Bàn Tay Vàng Dẫm Mặt Mạnh Nhất - Chương 146: Thủ lĩnh dã nhân và âm nhạc tinh tế
Cập nhật lúc: 2025-11-28 04:33:49
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ý tứ của câu thứ hai quá rõ ràng, tính nhắm cũng cực kỳ mạnh mẽ, những lời như khi thể hiện trình độ âm nhạc tuyệt vời, e rằng ngay cả những từng tin tưởng Mạc Hi cũng khỏi một tia d.a.o động.
Lẽ nào sự việc thật sự uẩn khúc ?
Bọn họ cũng nhạc của Mạc Sở, thể phủ nhận rằng, âm nhạc của mang cho nhân loại sự chấn động hề thua kém bản gốc của Mạc Hi, thậm chí ở những đoạn cao trào và chuyển tiếp còn xử lý vô cùng khéo léo, ngược phiên bản của Mạc Hi vài phần gượng ép và khô khan.
Khi sự so sánh, đều tin chắc phán đoán của , thậm chí còn âm thầm tự hào với thông tin “con đĩ Mạc Sở”, dùng nó để buôn chuyện với khác, thể hiện rằng mới là rõ chân tướng. Thậm chí những lời đồn đoán trong miệng riết cũng thành sự thật, ba thành hổ, Mạc Sở cứ thế trở thành “con đĩ Mạc Sở”.
Thế nhưng khi Mạc Hi và Mạc Sở cùng trình diễn một bản nhạc, sự cao thấp mới phân định. Mà vượt trội hơn chính là Mạc Sở mà họ căm ghét và hãm hại bấy lâu. Dù chỉ là dân thường, họ cũng bất giác cảm nhận bản “Ấm” mà Mạc Tạp mang đến cho thế giới khiến lòng dâng trào mãnh liệt.
Để thể hiện sự công bằng, chính trực và công khai, cuộc thi đều phát sóng trực tiếp, lời của Mạc Tạp chẳng khác nào một lời tuyên ngôn với thế giới. Cậu là một tài năng âm nhạc xứng đáng, chỉ với hai câu ngắn ngủi dấy lên một làn sóng tranh luận ngút trời.
“Này , mặt mũi thế! Sao chép của mà còn tỏ nghiêm trang là chép, đây là ăn cướp la làng ? Vote 1 , Mạc Sở con đĩ mưu mô cút ! Cút khỏi giới âm nhạc, cả mày và cái tên vẻ trí thức thối tha nữa!!”
“Lời của thâm ý đấy, Mạc Sở và Mạc Hi chẳng là hai em đang đấu cờ . Tôi chân tướng là gì nữa, tóm cũng giống như hai nước tranh giành hòn đảo , ai cũng hùng hồn là của . ‘Ấm’ của Mạc Hi tệ, ‘Ấm’ của Mạc Sở cũng . Cho nên bây giờ thể kết luận , tóm chân tướng cuối cùng chắc chắn sẽ sáng tỏ, chọn ủng hộ làm nhạc chân chính.”
“Mạc Hi vất vả làm ‘Ấm’, Mạc Sở hổ , cứ thế lấy dùng, còn dám trơ tráo chép, đến đây để tấu hài ? Hắn làm thế mà chép ??? Ngay khoảnh khắc đàn bản ‘Ấm’ thì là chép ! Thật hổ, cút cút , thật sự quá thất vọng về . Sao chép đáng sợ, vì ai cũng lúc lầm đường lạc lối, nhưng c.h.ế.t hối cải thì thật vô vị, Mạc Sở cũng chỉ đến thế mà thôi.”
“A a a, Mạc Sở đại đại đúng! Trước đây là thèm chấp đám kiến thức các , thật sự tưởng Mạc Sở đại đại của thất bại ? Không , Mạc Sở đại đại của là tuyệt nhất! Âm nhạc của cũng là độc nhất vô nhị, các chẳng hiểu gì về Mạc Sở mà còn dám làm tổn thương Mạc Sở đại đại, bây giờ sẽ xem Mạc Sở đại đại vả mặt như thế nào, những kẻ từng ủng hộ Mạc Hi, hạ bệ Mạc Sở đại đại, cứ chờ mặt đau , xem các còn mặt mũi nào mà ở đây la lối om sòm nữa.”
Đủ loại bình luận khiến những vốn mấy chú ý đến kỳ thi cũng nhịn mà xem.
