Bản Sắc - Chương 22: Có hẹn
Cập nhật lúc: 2026-05-08 12:29:23
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỳ Tỉnh nghẹn một bụng tức suốt quãng đường về, khi tới nhà quá 12 giờ đêm. Cậu nhẹ chân nhẹ tay cửa, kết quả lão t.ử vẫn còn ở phòng khách xem TV chờ .
Vẫn tránh khỏi một trận giáo huấn, nhưng Kỳ Tỉnh tai lọt tai . Đến khi thấy câu: “Bao giờ con mới chịu cầu tiến một chút, học tập Diệp Hành Châu kìa”, tức đến nổ phổi. Con trai ba "khai bao" xong đấy! Thế mà ba còn khen .
Cậu hậm hực lầm bầm: “Ba coi trọng Diệp Hành Châu thế thì nhận làm con nuôi luôn .”
Nói xong, mặc kệ ba còn định gì thêm, trực tiếp chuồn về phòng.
Vào phòng khóa trái cửa, Kỳ Tỉnh bò giường theo hình chữ "Đại" (大), vùi đầu gối. Mãi mới thở dài một tiếng, "suýt" xoa, động tác xoay làm liên lụy đến nơi "khai phá" quá độ khiến đau đến nhe răng trợn mắt.
Cái đồ súc sinh Diệp Hành Châu.
Dù c.h.ử.i rủa thế nào, cũng gượng dậy, lôi tuýp t.h.u.ố.c mỡ cướp từ chỗ Diệp Hành Châu , cởi quần tự bôi cho một trận.
Kỳ Tỉnh cũng chẳng thấy ngại ngùng gì, cứ thế bò mà xoa. Thuốc mỡ mát lạnh phát huy tác dụng khiến thấy dễ chịu hơn hẳn.
Dù cũng chẳng hạng khuê nữ gì, cứ coi như ch.ó c.ắ.n một miếng . Kỳ Tỉnh tự an ủi như thế, cục tức trong lòng cũng vơi đôi chút.
Ngón tay vẫn đang bôi t.h.u.ố.c phía , nhưng bôi một hồi bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ. Thực tình mà , cảm giác đó cũng đến nỗi quá tệ, chẳng do t.h.u.ố.c nhưng ít nhất trong quá trình đó thực sự thấy sướng. Có điều, đối tượng là Diệp Hành Châu, hơn nữa còn cưỡng ép, nên dù sướng đến mấy thì cái nợ vẫn tính.
Điện thoại bỗng nhận một tin nhắn mới từ cùng một máy.
“Ảnh chụp vẫn giữ, tạm thời gửi , xem biểu hiện của thế nào.”
Kỳ Tỉnh nhắn một tràng " c.h.ế.t " như tin rác.
Teela - Đam Mỹ Daily
Diệp Hành Châu thấy tin nhắn khi xuống xe, nhạt một tiếng tắt màn hình.
Suốt một tuần đó, Kỳ Tỉnh Kỳ Vinh Hoa kèm cặp bên để dạy bảo. Sáng sớm theo đến công ty, chiều ba về lúc nào thì về lúc đó, buổi tối tuyệt đối khỏi cửa.
Kỳ Tỉnh phản kháng. Sau cú ngã đau điếng , quả thực chút nhụt chí, coi như nhân dịp tu tâm dưỡng tính cũng .
Chỉ điều, ba thực sự Diệp Hành Châu thuyết phục, quyết định cùng Diệp thị đầu tư dự án Tinh Năng Tech, còn bắt chịu trách nhiệm theo dõi dự án. Kỳ Tỉnh từ chối , đành ngậm đắng nuốt cay nhận lời.
“Bên Diệp thị gọi điện tới hẹn chiều nay uống , còn cả những nhà đầu tư khác quan tâm đến Tinh Năng nữa. Chiều ba việc bận nên , con đại diện ba một chuyến .”
Trong bữa cơm trưa, Kỳ Vinh Hoa bỗng nhắc tới chuyện .
Kỳ Tỉnh đang gặm sườn thì nghẹn, khốn khổ mãi mới nhổ ho sặc sụa. Kỳ Vinh Hoa nhíu mày, vội đưa nước cho : “Làm thế? Ăn miếng sườn mà cũng nghẹn ?”
