BÁN PHU QUÂN CẦU VINH - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-03-25 03:22:39
Lượt xem: 188

1.

"Nguyệt nhi thông tuệ hơn người, bổn cung đương nhiên sẽ vì nàng mà chọn một lang quân như ý."

Hoàng hậu khoác phượng bào lộng lẫy, bàn tay thanh mảnh khẽ nâng chén trà, dáng vẻ ung dung cao quý, tao nhã đến cực điểm.

Từ khi triều cục biến động, thánh thượng có ý phế trưởng lập ấu, phủ Thái phó liền mất đi quyền thế.

Nhưng ta đã đến tuổi cập kê, hôn sự không thể trì hoãn thêm.

Trước kia, khi gia tộc vẫn còn thịnh vượng, trong kinh thành này, những công tử quý tộc nào không muốn kết thân với ta, rước nữ nhi Thái phó vừa tài mạo song toàn về làm chính thất?

Thế nhưng thời thế đổi thay, dù ta có dung nhan khuynh thành, những kẻ đó dù có động tâm cũng không dám để lộ nửa phần tâm ý.

Ta chẳng để bụng, chốn kinh thành này vốn là danh lợi trường, kẻ thất thế thì cô độc, xưa nay vẫn vậy.

Huống hồ việc thành thân có trăm điều ràng buộc, chi bằng cứ sống tự do tự tại cả đời.

Nhưng mẫu thân ta không cam lòng, liền vội vã vào cung tìm khuê mật thuở thiếu thời – chính là đương kim Hoàng hậu.

Mẫu thân nhìn người phụ nữ cao quý trước mặt, vạt tay áo lau khóe mắt ướt lệ, dường như số phận ta đã rơi vào đường cùng.

"Nguyệt nhi đã đến tuổi cập kê, nay gia tộc thất thế, phu thê chúng ta chịu khổ thế nào cũng được, nhưng không thể để con bé chịu thiệt!"

Hoàng hậu khẽ nhấp một ngụm trà, phong thái tao nhã, khóe môi chợt nở nụ cười.

"Muội xem muội kìa, từ nhỏ chúng ta đã cùng nhau lớn lên dưới mắt Thái hậu, tình như tỷ muội. Chuyện của Nguyệt nhi, sao bổn cung có thể không để tâm?"

Dứt lời, nàng chậm rãi đứng dậy khỏi bảo tọa, bước đến bên mẫu thân, nhẹ nhàng nắm tay an ủi: "Muội cứ yên tâm, bổn cung đã suy nghĩ kỹ, Vũ Văn gia rất ổn. Trưởng công chúa Thanh Dương là nữ nhi được Thái hậu yêu thương nhất, còn Vũ Văn Tu chính là bảo bối trong lòng Vũ Văn gia, lại là thiếu niên tướng quân xuất sắc nhất trước mặt thánh thượng. Hắn và Nguyệt nhi tuổi tác tương đương, chính là một đôi trời sinh. Nếu gả Nguyệt nhi cho hắn, muội thấy thế nào?"

Theo lý, kết thân với một gia tộc hiển hách như vậy, mẫu thân hẳn nên vui mừng, nhưng dù cười, bà vẫn không giấu nổi vẻ lo lắng trên khuôn mặt.

Bà mong muốn ta gả cho một vị quan văn thanh liêm, không vướng vào tranh đấu phe phái, để có thể sống an ổn suốt đời.

Nhưng Vũ Văn gia như mặt trời ban trưa, thế lực trong tối ngoài sáng đều không ít.

Mà ta, đã sinh ra trong gia đình quan lại, thì không thể nào thoát khỏi vòng xoáy này.

"Người Hoàng hậu chọn tất nhiên là ngàn dặm mới tìm được một, chỉ e rằng Nguyệt nhi không xứng với Vũ Văn tướng quân."

Mẫu thân cúi đầu, khéo léo bày tỏ suy nghĩ.

Bà hiểu rõ, Hoàng hậu hiện tại là kế hậu, còn tiên Hoàng hậu Ngụy thị trước khi qua đời chỉ sinh hạ một nữ nhi duy nhất – công chúa Nam cung.

