BÁN PHU QUÂN CẦU VINH - Chương 3
Cập nhật lúc: 2025-03-25 03:23:18
Lượt xem: 185
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
5
Ta mặc trang phục cưỡi ngựa, chỉ thoa chút phấn mỏng nhẹ, rồi chuẩn bị ra ngoài.
Ai ngờ đâu xe ngựa của nhà Uy Văn đã sớm chờ sẵn trước cửa.
"Lên xe."
Chỉ ngắn gọn hai chữ, nhưng mang theo giọng điệu không thể từ chối.
Nhưng nếu ta cùng hắn đi, để Nam Cung công chúa nhìn thấy, chắc chắn ta chẳng có kết cục tốt đẹp gì.
"Không cần, nhà ta có xe ngựa riêng."
Nói rồi ta định bước đi, nhưng Uy Văn Tu lại ỷ quyền đè người.
"Phú Quý, mời Tiêu tiểu thư lên xe."
Tiểu tư đi theo dáng người đậm chắc thật thà, mặt đầy khó xử nhìn ta.
"Tiêu tiểu thư, mời lên xe đi."
Đáng ghét, hắn không biết xấu hổ, bắt nạt kẻ dưới, nhưng ta thì không thể không biết xấu hổ được.
Thế là ta tức tối lên xe, hắn ngồi ngay ngắn, mắt lại nhắm nghiền.
Xe ngựa chậm rãi lăn bánh, ta chỉ mong chúng ta đến muộn hơn Nam Cung cômg chúa một chút.
"Hôm nay ngài đến từ lúc nào, sao không báo trước một tiếng?"
Ta có chút bực bội, vì hắn làm rối kế hoạch của ta, xuất hiện đột ngột khiến ta trở tay không kịp.
"Canh năm."
Ta giật mình kinh ngạc, chẳng lẽ bọn họ không cần ngủ sao?
Quả nhiên ông trời không đứng về phía ta, Nam Cung công chúa đến còn sớm hơn cả chúng ta, nàng mặc trang phục cưỡi ngựa lộng lẫy, kiểu dáng khác hẳn chúng ta, giống như phong cách bên Mông Cổ.
Ngay cả trang sức trên đầu cũng thay đổi theo bộ trang phục, gương mặt trang điểm tinh tế quyến rũ, đúng là một mỹ nhân hiếm có, so ra thì ta lại thanh nhã hơn nhiều.
Nàng cầm roi ngựa, tức giận bước tới, không thể không nói, ta đúng là vô dụng, lúc này trong mắt ta toàn là sự sợ hãi.
Nhưng Uy Văn Tu lại vô tình chắn trước mặt ta.
"Trang phục hôm nay của công chúa thật đặc biệt."
Nam Cung công chúa lập tức quên mất sự tồn tại của ta, trong mắt chỉ có mỗi Vũ Văn Tu.
"Vũ Văn ca ca, bộ y phục này là Nam Cung cố ý sai người may suốt đêm, chỉ để có thể cùng huynh cưỡi ngựa đó. Cả món trang sức này cũng vậy."
Vừa nói, nàng ta vừa hào hứng xoay một vòng trước mặt hắn, nhưng khi quay đầu lại, Vũ Văn Tu lại chẳng hề nhìn nàng.
Nàng vừa tức vừa thẹn, quất roi xuống bãi cỏ dưới chân.
Nam Cung công chúa này, chỉ khi đứng trước mặt Vũ Văn Tu mới tỏ ra mềm mại yếu đuối như vậy.
Nhưng thực ra, bản tính nàng ta đã thối nát từ lâu.
Bằng không, sao một Hoàng hậu vốn hiền minh độ lượng lại không thể dung tha nàng?
Năm đó, khi Hoàng hậu vẫn còn là Hoàng quý phi, Nam Cung công chúa sợ bà sinh ra Hoàng tử, cướp đi sủng ái của Hoàng thượng.
Nàng ta to gan đến mức lén bỏ thuốc sẩy thai vào thức ăn của Hoàng hậu.
Kết quả đứa bé không giữ được.
Hoàng thượng thương yêu công chúa, chuyện xấu trong nhà không thể truyền ra ngoài, bèn ép Hoàng hậu phải nhẫn nhịn.
Để bù đắp nỗi đau mất con, Hoàng thượng mới phong bà làm Trung cung Hoàng hậu.
Nhưng Hoàng hậu hận Nam Cung công chúa đến tận xương tủy, từ đó tranh đấu trong cung chưa bao giờ dừng lại.
Cho nên, dù nàng ta tuổi còn nhỏ, bề ngoài có vẻ hồn nhiên vô tư đến đâu, thì trong mắt ta, nàng ta vẫn là một kẻ nguy hiểm vô cùng.
