lâm Triết mới về.
Nhìn anh ta vẫn tươi cười như mọi ngày, thản nhiên treo áo lên giá.
"Hôm nay canh ngon lắm đó vợ, mai nấu cho anh nữa nha?"
Tôi chậm rãi quay sang nhìn anh ta, khẽ hỏi: "Anh ăn rồi à?"
"Đương nhiên rồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ban-tinh-ca-khong-mau/chuong-4.html.]
Sắc mặt anh ta vẫn thản nhiên, chẳng khác gì ngày thường, không lộ ra chút sơ hở nào.
Tôi chợt nghĩ, chẳng lẽ mỗi ngày trước đây, anh ta đều ân ái với ai đó bên ngoài, rồi về nhà lại đeo mặt nạ diễn với tôi sao?
Chỉ có tôi còn ngốc nghếch tưởng rằng mọi thứ vẫn như cũ.
Lâm Triết mang dép lê, vừa đi vừa nói: "Quản lý bảo bài hát mới của anh phản hồi không tốt lắm, không bằng mấy bài trước; nói anh vẫn hợp với phong cách cũ hơn. Vợ à, khi nào em mới viết cho anh một ca kh…"
Anh ta còn chưa kịp nói xong, tôi đã cắt ngang: "Lâm Triết, chúng ta chia tay đi."
"Hả?"
Dường như anh ta không nghe rõ: "Em nói gì cơ?"
"Em nói..." Tôi cúi đầu, "chúng ta chia tay đi."
"... Em nghe ai nói bậy bạ gì à?!" Lâm Triết lập tức hoảng hốt.
Nước mắt rưng rưng nơi khóe mắt, nhưng tôi cố chấp không để nó rơi xuống, cố gắng giữ bình tĩnh: "Là em tận mắt chứng kiến. Lúc anh ôm cô ta hôm nay, em đứng ngay ngoài cửa."
Động tác muốn nắm tay tôi của anh ta bỗng khựng lại.
Một lúc lâu sau, anh ta mới vội vàng mở miệng: "Anh chỉ là nhất thời hồ đồ thôi, vợ ơi, em tha thứ cho anh lần này được không?
"Anh không hề có cảm giác gì với cô ta, là cô ta cứ quyến rũ anh, anh không kiềm chế được! Em phải tin anh!"
Anh ta "phịch" một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt tôi, hốc mắt đỏ hoe: "Anh không thể không có em, anh và cô ta thật sự chỉ là vui chơi qua đường!"
Tôi lặng lẽ nhìn anh ta, cẩn thận khắc ghi từng đường nét trên khuôn mặt ấy.
So với 9 năm trước, anh ta đã trở nên đẹp trai, phong độ hơn nhiều.
Nhất là bây giờ, khi đã có tiền, vẻ ngây ngô năm xưa hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sức hút của một người đàn ông trưởng thành.
Không biết có phải vì đã lâu rồi không nhìn kỹ anh ta không, mà tôi lại cảm thấy người đàn ông trước mắt có chút xa lạ.
Tôi lắc đầu: "Đừng nói nữa, em sẽ đi ngay bây giờ, cũng sẽ mang Mười Một đi."
Mười Một là con rùa mà chúng tôi cùng nuôi. Vì mua nó vào ngày sinh nhật tôi, mùng 1 tháng 10, nên tôi đặt tên nó là Mười Một.
Hồi đó, tôi rất muốn nuôi thú cưng, thích nhất là mèo Golden, nhưng giá quá đắt, chúng tôi không mua nổi.
Chắc là Lâm Triết cảm nhận được sự hụt hẫng của tôi, nên đến sinh nhật tôi, anh ta bí mật mang về một cái hộp.
Tôi háo hức chờ đợi, anh ta mở hộp ra, bên trong là một con rùa nhỏ bằng nửa bàn tay, nó bị giật mình nên co rụt cả đầu lẫn chân vào mai.
Tôi vừa cười vừa mắng anh: "Em muốn nuôi thú cưng có lông, anh lại mua cho em con có mai à!"
Lâm Triết vội vã giải thích: "Nuôi lớn rồi cũng có lông mà, em chưa nghe đến rùa lông xanh bao giờ à?"
Một lát sau, anh ta cúi đầu, giọng có phần ảm đạm: "Bây giờ anh chưa có tiền, sau này có tiền rồi nhất định sẽ mua cho em, có được không?”