Kỳ Tỉnh thở hắt , mặt đỏ gay: “... Con thì tác dụng gì? Bọn họ cũng chẳng coi con gì , khéo lừa lọc con chừng.”
“Không , ba bảo chú Trần cùng con.” Kỳ Vinh Hoa đang tới trợ lý đặc biệt của , một năng lực. Dự án bảo là để Kỳ Tỉnh theo nhưng ông vẫn cử giám sát, tránh để con trai hố.
Kỳ Tỉnh: “Diệp Hành Châu cũng đích ạ?”
“Có ,” Kỳ Vinh Hoa thuận miệng đáp, “Dự án luôn đích theo dõi, dù cũng là dự án lớn của Diệp thị. Hơn nữa mới lên chức lâu, cũng cần làm chút thành tích thực sự để cấp tâm phục khẩu phục.”
Kỳ Tỉnh im lặng.
Cái tên ôn thần đó cũng tránh . Nếu thì tỏ sợ . Giữa thanh thiên bạch nhật, mặt bao nhiêu , Diệp Hành Châu chắc cũng chẳng dám làm gì .
Địa điểm Diệp thị hẹn là một quán yên tĩnh bên sông dựa núi ở ngoại thành. Cái loại nơi thì cao nhã nhưng thực chất phần lớn dùng để bàn chuyện tiền bạc , đây Kỳ Tỉnh chẳng bao giờ hứng thú tới.
Vừa xuống xe đón, chính là thư ký của Diệp Hành Châu.
“Kỳ thiếu, mời lối .”
Đối phương khách sáo với . Kỳ Tỉnh liếc một cái, chẳng buồn chuyện.
Trong phòng sáu bảy . Diệp Hành Châu ở vị trí trung tâm, ngước mắt khi Kỳ Tỉnh bước .
Kỳ Tỉnh định phớt lờ để tìm chỗ trống khác , nhưng thư ký của Diệp Hành Châu hiệu: “Kỳ thiếu, mời ngài chỗ ạ.”
Vị trí đó ngay sát cạnh Diệp Hành Châu.
Kỳ Tỉnh định từ chối thì Diệp Hành Châu mở lời: “Lại đây .”
Trợ lý Trần cùng khẽ đẩy nhẹ Kỳ Tỉnh. Diệp Hành Châu đích mở lời, bọn họ cũng nể mặt một chút.
Cuối cùng, Kỳ Tỉnh đành miễn cưỡng xuống cạnh Diệp Hành Châu. Hắn giúp giới thiệu với . Những đều là những nhà đầu tư lớn m.á.u mặt, ở Hoài Thành, từ nơi khác tới. Ai nấy đều niềm nở, khen ngợi Kỳ Tỉnh tuổi trẻ tài cao.
Kỳ Tỉnh gượng gạo cho qua chuyện, để mặc trợ lý Trần bên cạnh tiếp chuyện với họ.
Bảo là uống thì đúng là chỉ uống . Rõ ràng đều là những kinh doanh vì tiền, thế mà cứ với giả vẻ thanh tao, một câu một câu, bình phẩm đạo thì cũng đàm cổ luận kim, khoe khoang chút chữ nghĩa trong bụng. Tóm là chẳng ai đến chuyện làm ăn.
Kỳ Tỉnh chẳng thiết , cúi đầu nghịch điện thoại. Đang lúc chơi game hăng say thì một bàn tay đặt lên đầu gối . Kỳ Tỉnh nhíu mày ngẩng đầu lên.
Diệp Hành Châu vẫn đang thong thả uống trò chuyện với , dáng vẻ nho nhã trầm . Cái chạm cứ như thể là ảo giác của .
giả thì thể thành thật . Diệp Hành Châu giỏi nhất là làm trò nghiêm túc bề ngoài nhưng lưng hạ lưu vô sỉ.
Kỳ Tỉnh vung chân đá một cái. Dù cũng là gầm bàn, chẳng ai thấy . Ống quần của Diệp Hành Châu dẫm một vết chân rõ mồn một, nhưng vẫn bất động thanh sắc, thong thả tựa lưng ghế tán gẫu vui vẻ.
Kỳ Tỉnh trừng mắt , nghiêng sang phía khác tiếp tục chơi game.
Tiệc kết thúc lúc 5 giờ chiều. Nếu kết thúc thì Kỳ Tỉnh cũng định chuồn . Cái loại tiệc đối với đúng là nhảm nhí, lãng phí thời gian.