6
Trường đua ngựa của nhà Uy Văn rất rộng lớn, từng con ngựa đều khỏe mạnh cường tráng.
Uy Văn Tu vừa bước đến, lũ ngựa đã đồng loạt hí vang.
Hắn gọi một người quản ngựa tới.
"Tướng quân, có gì phân phó?"
"Dẫn Nam Cung công chúa đi chọn ngựa, chọn một con hiền lành, dẫn nàng ấy đi cưỡi."
Nam Cung thấy Uy Văn Tu quan tâm mình như vậy, trong lòng lập tức vui vẻ.
"Vẫn là Uy Văn ca ca hiểu ta, ta hiền lành tự nhiên phải chọn một con ngựa hiền lành."
Rồi nàng nhảy nhót vui vẻ theo người quản ngựa rời đi.
Ta đứng trước chuồng ngựa nhìn ngó, chỉ cảm thấy con nào cũng quá dữ tợn.
Uy Văn Tu chọn xong ngựa cho mình.
"Không hổ là Uy Văn tướng quân từng chinh chiến sa trường, ngay cả ngựa cũng chọn con khỏe nhất, quả nhiên rất hợp với ngài."
Ta bất đắc dĩ trêu chọc Uy Văn Tu, không ngờ tên này lại chẳng theo lẽ thường.
Hắn nắm dây cương, con ngựa hí vang ngẩng đầu lên, ta đang ngẩn người thì bị một cánh tay lớn ôm lấy eo, hắn bế ta lên, nhảy một phát lên ngựa, rồi ghé sát tai ta khẽ nói:
"Là ngựa chọn cho nàng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ban-phu-quan-cau-vinh/chuong-3.html.]
Ta hoảng sợ tột độ, lại lộ ra vẻ căng thẳng vô dụng, hắn nhẹ nhàng nắm tay ta, để ta cầm dây cương, gương mặt vừa nãy còn rạng rỡ nụ cười thoáng chốc lạnh đi vài phần.
"Nguyệt nhi sợ gì chứ? Là Nam Cung hay là ngựa?"
"Ngồi trên ngựa này, nàng còn tâm trí nghĩ đến chuyện khác sao?"
Cơ thể hắn áp sát ta dần nóng lên, lúc này ta mới cảm nhận được chân mình lơ lửng, có hắn bên cạnh lại khiến ta yên tâm đến lạ.
Ta ngả người ra sau, tựa vào lòng hắn, chẳng hiểu sao, những cảm xúc phức tạp trong lòng đang thôi thúc ta.
Ta muốn gần gũi hắn, giá như thế giới này đơn giản hơn, không có Nam Cung thì tốt biết bao.
Như vậy ta có thể để mặc tình cảm của mình điên cuồng lớn lên, nó muốn điên bao nhiêu thì điên bấy nhiêu, muốn yêu ai thì yêu người ấy.
Hắn dường như cảm nhận được ta đang thả lỏng, khóe môi cong lên một nụ cười ma mị, thúc ngựa đưa ta phi nước đại trên cánh đồng.
Ánh nắng chiếu lên mặt chúng ta, những giọt mồ hôi to như hạt đậu lăn dài trên mặt hắn, ít nhất trong khoảnh khắc này, ta hoàn toàn đắm mình trong cảm xúc, đắm mình trong hắn.
Dù là cách đưa ta về nhà đầy thô lỗ, hay lặng lẽ đến trước cửa Tiêu phủ chờ ta, hay sự anh minh của một thiếu niên tướng quân, khí chất phi phàm, dung mạo tuấn tú, tất cả đều dễ dàng khiến bất kỳ cô nương nào rung động.
Hắn chẳng nói gì, ta cũng im lặng, ngựa càng chạy càng nhanh, gió trên đường thổi qua mặt ta.
Bàn tay lớn của hắn nhẹ nhàng đỡ lấy đầu ta, đặt nó tựa lên n.g.ự.c hắn, ta rõ ràng cảm nhận được nhịp tim của chàng thiếu niên.
Mạnh mẽ và dồn dập đến vậy.
Có lẽ ta từng thích ai đó, hồi nhỏ ham chơi, cố ý trốn gia đình chạy ra phố.
Kết quả lại bị đám lưu manh bắt nạt, có thể là kẻ thù của phụ thân, chúng đánh ta đến bất tỉnh.
Cuối cùng, một thiếu niên mặc áo tím đã cứu ta, vẻ ngoài của hắn anh dũng vô song, một mình đánh mười còn thắng, sau này mỗi lần nhớ lại, ta đều không khỏi rung động, cảm giác ấy thật giống với lúc này.