Và ngay lúc , trang nhất của các hãng truyền thông lớn một nữa cập nhật, khác với giọng điệu thống nhất đó, họ lập tức sửa bản thảo, trích dẫn những lời hào hùng tráng chí của Mạc Tạp, và một nữa đưa hàng loạt suy đoán. Tất cả đều là để thu hút sự chú ý của công chúng, tự nhiên sẽ theo hướng phức tạp hóa.
Và cũng chính vì tâm lý của giới truyền thông, ấn tượng về lật ngược tình thế đầu tiên của Mạc Sở bắt đầu từ đây.
Cuộc thi âm nhạc vẫn đang tiếp diễn, khi Mạc Tạp dứt lời. Đốt là đầu tiên , giọng điệu vô cùng nặng nề: “Cậu ý gì?”
Vì màn trình diễn xuất sắc của làm cả hội trường, thậm chí cả thế giới chấn động, trong lòng Đốt cũng nảy sinh một tia nghi ngờ. Khi thấy vẻ mặt tự tin và kiên định của Mạc Tạp, nghĩ đến tính cách đây của , Đốt khỏi thầm mắng một tiếng, lẽ nào thật sự là do đây quá phiến diện, đến nỗi tin những lời đồn nên tin???
Nếu thật sự là như , thì thế giới và quá tàn nhẫn, họ suýt chút nữa hủy hoại một thiên tài thực sự. Hơn nữa càng nghĩ càng thấy kinh hãi, liệu em trai thật sự nhẫn nhục chịu đựng cũng cực kỳ đáng ngờ. Bỗng nhiên nghĩ đến Mạc Hi môi hồng răng trắng, ngón tay cũng trắng như ngó sen, giống ngược đãi nhiều năm, mà giữa hai hàng lông mày còn mang theo khí chất cao quý.
Trong lòng giật thót, Đốt trở nên căng thẳng.
Vội vàng hỏi cho lẽ, tính tình nóng nảy của Đốt thế mà thể nhịn nổi nữa, giọng trầm xuống, dường như cảm xúc định. Trong mắt , lẽ đang tức giận, nhưng chỉ vài cận hiểu mới , lúc đang cố gắng kìm nén.
Mạc Tạp , đôi mắt trong veo đối diện với đôi mắt của vị tiền bối âm nhạc, nở một nụ ngạo nghễ mà tao nhã. Thấy dáng vẻ của , Đốt lo lắng, mặt cũng lúc đỏ lúc trắng, nhăn nhó cả . Trông càng giống như điềm báo của một cơn thịnh nộ.
Bị máy lia tới, khán giả xem trực tiếp liền phát một tràng thổn thức, đây rõ ràng là sắp bùng nổ . Xem Mạc Sở chạy trời khỏi nắng!!! Mọi âm thầm suy đoán, tiếp tục theo dõi diễn biến tiếp theo.
“‘Ấm’ là bản nhạc do , Mạc Sở, sáng tác để kỷ niệm một bản từng ngây thơ, và để cổ vũ chính khi c.h.ế.t sống .” Mạc Tạp hờ hững liếc mắt, ánh mắt chút áy náy, trực tiếp đưa kết luận, nhưng chính thái độ và sự thẳng thắn của khiến cả thế giới nín thở theo dõi.
“Cậu chép nhạc của Mạc Hi, mà trơ tráo như ! Mạc Sở, thật ngờ, rốt cuộc còn cướp bao nhiêu thứ của Mạc Hi nữa mới chịu dừng ??” Mạc Hi còn lên tiếng, nhưng Lưu Ỷ Thiên bên cạnh chịu nổi nữa.
Trong mắt , Mạc Hi trăm điều , còn Mạc Sở chỉ là một con đĩ, dùng ác ý lớn nhất để suy đoán về Mạc Tạp, tự nhiên cho rằng đang vũ nhục Mạc Hi, yêu con xanh đó khinh nhục, là một đàn ông, căn bản thể yên, đặc biệt là tính tình cũng nóng nảy, trong lòng Mạc Sở vẫn là quả hồng mềm , thế nên liền bật dậy công chúng.
Sau khi , Lưu Ỷ Thiên còn đau lòng nhẹ nhàng an ủi yêu sắc mặt trắng bệch, nhất định vì chiến đấu đến cùng! Mạc Sở tài đức gì, chẳng những dùng bản “Ấm” mà cả thiên hạ đều là của Mạc Hi, quả thực não!!