Nếu cả công chúa lẫn tân hậu đều an phận thủ thường thì chẳng có gì đáng nói.

Nhưng vị công chúa Nam cung kia lại kiêu căng ngạo mạn, tùy hứng vô cùng. Nàng ta cho rằng cái c h í c của mẫu phi mình là do Hoàng hậu hiện tại gây ra.

Nàng ta gọi Hoàng hậu là yêu nữ họa quốc, nói chính vì bà ta mà tiên Hoàng hậu bị phụ hoàng ghẻ lạnh, sinh hờn mà qua đời.

Mà sau lưng công chúa Nam cung, là gia tộc Ngụy thị quyền thế ngút trời, nắm trong tay binh quyền.

Dựa vào sự sủng ái của Hoàng thượng và thế lực nhà mẹ đẻ, nàng ta vẫn luôn khiến Hoàng hậu tức giận đến thất sắc, quấy đảo hậu cung không lúc nào yên.

Quan trọng nhất là — công chúa Nam cung yêu thích Vũ Văn Tu, điều này cả kinh thành đều biết rõ.

Hoàng hậu dường như không chú ý đến sắc mặt lo lắng của mẫu thân, chỉ thoáng liếc về phía cung điện của công chúa, nét cười trên môi càng sâu thêm vài phần.

"Muội à, Vũ Văn gia hiển hách, Tu nhi lại là thiếu niên tướng quân, vừa có tài vừa có sắc, quả thực rất xứng đôi."

Mẫu thân hiểu Hoàng hậu đã quyết ý, lúc này cũng không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể cược một ván.

Bà lập tức rơi nước mắt cảm kích, quỳ xuống tạ ơn Hoàng hậu.

Vậy là, một đạo ý chỉ của Hoàng hậu được ban xuống...

"Nay Đại tướng quân Tiêu Kỵ – Vũ Văn Tu văn võ song toàn, chiến công hiển hách; nữ nhi Thái phó Tiêu Nguyệt thông tuệ đoan trang, nội ngoại toàn tài. Hai người đều đến tuổi thành thân, nam tài nữ mạo, trời đất tác hợp. Đặc biệt ban hôn cho Tiêu Nguyệt gả cho Đại tướng quân Vũ Văn Tu, chọn ngày lành cử hành đại hôn. Khâm thử!"

2

Ý chỉ của Hoàng hậu vừa ban xuống, chưa đầy một canh giờ, thư mời của công chúa đã được gửi đến Thái phó phủ.

"Trong phủ công chúa, hoa đang nở rộ, mời Tiêu tiểu thư đến cùng thưởng thức."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/ban-phu-quan-cau-vinh/chuong-1.html.]

Ta sợ đến mức gan mật như muốn vỡ tan, cái tên Uy Văn Tu này đúng là củ khoai nóng bỏng tay, vậy mà lại ném vào tay ta, Tiêu Nguyệt, thế này.

Mẫu thân ta nguyện đánh cược một phen, nhưng ta thì không muốn chút nào.

Dẫu sao, dù chưa từng nghe tin đồn Uy Văn công tử cũng thích công chúa, nhưng nếu hai người họ thực sự tình đầu ý hợp, đừng nói là bây giờ nhà ta đã suy tàn, ngay cả vào thời kỳ đỉnh cao nhất, ta cũng chẳng dám xen vào một chân.

Trước mặt quyền quý, dân thường thấp kém như con kiến, chỉ cần bị giẫm một cái là có thể mất mạng.

Mà ta đây, cùng lắm chịu được ba lần giẫm là hết.

Thế là trong lòng ta nảy sinh vài ý nghĩ xấu xa, chi bằng ta giả vờ thành thân với Uy Văn Tu, nhưng ngầm giúp Nam Cung công chúa chiếm được trái tim của chàng.

Như vậy ta chẳng đắc tội ai, có lẽ còn giữ được mạng sống cho Tiêu Nguyệt này.

Dẫu sao, tình cảm của Nam Cung công chúa dành cho Uy Văn Tu đã sớm truyền khắp kinh thành.

