Bạn Đầu Môi - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-04-30 00:25:55
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi thực sự kiệt sức, chọn hôn đêm nay? Đêm nào chẳng như tàn phế?

Nếu lúc khác, làm gì để lấn lướt thế ?

 

"Anh trai... Trời sắp sáng ."

 

Anh khẽ: "Ừ, trời sáng ."

Sinh nhật 24 tuổi của Tống Ca là ngày nh/ục nh/ã nhất đời .

Sáng hôm thức dậy, đ/au như dần.

vẫn cảnh đ/á/nh đ/ấm suốt ngày.

 

Tối về khách sạn, đầu óc cuồ/ng.

Sờ trán phát hiện đang sốt.

Tống Ca nhắn tin bảo nghỉ ngơi.

Khỉ gió mưa dầm, đúng là ý !

Tôi tự bắt taxi đến bệ/nh viện.

Ánh mắt bác sĩ khi khám cho đủ khiến nhớ cả đời: "Gần đây tránh vận động mạnh."

"Phải tĩnh dưỡng."

Tôi im lặng, nhưng trong lòng đ/ấm Tống Ca tám trăm lượt.

Tôi thề sẽ bắt thằng khốn trả gấp đôi nỗi đ/au hôm nay.

Truyền nước cả đêm, trời sáng vội về trường .

Vừa đến nơi thấy Tống Ca đang phỏng vấn với vẻ mặt đắc ý.

"Ảnh đế, hâm m/ộ quan tâm đến nửa của , mẫu lý tưởng của là gì?"

Hắn liếc : "Không cầu kỳ, là đó thì ."

"Anh thể cụ thể hơn ?"

Hắn suy nghĩ: "Thích dễ thương, lúm đồng tiền."

Dễ thương cái con khỉ!

Lần sẽ cho thế nào là nhân tâm đen tối, bắt mày sướt mướt!

Chu D/ao Dao cạnh xong mặt xám ngoét.

 

Bởi cô lúm đồng tiền.

Tôi chán ngấy buổi phỏng vấn, trong khi bệ/nh viện , đó đắc chí.

Vừa lấy kịch bản chuẩn cho cảnh tiếp theo, Chu D/ao Dao xông tới đầy th/ù địch:

"Tôi bố Tống Ca là em trai ?"

Tôi gi/ật :

"Rồi ?"

nở nụ giả tạo: "Vậy nên gọi là chị dâu chứ? Sắp tới chúng sẽ đính hôn."

Tôi im lặng.

Người đang mệt, chẳng thiết đôi co.

"Chúng chuyện nhé?"

"Tôi với cô gì để . Hắn với cô là chúng gh/ét ? Tôi cũng ít khi gọi ."

"Vậy ? thích lúm đồng tiền, mà đấy."

nhạt ném mặt xấp ảnh chụp Tống Ca phòng đêm qua.

"Không ngờ cô còn sở thích chụp lén em trai của vị hôn phu tương lai."

Tôi lạnh lùng: "Đừng diễn trò, mấy tấm ảnh chứng minh gì?"

gằn giọng: "Vết dâu cổ đây thì ?"

Không ngờ ngày đôi co với đàn bà vì một thằng đàn ông.

Thật /ên rồ.

"Chuyện liên quan gì đến cô? Xin hỏi cô đang ở vị trí nào để chất vấn ? Huống chi..."

Tôi khẩy: "Tôi vốn chẳng sợ đe dọa. Cô nhầm , cả đời sống phóng khoáng, thể từ bỏ thứ bất cứ lúc nào."

"Cậu cần, còn thì ? Cậu biến thành kẻ bình thường nữa ?"

c.ắ.n môi: "Trước khi về, điều trị tâm lý suốt 5 năm, chữa khỏi phần nào thì xuất hiện phá hỏng hết!"

Điều trị?

Thích đàn ông là bệ/nh? Cần chữa trị?

Nghe đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ban-dau-moi/chuong-10.html.]

"Thế nào mới là bình thường?"

"Cưới vợ sinh con."

 

Tôi bật : "Vậy Tống Ca đồng ý cưới cô sinh con ?"

c.ắ.n ch/ặt môi đáp.

"Anh . Thế cô tìm làm gì? Hay cô nghĩ thể đẻ con cho cô?"

Tối hôm đó, Tống Ca đến tìm , hẹn ở quán bar.

"Trước đây trị liệu tâm lý?"

"Sao em ?"

"Vì thế?"

"Khó ngủ, trầm cảm nặng."

"Bắt đầu từ khi nào?"

"5 năm , khi em bỏ ..."

Tôi đẩy lan can: "Đêm đêm mất ngủ nên mới lẻn giấc mơ hả?"

Anh ngạc nhiên : "Em..."

"Thường xuyên mơ thấy em."

Anh im lặng, mắt đỏ hoe.

Nói Tống Ca là tên khốn thì cũng đúng, nhưng là loại khốn giả vờ đáng thương. Nhìn dáng vẻ , thừa nhận xao động, trao hết thứ cho .

"Thích đến thế cơ ?" Tôi trêu .

"Lần về sẽ nữa chứ?" Anh hỏi.

"Tôi ? Không nữa. Trị liệu cho , đừng ch*t ."

Anh nghiêm túc : "Em sợ ch*t?"

"Sợ chứ. Sợ ch*t thì ai cho tiền tiêu? Chẳng còn n/ợ 10 triệu ?"

Anh im lặng lát đưa thẻ ngân hàng: "Mật khẩu là sinh nhật em."

"Trong bao nhiêu?"

"Nhiều lắm... cả chục 10 triệu."

Tôi nhếch mép: "Thật sự định bao dưỡng ?"

 

Anh ôm lấy : "Không, tự nguyện đổ tiền cho em, tự nguyện hầu hạ em."

Tôi đẩy : "Hôm nay gặp ."

"Sao thế?"

"Tôi bệ/nh ."

"Bệ/nh gì?"

Tôi thực sự đ/ấm .

Anh im lặng giây lát, mặt đầy hối : "Xin , sẽ chú ý."

"Lần sẽ nhường, tuyệt đối kêu nửa lời."

Tôi chán thèm đáp.

"Về thôi."

"Về phòng em ?"

"Có phóng viên theo dõi."

"Vậy về nhà ?"

Tôi suy nghĩ, cũng , ngày mai đoàn phim nghỉ.

 

Vừa về đến biệt thự, nhịn hôn lên.

"Ngừng một đêm ?"

"Không , mất ngủ."

Tôi bó tay.

Đẩy , bắt đầu ngắm nghía căn phòng.

5 năm đặt chân đến, bày trí vẫn y nguyên, như thể từng rời .

Tôi xuống bàn làm việc, nhấc chiếc bàn phím lên thì phát hiện tấm ảnh bên .

Ảnh thẻ hồi đại học của .

"Không giải thích gì ?"

Anh thở dài: "Từng lén đến trường em, thấy ảnh thẻ dự thi của em bảng thông báo mất đồ nên gi/ật về."

"Đạo đức cho ch.ó gặm hả?"

 

Loading...