Hôm nay làm cho Mạc Sở bại danh liệt thực sự!!!
Lưu Ỷ Thiên tính toán như , thực tế, Mạc Tạp cũng nghĩ y hệt. Cậu liếc mắt Lưu Ỷ Thiên đang nhe nanh múa vuốt, trong lòng đầu tiên nảy sinh một tia tán thưởng, cần một cái cớ, Lưu Ỷ Thiên quả thực tự động dâng tới cửa.
Khóe miệng càng thêm cao thâm, Mạc Tạp khẽ một tiếng, trong một cuộc thi âm nhạc, thế mà trở thành nhân vật chính, đến cả dẫn Chương trình nhiệm vụ kiểm soát sân khấu cũng tỏa sáng bằng . Người dẫn Chương trình tìm vị thế của , nhưng khi đối mặt với một đàn ông cường tráng khán đài, liền im lặng, âm thầm lau giọt nước mắt cay đắng, lão đại cảnh cáo xen chuyện của khác.
Đốt vị thiên tài từng một thời phong hoa tuyệt đại , cũng sắp phát điên . Trước đây Mạc Tạp rời bao nhiêu, thì bây giờ mở miệng bấy nhiêu.
“Thật cũng tò mò, tại bản ‘Ấm’ của biến tấu thành một bản nhạc như .” Mạc Tạp giống như một dẫn chuyện đang nhử mồi, đưa kết luận, nhưng giấu quá trình hấp dẫn nhất, bây giờ đều nóng lòng sự thật từ đầu đến cuối.
Cứ như sắp giải bài toán thành công, Lưu Ỷ Thiên cực kỳ tin tưởng Mạc Hi, tự nhiên bao giờ nghĩ rằng Mạc Hi mới là kẻ chép thực sự, dám lên khiêu chiến, nhưng chính Mạc Hi cũng hiểu rõ khả năng sáng tác, tính toán xong bản nhạc sẽ dùng nhạc của một thế giới khác.
Hắn hận Mạc Sở, càng hận dáng vẻ năng chắc nịch của lúc , dựa cái gì chứ! Hắn chẳng qua chỉ lấy những thứ thuộc về ! Những bản nhạc đó một khi đàn lên thì chính là của , bây giờ Mạc Sở tư cách gì mà tranh giành với . Chướng mắt cái vẻ mặt thong dong đó, Mạc Hi kìm nén ham xé nát gương mặt , lộ vẻ mặt đau thương và tủi nhục.
“Anh, rốt cuộc em làm gì , cho em , tại đối xử với em như .” Mạc Hi lảo đảo dậy, dường như cũng coi nơi là sân khấu biểu diễn, sắc mặt trắng bệch và dáng vẻ yếu ớt của lập tức thu hút trái tim khán giả, họ khỏi siết chặt tay, chút áy náy vì suýt chút nữa Mạc Sở lừa gạt.
Mạc Hi đôi mắt đỏ hoe đáng thương, dường như sắp ngất đến nơi. Trái ngược với là Mạc Tạp, lúc đang cao ngạo liếc , trông vô cùng kiêu ngạo và coi ai gì.
Con theo bản năng sẽ đồng tình với kẻ yếu, Mạc Hi lúc là một thiếu niên tuyệt vọng hại, trong ánh mắt tràn ngập tổn thương, nhưng mang theo một tia quyến luyến và chút thể tin nổi. Dường như cực kỳ tin Mạc Sở đối xử với như .
Mạc Tạp lạnh lùng liếc qua, vẻ mặt càng thêm cao thâm khó đoán, nụ mang theo một tia châm chọc, nhưng ẩn chứa sự thờ ơ. Dường như thấu tất cả, sớm thấu Mạc Hi.
Bị một đôi mắt đen láy như chằm chằm, Mạc Hi chỉ cảm thấy lạnh toát, bề ngoài giả vờ yếu đuối, nhưng nội tâm vô cùng căm hận và bực bội, cảm giác tủi nhục như bóng với hình, bộ dạng của trong mắt Mạc Sở chẳng khác nào một tên hề, đùa bỡn trong lòng bàn tay! Dựa cái gì! Cậu dựa cái gì mà dám đối xử với như !! Chẳng qua chỉ là một đứa con hoang mà thôi!!!
Mình là trời chọn, vận may lớn! Mạc Sở sớm muộn gì cũng sẽ hối hận, moi mắt , để bao giờ thể dùng ánh mắt ghê tởm đó chằm chằm nữa!