Nàng ta si mê đến mức nào ư?

Uy Văn Tu thành danh từ khi còn trẻ, văn võ song toàn, trong đám công tử quý tộc kinh thành đúng là độc nhất vô nhị.

Thánh thượng vô cùng yêu thích người cháu ngoại này của mình, thế nên chàng chưa đến tuổi trưởng thành đã được cùng các tướng sĩ dày dạn kinh nghiệm xuất chinh. Chỉ trong ba năm, chàng đã có thể đảm đương một mình, thu phục lãnh thổ phía Bắc, chống lại sự xâm lược của ngoại địch.

Ngày khải hoàn trở về, hai bên đường đầy rẫy dân chúng đến chiêm ngưỡng phong thái oai hùng của chàng.

Lúc ấy, trên trời hoa rơi lả tả, một nữ tử uyển chuyển múa điệu, cảnh tượng hoành tráng, tiếng trống vang dội, rung động lòng người.

Mà nữ tử ấy chính là Nam Cung công chúa.

Nàng vốn vàng ngọc cao quý, vậy mà vì Uy Văn Tu lại chịu múa giữa phố, tấm lòng ấy ai nấy đều hiểu rõ.

Sau đó, Nam Cung công chúa ngày nào cũng chạy đến Uy Văn phủ, nói là đến thăm Thanh Dương trưởng công chúa, nhưng mục đích ra sao thì chẳng cần nói cũng biết.

Ta thu dọn một phen, rồi đến cung công chúa.

"Thần nữ tham kiến công chúa."

Chỉ thấy nàng nằm trên chiếc giường trải da hồ, một tỳ nữ quỳ trước mặt đang bóc nho cho nàng.

Nàng thậm chí chẳng thèm liếc mắt nhìn ta.

Ta cứ thế quỳ suốt một nén hương, mãi đến khi vị chủ tử này ăn no uống đủ mới chậm rãi đứng dậy, đi chân trần đến trước mặt ta.

"Ngươi chính là nữ nhân mà mụ yêu bà già kia gả cho Uy Văn ca ca sao?"

Nói rồi nàng phun hạt nho lên mặt ta, "Ngươi mà cũng xứng?"

Ta bị nhục nhã đến đỏ bừng mặt, nhưng những lời nàng nói cũng đều là sự thật.

"Thần nữ tự biết không xứng, thần nữ cho rằng, chỉ có công chúa mới có thể sánh đôi với Uy Văn tướng quân tài mạo song toàn."

Nàng nghe xong ngẩn ra, rồi bật cười ha hả.

"Ngươi thật là kẻ biết điều."

Nàng bóp mặt ta, nở nụ cười gian xảo nhìn ta.

"Ngươi nói xem làm thế nào để ngăn cản cuộc hôn sự vớ vẩn này? Nếu mặt ngươi mà bị hủy, Thanh Dương cô cô chắc chắn sẽ từ chối mối hôn sự này, đúng không?"

Ta sợ đến mức gan như muốn nhảy lên cổ họng, giờ phút này thật hận bản thân vô dụng như cái bao cỏ.

May mà lúc ấy, một tỳ nữ bưng bánh ngọt bước vào.

"Công chúa, bánh ngọt gửi đến Uy Văn phủ bị từ chối rồi ạ."

Nghe tỳ nữ bẩm báo, nàng lập tức nổi trận lôi đình:

"Sao mà gặp được hắn một lần lại khó khăn đến vậy!"

Nhìn qua đĩa bánh ngọt kia, trông xấu xí đủ kiểu, chẳng cần nghĩ cũng biết là do vị công chúa cao quý này tự tay vào bếp để lấy lòng lang quân yêu dấu.

"Thần nữ có cách giúp công chúa gặp được Uy Văn tướng quân."

Nam Cung công chúa lúc này mới bình tĩnh lại, nàng đi qua đi lại, cuối cùng không còn cách nào, đành phải tin ta:

"Tốt, ngày mai ở Phàn Lâu, ngươi nhất định phải khiến hắn đến gặp ta."

Loading...