Vừa định lên xe ở bãi đỗ thì thư ký của Diệp Hành Châu chạy tới gọi họ : “Kỳ thiếu, Diệp thiếu mời ngài tối nay cùng ăn cơm ạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ban-sac/chuong-22-co-hen.html.]
“Không ăn,” Kỳ Tỉnh chẳng thèm nể mặt, “No .”
Thư ký : “Xe của Kỳ thiếu sửa xong , Diệp thiếu bảo sẽ đưa ngài lấy.”
Kỳ Tỉnh mắc bẫy: “Các cứ đưa xe đến chỗ , tiền xăng trả.”
“Ngay gần đây thôi, lấy xong là thể .”
Giọng của Diệp Hành Châu vang lên lưng thư ký. Hắn đích mời .
Kỳ Tỉnh liếc sang. Thấy cái bộ dạng đắc ý của Diệp Hành Châu là thấy khó chịu. Chẳng cái thằng Dương Khai Minh lừa , một tuần mà việc giao vẫn động tĩnh gì.
Diệp Hành Châu bình tĩnh chờ quyết định.
Kỳ Tỉnh do dự. Chiếc xe đụng là chiếc thích nhất, thực sự lo Diệp Hành Châu làm hỏng nó. Nếu sửa xong thì lấy về sớm cũng .
Thế là hếch cằm: “Dẫn đường .”
Nhìn bộ dạng kiêu ngạo của , Diệp Hành Châu nhớ tới đêm đó. Con mèo hoang khi ở thở dốc rên rỉ, rõ ràng là chìm đắm trong đó mà vẫn cứ thích tỏ vẻ hung dữ. Lúc thì mắng bảo nhẹ thôi, lúc chê chậm quá, vui vì treo lơ lửng, nhưng cuối cùng vẫn ngoan ngoãn mở lòng .
Lúc hưng phấn nhất, đôi chân đá loạn thậm chí còn vô thức dẫm lên đùi , ngón chân cuộn tròn, mu bàn chân ma sát với cơ bắp của như một lời thúc giục thành lời, khiến nhớ mãi quên.
“Đi thôi.”
Trợ lý Trần tự về, còn Kỳ Tỉnh lên xe của Diệp Hành Châu. Chẳng buồn tiếp chuyện với , cúi đầu chơi nốt ván game dở ban nãy.
“Ba bảo tới đây, thế mà từ đầu đến cuối chỉ cúi đầu chơi điện thoại. Không sợ ông chuyện sẽ mắng ?” Diệp Hành Châu hờ hững hỏi.
Mắt Kỳ Tỉnh rời màn hình: “Mắng thì mắng. Cái loại tiệc vô nghĩa nhảm nhí , đừng gọi tới.”
Diệp Hành Châu: “Vô nghĩa?”
Kỳ Tỉnh lạnh: “Ai nấy đều đầy mùi tiền mà cứ thích giả làm học, thấy nực .”
“Hôm nay chỉ là để thăm dò ý tứ của họ thôi, đến lúc bàn chi tiết đầu tư. Có những chuyện riêng,” Diệp Hành Châu nhắc nhở, “Chẳng lẽ Kỳ thiếu ngay cả điều cũng hiểu?”
“Không hiểu,” Kỳ Tỉnh đáp ngay, “Nếu bày mưu tính kế với ba thì cũng chẳng cần hiểu làm gì.”
Vừa dứt lời, cảm thấy eo xoa nắn một cái. Cậu định trừng mắt thì chiếc điện thoại trong tay bên cạnh giật mất. Chẳng đợi kịp giành , chỉ trong vòng nửa phút, Diệp Hành Châu chơi xong ván game mà mãi qua , còn thắng lớn nữa.
Kỳ Tỉnh: “...” Nực thật sự.
Diệp Hành Châu thong thả trả điện thoại cho : “Kỳ thiếu thích chơi game như , xem trình độ cũng bình thường thôi.”
Nói trắng là gà mà còn ham chơi. Kỳ Tỉnh cảm thấy xúc phạm, định phản bác thì Diệp Hành Châu lên tiếng: “Đến nơi .”
Kỳ Tỉnh ngoài cửa sổ, phát hiện họ đang ở một khu biệt thự. Cậu nhíu mày: “Đây là ?”