“Là một diễn viên, thật sự đến nơi đến chốn .” Mạc Tạp tán thưởng gật đầu, nhưng giọng điệu rõ ràng là chế nhạo. Cậu hùng hổ doạ như , đời một nữa nghiêng tình cảm về phía Mạc Hi, cảm thấy Mạc Sở thật quá đáng.
“Tôi cũng hỏi một câu, rốt cuộc gì với hai , mà chịu sự vũ nhục và bỏ đá xuống giếng như !! Nhìn thấy trở thành mục tiêu công kích của phấn khích ?” Mạc Tạp , nhưng khóe miệng tràn vài phần lạnh lẽo: “Khi đàn bản ‘Ấm’, vui vẻ , cho rằng cướp bản nhạc của đàn thì nó sẽ là của ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ban-tay-vang-dam-mat-manh-nhat/chuong-146-thu-linh-da-nhan-va-am-nhac-tinh-te.html.]
“Em cướp, , tại em như , tại đuổi cùng g.i.ế.c tận, em ! ‘Ấm’ là bản nhạc em dốc lòng sáng tác, chứa đầy tâm huyết của em, tại ngay cả một bản nhạc của em cũng cướp , tất cả đều là của , em chỉ âm nhạc thôi.” Mạc Hi lưng tròng nước mắt, dường như đang máu.
Mọi những lời như như tố của , trong lòng chút hụt hẫng. , t.h.ả.m như , mới cuộc sống mới, rốt cuộc là thù gì oán gì mà Mạc Sở bám riết buông để vũ nhục ?
“Tâm huyết của ?” Mạc Tạp , rũ mi mắt xuống: “Khi còn nhỏ, đón về, tưởng rằng cuối cùng cũng , tưởng rằng là trai hạnh phúc nhất, dành những thứ nhất cho , liều mạng làm việc, dùng âm nhạc để kiếm thu nhập. Sau đó tìm cho giáo viên âm nhạc giỏi nhất, trao cả trái tim cho , nhưng cuối cùng nhận chỉ là câu của .”
“Cậu rốt cuộc làm gì ư? Cậu làm gì cũng , đến mức cả thế giới đều tin tưởng . Có vị hôn phu, tưởng rằng cuộc đời cuối cùng cũng viên mãn, thế nhưng, khi thấy và … một nữa lùi bước, cảm thấy yêu , hy vọng hạnh phúc, đó chắp tay nhường cho , cho dù cả thế giới chỉ trích cũng cả.”
“ tại lòng lang sói như , khi chép, từng nghĩ đến sự vất vả bao năm qua của ? Không , tràn đầy dã tâm, còn thỏa mãn với những gì thể cho , cướp tất cả của , bao gồm cả tài năng, thậm chí là tính mạng. Khi giường bệnh thể cử động, cướp bản nhạc cuối cùng của , nhưng lẽ nên cảm ơn , nếu là , sẽ gặp thực sự thể làm cảm nhận ánh sáng, , đôi tay và khuôn mặt của đều tan nát.”
“Đây là kết luận lâu đây của , đây là giấy báo bệnh mà bác sĩ giỏi nhất của bệnh viện lớn nhất đưa cho .” Mạc Tạp lấy sổ khám bệnh của bác sĩ, vài phần chua xót: “Cậu sai, sai là ở mắt tròng, coi sói mắt trắng là , cuối cùng mất tất cả cũng là tự làm tự chịu.”
“ mà, một khi lên, chính là cho thế giới , , Mạc Sở, trở !” Bỗng nhiên đôi mắt Mạc Tạp trở nên kiên định, nụ của một nữa nở rộ rực rỡ. Giờ phút vẫn sáng chói, nhưng khán giả thấy cảnh của sớm c.h.ế.t lặng.
So với khuôn mặt trắng bệch và tiếng thút thít của Mạc Hi, vẻ mặt đó của Mạc Sở quả thực là đau thương đến c.h.ế.t lặng, nỗi thống khổ của dù cách một màn hình cũng thể cảm nhận sự tuyệt vọng ngút trời. Nếu Mạc Hi khiến thương tiếc, thì Mạc Sở khiến đau lòng, tình cảm bộc lộ trong đôi mắt đen láy quá nặng nề và chua xót, bất giác im lặng.