Chỉ là sau đó ta không gặp lại hắn nữa, mối tình cảm ấy bị chôn vùi mãi mãi trong lòng.
Chuyện này quá đỗi bình thường, con người luôn bất ngờ rung động, thậm chí đối phương chỉ là người thoáng qua một lần trong đời và chẳng thể có kết quả, tình yêu nam nữ trên đời này kỳ diệu là vậy.
Chẳng bao lâu, chúng ta đến một biển hoa.
Hắn cho ngựa chạy chậm lại, rồi dẫn ta xuống ngựa.
Một biển hoa cát rộng lớn hiện ra trước mắt, thật không ngờ trường đua ngựa nhà Uy Văn lại có một nơi đặc biệt thế này.
"Thích nơi đây không?"
Ta gật đầu.
Hắn nắm tay ta bước vào trung tâm biển hoa.
"Ta từ nhỏ đã học võ, cưỡi ngựa b.ắ.n cung ngày qua ngày thật khô khan, nhưng mẫu thân nghiêm khắc, bà nói sự cao quý của nhà Uy Văn chỉ là vẻ ngoài, phải có thực lực mới giữ vững được địa vị, ta là con trai duy nhất, tự nhiên trở thành kỳ vọng của mọi người."
Uy Văn Tu cầm hoa trong tay nghịch ngợm, kể ta nghe chuyện lúc nhỏ của hắn.
Ta sao lại không hiểu tâm tư của hắn chứ?
Một người kiên cường như hắn, dù trên chiến trường hay trong triều đình, đều có vô số kẻ thù, hắn chịu kể chuyện của mình cho ta nghe, hẳn là vì tin tưởng ta.
Ta lập tức cảm thấy áy náy vì những toan tính trước đây của mình, ta từng muốn tác hợp hắn với Nam Cung công chúa đáng ghét kia.
"Hồi nhỏ cầm binh khí, tay chai sần đi, nhưng vẫn không muốn từ bỏ."
"Thế là ta sai người trồng biển hoa cát cánh này, mệt mỏi thì đến đây trốn một chút."
Nhưng lúc này, tiếng nói trong lòng ta lại vang lên — hắn là Uy Văn Tu đấy, để Nam Cung công chúa gây họa cho hắn còn hơn gây họa cho ngươi, vậy mà ngươi còn tâm tư nghĩ cho người khác, chẳng phải quá thánh mẫu sao? Nam Cung công chúa không làm gì được Uy Văn Tu, nhưng đối phó ngươi thì dễ như trở bàn tay.
"Ta chưa từng dẫn ai đến đây, nàng là người đầu tiên."
Trái tim suýt nữa vì tình yêu mà bất chấp tất cả trong khoảnh khắc này lại tỉnh táo trở lại, ta không thể tiếp tục ở một mình với hắn nữa, thế là ta đứng dậy.
"Ta muốn về, Uy Văn tướng quân."
Có lẽ từ "Uy Văn tướng quân" xa lạ mà lễ phép này khiến trái tim hắn nhói lên một chút, cũng có thể vì hắn đang bộc bạch mà ta chẳng hề rung động.
"Nhưng Tiêu Nguyệt, ta thích nàng."
Ta vẫn quay lưng về phía hắn, không nói một lời.
Hắn bỗng nhiên vừa tức vừa giận.
"Tiêu Nguyệt! Nàng nghĩ tướng quân phủ của ta không bảo vệ được nàng sao? Vậy mà dám bán phu cầu vinh!"
Ta xấu hổ đến đỏ mặt.
"Chúng ta còn chưa thành thân, sao gọi là phu quân được!"
Hắn càng giận hơn.
"Sớm muộn gì cũng là phu thê thôi!"
Giọng nói khàn khàn, cố gắng kiềm chế, thì thầm bên tai ta:
"Nguyệt nhi, sao nàng nỡ chia sẻ ta với người khác?"
Ta lòng rối như tơ, vội đẩy hắn ra, một mình bước đến bên ngựa định trèo lên.
Nhưng vì ngựa quá cao lớn, ta chẳng leo lên nổi, thật sự tức chết, đến cả chạy trốn khỏi cảnh ngượng ngùng cũng bất lực.
Ta thầm cười lạnh trong lòng, Tiêu Nguyệt ơi Tiêu Nguyệt, ngươi đúng là trò cười lớn nhất thiên hạ.
Cuối cùng vẫn là Uy Văn Tu đỡ ta lên ngựa, ta đỏ mặt đến tận mang tai, chẳng ra thể thống gì cả.
Trên đường về, hắn chẳng nói lời nào, trên yên ngựa nhỏ bé còn giữ khoảng cách với ta.