Diệp Hành Châu: “Nhà .”
Không Diệp gia, mà là nơi ở riêng của . Kỳ Tỉnh ngờ nơi lấy xe là nhà riêng của , trong lòng bỗng dâng lên dự cảm lành: “Anh đưa tới đây làm gì?”
“Lấy xe,” Diệp Hành Châu sang , “Kỳ thiếu đang sợ cái gì ?”
Kỳ Tỉnh trực tiếp đẩy cửa xe bước xuống.
Xe của để trong gara ngầm của Diệp Hành Châu. Ban đầu Kỳ Tỉnh vẫn còn đề phòng, nhưng khi thấy cái gara chứa hàng chục chiếc siêu xe đủ chủng loại, lập tức quên hết thảy, há hốc mồm kinh ngạc.
“Đây đều là xe của ?”
Diệp Hành Châu quăng chìa khóa xe cho . Kỳ Tỉnh đón lấy nhưng tâm trí chẳng còn để tâm đến xe của nữa. Cậu đưa tay sờ một chiếc xe thể thao bên cạnh, phiên bản còn khó mua hơn chiếc mà Diệp Vạn Tề từng lái, thế mà ở chỗ Diệp Hành Châu cũng .
Hèn chi chẳng thèm để tâm, tiện tay là thể phóng hỏa đốt xe.
“Đống xe cũng cho thằng Diệp lão tứ mượn lái ? Không ngờ quan hệ của hai thế đấy.” Kỳ Tỉnh mỉa mai, nén nổi sự ngưỡng mộ pha lẫn ghen tị. Nhà dù giàu nhưng ba cũng chẳng bao giờ để vung tay quá trán như . Cậu tưởng bốn năm chiếc xe thể thao là xịn lắm , hóa ở chỗ Diệp Hành Châu thì chẳng bõ bèn gì.
“Chiếc xe đó đây để ở Diệp gia kịp lấy về nên mới nó tự ý lấy lái thôi,” Diệp Hành Châu chẳng mặn mà gì với mấy chuyện đó. Hắn thong thả châm một điếu thuốc, ánh mắt lưu luyến gương mặt Kỳ Tỉnh một hồi: “Muốn chiếc xe ?”
Kỳ Tỉnh thu tay , bĩu môi: “Chẳng Diệp thiếu đồ của cho khác chạm ? Tôi mà chạm xe của , ai phóng hỏa thiêu luôn cả cùng với xe .”
Diệp Hành Châu: “Ngủ với một đổi một chiếc xe, đống xe tùy chọn.”
Sắc mặt Kỳ Tỉnh biến đổi, suýt chút nữa tưởng nhầm: “Anh coi là hạng bán đấy ?!”
Diệp Hành Châu gạt tàn thuốc, trêu chọc: “Ai bán mà một thể bán hàng chục triệu chứ? Cậu đáng giá đến mức đó ?”
Kỳ Tỉnh tức đến phát điên: “Bớt nhảm ! Tôi liều mạng với !”
Diệp Hành Châu phản ứng cực nhanh, khống chế đang định lao , trực tiếp ấn lên cửa xe. lúc đó, chuông điện thoại vang lên.
Là điện thoại của Diệp Hành Châu. Hắn tên gọi, một tay vẫn ghì chặt Kỳ Tỉnh, tay nhấn loa ngoài.
Đầu dây bên là giọng của Lâm Tri Niên. Cậu ngập ngừng một lát hỏi: “Hành Châu, tối nay rảnh ? Hôm nay là sinh nhật , thể hẹn cùng ăn cơm ? Chỉ hai chúng thôi…”
“Tối nay hẹn .”
Diệp Hành Châu ngắt lời đối phương. Bàn tay đang ghì Kỳ Tỉnh bỗng trượt xuống xoa nắn eo . Nghe thấy tiếng thở dốc nghiến răng của Kỳ Tỉnh, nở một nụ hài hước ánh mắt giận dữ của : “Có hẹn với Kỳ thiếu, lên giường.”
Cúp máy xong, Diệp Hành Châu trực tiếp tắt nguồn điện thoại. Trước khi Kỳ Tỉnh kịp lên tiếng c.h.ử.i bới, nới lỏng cà vạt, tháo kính mắt, vứt điếu t.h.u.ố.c mở cửa xe, đẩy trong.