Tiểu Mầm xổm ở một góc, khe khẽ thở dài: Mạc Hi, vai chính , cùng đẳng cấp với chủ nhân qua muôn vàn thế giới và giành danh hiệu ảnh đế. Cùng là diễn, nhưng chủ nhân diễn đến tận xương tủy, chạm đến linh hồn của con , khiến họ nảy sinh sự đồng cảm.
“Cậu ngờ , vẫn thể ở đây. Nếu, chỉ cần để cho một con đường sống, thì sẽ Mạc Sở của hiện tại. Là một làm nhạc, bao giờ làm bất cứ điều gì hổ thẹn với lòng , hôm nay ở đây, đường đường chính chính cho thế giới : Tôi, Mạc Sở, đến đây để báo thù!”
“Cậu ‘Ấm’ là do phát hành , bằng chứng đúng , nhưng Mạc Hi , đang làm trời đang xem, cứ mở bản nhạc phổ mà xem ! Mở cả trang , xem những ký hiệu âm nhạc đó khi ghép với , sẽ tạo thành chữ gì!!”
Trên thực tế, bản nhạc dường như do Mạc Sở sáng tác, nhưng thành, công đoạn cuối cùng của Mạc Tạp chính là bằng chứng đanh thép nhất.
Cái… cái gì? Mạc Hi, vẫn luôn đắm chìm trong việc bản nhạc mới, phát hiện , cũng mà hiểu gì, họ mơ màng Mạc Tạp, dường như cảm thấy sắp giải câu đố, nắm giữ chân tướng thực sự.
Trong lòng Mạc Hi chợt thót một cái, đây vì lấy lòng các vị giám khảo, thật sự chép bản thảo vài để tặng , bây giờ bỗng nhiên cúi đầu, vội vàng mở cuốn sách , qua mặt liền biến sắc. Máy bắt dáng vẻ hoảng hốt của , khán giả xem trực tiếp dù vươn dài cổ xem bản nhạc phổ, nhưng thấy bộ dạng của Mạc Hi, còn gì mà hiểu.
Đây rõ ràng là tật giật !
Các vị giám khảo cũng để ý đến Mạc Hi và Mạc Sở, lượt mở bản thảo âm nhạc trong tay , đó đến trang cuối cùng, những nốt nhạc nối liền thành một mảng, tạo thành một chữ Hán màu đen, tất cả đều im lặng. Chữ ai , ngay cả Đốt đến từ quốc gia khác cũng hiểu, nhưng chính vì , nên lúc họ mới còn lời nào để .
Đó là một chữ “Sở”. Nhịp điệu và nốt nhạc thế mà kỳ diệu hợp thành chữ Hán “Sở”, nếu đây là bằng chứng, là âm nhạc thuộc về Mạc Sở, thì ai thể tin. Rốt cuộc ai dùng tên của khác để thành một bản nhạc.
Âm nhạc êm tai, và khi những nốt nhạc khéo hợp thành một chữ Hán, Mạc Tạp trong lòng càng thêm vài phần bí ẩn và tài năng. Đây là một việc cực kỳ khó khăn, nhưng làm ! Còn làm một cách mạnh mẽ như .
“Mạc Hi, nhận chữ . Nó là tên của , những thứ khác cướp thể chịu đựng, nhưng bản nhạc ý nghĩa sâu sắc đối với , tư cách đàn nó!! Tôi sẽ cho phép vũ nhục âm nhạc của . Mùa xuân mềm mại, mùa hè tràn đầy sức sống ư? A, sự ấm áp của là ánh mặt trời khi chim ưng tung cánh bay cao! Chứ thứ ấm áp yếu ớt của !!”
Giọng Mạc Tạp nhấn mạnh, lời cũng tràn đầy sức nặng: “Cuối cùng, vẫn là câu đó, tò mò, rốt cuộc làm gì , để trăm phương ngàn kế hủy hoại , mà còn lấy mạng của ???”
Một khán giả tò mò tự tra cứu bản nhạc “Ấm” mới lò, đó đều c.h.ế.t lặng.
Vãi chưởng, đây là chữ “Sở” . Khi rõ chữ , đều thất thanh, đặc biệt là những từng mạnh mẽ ủng hộ Mạc Hi, hung hăng chỉ trích Mạc Sở, giờ phút chỉ cảm thấy mặt vả chan chát đến sưng vù cả lên, hiện thực cho họ , bản nhạc rốt cuộc từ mà , ai sáng tác nhạc dùng tên của khác.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Đặc biệt là cảnh đó của Mạc Hi thật sự quá gượng ép, vẻ chột trong đôi mắt đó quá đậm đặc, bây giờ đều lộ vẻ áy náy. Họ nhớ những lời chắc nịch đây làm tổn thương Mạc Sở, hận thể để biến mất cho , liền cảm thấy trong lòng vô cùng đau đớn.
