Vậy… trị thương, là trị thế ?
Thiết lập trong cuốn sách … mà kỳ lạ thế?
“Được ?” Tôi ngượng nghịu lên tiếng.
“Sau , vẫn là để Hứa Đa đưa cơm , loài phố an .”
Thiên Lân bên giường, lặng lẽ , lông mày khẽ cau , vui.
Ánh mắt chuyên chú … chút nóng bỏng…
Tôi khẽ mặt : “Chút vết thương nhỏ thôi, .”
“Đừng cố chấp, cơ thể loài yếu ớt, dễ c.h.ế.t lắm.”
Tôi: “…”
Câu , làm cứ như nghẹn một miếng bánh mì khô trong cổ họng, nuốt mà nhổ cũng xong, khó chịu vô cùng.
Không Thiên Lân gì với Hứa Đa.
Thằng bé cố chấp lấy phần cơm chuẩn , cho ngoài, giữa trưa đúng giờ thì về, ăn cơm xong xách giỏ ngoài.
Vết thương mỗi tối Thiên Lân “chữa trị”, gần như lành hẳn. Tôi bắt đầu thấy ngứa ngáy, ngoài dạo.
Thằng bé nghiêm túc : “Ba , trong thành đang giới nghiêm, gần đây cho phép loài ngoài, ngoài nhất định thú nhân trưởng thành cùng.”
Tôi: “…”
Cánh cửa kẽo kẹt mở , một thò đầu , thấy thì mắt sáng rực.
Người bước chậm rãi, dáng uyển chuyển đến mức khiến suýt trẹo cổ.
Mắt trợn tròn. Khoan , một đàn ông mà … thướt tha như thế? Mềm mại, uyển chuyển, từng bước đều mang theo hương phấn?
Cậu thanh lịch xuống, ngước mắt với ánh mắt long lanh, giọng nhỏ nhẹ: “Chào buổi sáng họ.”
Tôi nổi da gà khắp , khô khan đáp : “Ờ… chào buổi sáng.”
“Chú Hứa Lạc.” Hứa Đa lễ phép chào.
Hứa Lạc vô cùng tự nhiên, như thể mới là chủ nhân của căn nhà , ân cần chào Hứa Đa: “Tiểu Phúc đây, để chú chải tóc cho.”
Tôi ngẩn Hứa Đa: “Tiểu Phúc? Khoan , nhóc con, con tên ?”
Hứa Đa lắc đầu, định mở miệng, Hứa Lạc quỳ sụp xuống.
Cậu thế mà quỳ xuống!
Tôi ngớ .
“Anh họ, cầu xin đừng đánh Tiểu Phúc! Tất cả đều là của ! Là thấy Tiểu Phúc đáng thương, mười tuổi mà còn tên nên mới tùy tiện đặt cho thằng bé một cái tên nhỏ, đừng đánh thằng bé! Anh đánh ! Đánh !”
Giọng thảm thiết đáng thương.
Tôi kinh ngạc.
Cậu đang làm cái gì ?
Tôi Hứa Đa, thằng bé cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ban-lu-thu-nhan-tam-thuoc/chuong-4.html.]
Một bóng cao lớn bước tới, Hứa Lạc đột nhiên giật lấy Hứa Đa lòng, lưng về phía , dường như đang dùng lưng để che chắn cho đứa bé khỏi đòn roi, tiếng kêu càng thêm nức nở: “Anh họ! Anh cứ đánh , Tiểu Phúc còn nhỏ mà, thể đánh thằng bé nữa!”
“…”
Tôi Thiên Lân đang sải bước tới, chợt hiểu Hứa Lạc đang làm gì.
Tôi kích động nhảy dựng lên, chỉ Hứa Lạc vẫn đang diễn sâu, cố gắng phân trần: “Cậu hãm hại ! Cậu vu oan cho ! Cậu ——”
Thiên Lân phớt lờ Hứa Lạc đang rưng rưng , thẳng tới ôm lấy… eo ?
Tôi chằm chằm bàn tay đặt eo .
Tư thế , lạ?
Chống lưng… là “chống” thế ?
“Hứa Đa, con .”
“Anh Thiên Lân, đừng dọa Tiểu Phúc.” Hứa Lạc liếc nhanh một cái, ôm Hứa Đa lòng: “Là hiểu lầm , nãy họ gọi Tiểu Phúc, … kinh ngạc, cứ tưởng, nổi giận, sợ làm hại Tiểu Phúc, nhất thời hoảng loạn nên…”
Cậu khẽ cắn môi , lén lút lau nước mắt, trông đáng thương đến mức khiến mủi lòng, như thể thật sự hết lòng vì đứa trẻ.
“Cậu …” Tôi tức đến run cả .
Thiên Lân kéo gần lòng hơn, trấn an một cái, dùng giọng điệu công việc với Hứa Lạc: “Cảm ơn quan tâm, Hứa Thước đặt tên cho thằng bé là Hứa Đa.”
Hứa Đa trong lòng mặt biểu cảm, cũng nhúc nhích, nhưng toát vẻ lạnh nhạt “đừng đụng ”.
Hứa Lạc tủi buông Hứa Đa , từ từ vén tóc tai.
Chỉ một động tác đơn giản , kết hợp với vẻ cúi đầu rũ mắt của , quả thực mang một vẻ phong tình khác lạ!
Tôi…
Cậu …
“Anh Thiên Lân, , họ vay nợ lãi nặng còn khiến …” Cậu khẽ cắn môi , buồn bã như thể thế giới sắp sụp đổ, “Tôi mang tiền đến, ——”
“Không cần, tiền trả .”
Hứa Lạc ngạc nhiên ngẩng đầu, Thiên Lân cúi thu dọn bát đĩa bếp , Hứa Đa cũng nhanh nhẹn lau bàn.
Chỉ còn và Hứa Lạc trừng mắt .
Cậu hằn học liếc một cái, dậy đuổi theo Thiên Lân: “Anh Thiên Lân, để làm cho, làm gì lý lẽ nào để chồng rửa bát chứ, săn tuần tra ngoài thành, chắc chắn mệt , mau nghỉ .”
Thiên Lân dừng : “Tôi thấy ba gọi , mau về .”
Hứa Lạc: “…”
Cậu ba bước đầu .
Tôi khẩy.
Cái tên thú nhân to con , cũng khá thú vị đấy chứ!
Forgiven
Tôi vui vẻ tới vòng quanh Thiên Lân, lịch sự bày tỏ sự quan tâm: “Anh đúng là mắt sáng như đuốc, một đôi mắt tinh tường, haha! Sao hôm nay về sớm ? Hàng dỡ xong ? Cơm ở trong giỏ, ăn cơm ?”
Hắn đầu thật sâu, đó nhanh chóng dọn dẹp bếp núc, đó bế bổng về phòng.
Tôi: “…”
“Anh thả xuống!” Tôi gầm nhẹ, giãy giụa như một con cá đang bật tanh tách thớt.