Đốt chữ mà chấn động vô cùng, đột nhiên nuốt nước bọt, nghĩ hành động đây của , chỉ mặt, mà cả đều đau rát. Hắn tư cách gì mà đuổi một thiên tài thực sự, đây quả thực mắt tròng!! Giúp đỡ một tên hề lòng khó lường, suýt chút nữa hại một nhân tài thực sự.
Nghĩ đến một nhân tài như chịu sự đối xử tàn nhẫn và bất công, Đốt chỉ cảm thấy ngũ tạng lục phủ đều như thiêu đốt. Một nhân tài như rốt cuộc chịu đựng như thế nào, đối mặt với ác ý và sự tàn phá của cả thế giới, thậm chí là sự phản bội từ yêu và , lên như thế nào, xuất hiện ở đây, thể bình tĩnh kể tất cả???
Cậu đến để báo thù.
Trước sự thật, tin, thậm chí còn buông lời ác độc, cho rằng như thật ghê tởm, vô liêm sỉ hết t.h.u.ố.c chữa. khi cẩn thận nghĩ , kẻ vô liêm sỉ thực sự họ coi là một thiên tài ưu tú đầy hứa hẹn, dẫm kẻ thấp để nâng cao.
bây giờ đến để báo thù, im lặng, tại thể báo thù! Tại thể chứ! Phong thái của là biểu hiện của sự kiệt ngạo khó thuần nhưng sáng sủa và kiên nghị!!!
“Mày dối! Mày… mày dối!!” Bỗng nhiên, tiếng gầm rú chói tai của Mạc Hi vang lên, giọng cực kỳ a, dường như đ.â.m trúng chỗ đau nhất, hai mắt ẩn ẩn phiếm màu đỏ máu.
“Mày!!” Sắc mặt Mạc Hi trắng bệch, bỗng nhiên trừng lớn hai mắt, đó về phía Mạc Sở, một cảm giác hoảng loạn, nhưng ngay đó sự căm hận thế, những lời thể , bây giờ giống hệt một tên hề đang nhảy nhót mua vui, đây vẻ vang bao nhiêu, thì bây giờ buồn và đáng ghét bấy nhiêu. “Mày dám hại tao!”
Giờ phút , Mạc Hi thậm chí còn thể giả vờ yếu đuối nữa, vẻ mặt vặn vẹo, ánh mắt chằm chằm Mạc Tạp càng thêm căm hận: “Tại mày luôn buông tha cho tao! Tại mày cướp âm nhạc của tao!”
Nhìn thấy bộ dạng điên cuồng của Mạc Hi, đều c.h.ế.t lặng.
Trời ạ, đây mà là con đáng thương nhẫn nhục chịu đựng ư? Hắn nhe nanh múa vuốt, thậm chí bộ dạng thù hằn chẳng khác nào một con sói dữ. Trước đây còn nửa tin nửa ngờ, nhưng giờ phút thấy biểu hiện hung hãn như của , ai nấy đều tỏ thể tin nổi.
Hóa vẻ ngoài yếu đuối đó, ẩn giấu một con dã thú như .
Thật đáng sợ!
Mọi chỉ khuôn mặt vặn vẹo dữ tợn dọa sợ, mà càng nghĩ càng thấy kinh hãi. , những lời mập mờ mà từng đăng mạng, giờ phút giống như một trò , rốt cuộc dùng tâm thái gì để sử dụng âm nhạc của Mạc Sở, mà vẫn tiếp tục bôi nhọ, hạ bệ Mạc Sở?
Đây là thái độ đối với ư???
Quả thực quá buồn , với tính tình của , căn bản là nhẫn nhục chịu đựng. Cái loại kiêu ngạo đến cực điểm, nhưng giả vờ vô tội, quả thực thật đáng sợ! Bất luận là những từng ủng hộ Mạc Sở c.h.ử.i mắng Mạc Sở, giờ phút đều nảy sinh một nỗi thương cảm.
Người như , cần cũng !! Đặc biệt là những lời thú vị, những lời chỉ trích nhạt nhẽo nhưng đưa bằng chứng, thể thấy thể diễn tả .
--------------------