Giường kêu cót két như cái cửa gỗ cũ mở .
Tôi sợ dám động, để Chử Minh thừa cơ tiếp tục.
Tôi hít mạnh lạnh, giọng run run: “Vậy… Cậu nhẹ tay chút…”
Chử Minh thấp giọng, mang theo nụ : “Nhẹ thì làm mà .”
Bất ngờ giọng lão Nhị vang lên: “Tiếng gì ?”
Tôi lập tức kéo chăn trùm kín đầu, co trong đó.
Không hiểu đột nhiên thấy chột , trốn theo bản năng.
Chử Minh thì vẫn bình tĩnh làm tiếp.
Tôi kéo tay áo : “Được , đủ .”
Cậu xoa xoa thêm mấy cái mới dừng.
Tôi thở phào, cuối cùng cũng xong.
Tôi đá nhẹ Chử Minh, hiệu cho xuống giường.
Không đụng trúng , khẽ bật tiếng rên.
Tôi cuống lên: “Tôi đá trúng chỗ đau ? Hay để tôixoa cho ?”
Giọng của còn khàn hơn lúc nãy: “Để .”
?
Tôi hiểu.
Sao đau đợi ?
Chử Minh định xuống giường thì thấy âm thanh của Lão Nhị: “Không động.”
Tim ngừng đập một nhịp, hoảng loạn đến mức kéo Chử Minh : “Đừng xuống!”
Nửa đêm nửa hôm mà Chử Minh từ giường chui xuống…
Để thấy chẳng là càng hổ hơn ?!
“Sao ?”
“Cậu sẽ làm thức đấy.”
Chử Minh bật : “Vậy xem làm ?”
Tôi suy nghĩ, nếu để Chử Minh đến sáng, đám thấy sẽ lầm tưởng chúng dính như song sinh.
“Tí nữa hãy xuống.”
…Là ảo giác ?
Giọng Chử Minh lạnh hơn , chẳng còn ý : “Được thôi.”
8.
Chử Minh đưa tay về phía .
Tôi ngẩn một lúc: “Làm gì ?”
“Tôi bế xuống.”
Tôi phẩy tay, tự trèo xuống giường.
Vài vết thương nhỏ thôi, cần làm quá.
Mới xuống một nửa thì Chử Minh trực tiếp ôm lấy eo , nhẹ nhàng đặt lên ghế.
Tôi vùng vẫy vài cái, cuối cùng vẫn đành chấp nhận phận.
“Cậu làm gì thế, còn đau nữa.”
Cậu liếc một cái: “Đừng cử động mạnh.”
Tôi phục: “Không thật mà.”
Cậu nhàn nhạt cong môi: “Ngoan, lời.”
Mặt nóng cái bừng.
Trời ạ, mấy câu dễ khiến đỏ mặt chứ?!
Không đúng, em toát khí chất quyến rũ đến quá đáng như thế!
Tôi ho nhẹ, cố tỏ bình tĩnh: “Lão Đại với Lão Nhị ?”
“Đến nhà ăn .”
Tôi gật đầu, tự kéo cái chân đau rửa mặt.
Chử Minh cạnh rửa mặt.
“Tôi xin đấy, tránh , như đáng sợ quá.”
Tôi nghiêng né khỏi tầm mắt , thực sự chịu nổi ánh của , trái tim cũng run rẩy.
Cậu nhẹ giọng : “Cậu .”
Ngón tay run nhẹ, hai tay xoắn với , tai nóng bừng như bốc khói.
Tôi ho nhẹ, cố giữ điệu bộ: “Không cần , đây vốn sức hút sẵn .”
Ngoài cửa vang lên tiếng c.h.ử.i bới: “Hắn đúng là hổ, phục luôn.”
“ đúng , đầu thấy loại như thế.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ban-cung-phong-co-y-do-voi-toi/chuong-4.html.]
Tôi thò đầu : “Sao đó Lão Đại?”
Lão Đại tức đến mức đặt mạnh suất ăn xuống bàn, lồng n.g.ự.c phập phồng.
Thì đụng cặp đôi kỳ lạ .
Nhìn hộp cơm tay Lão Đại...
Cô gái tưởng là mua cho cô , đưa tay giật luôn.
Lão Nhị giải thích là mang về cho bạn cùng phòng.
Tên nhịn , xô Lão Nhị ngã xuống đất.
Lão Đại bực quá táng cho gã một cú, kéo Lão Nhị luôn.
Tôi ôm đầu đau khổ: “Lúc đầu thì cướp , giờ còn cướp cơm. Đỉnh thật.”
Lão Đại vung nắm đ.ấ.m trong khí: “Nếu sợ kỷ luật, xử cho tên đó .”
“Lão Nhị, chứ?”
Lão Nhị phủi phủi đất: “Không … là hết nổi.”
Tôi gật đầu: “Sau tránh xa bọn đó .”
Ăn sáng xong, dài bàn nghịch điện thoại.
Cao Vũ Trì nhắn tin mời xem thi đấu bóng rổ.
Tôi hứng thú trả lời .
Tôi: [Được luôn, đấu với ai?]
Cao Vũ Trì: [Khoa Kiến trúc.]
Tôi: [Được, mấy giờ?]
Cao Vũ Trì: [Ba giờ chiều, sân bóng rổ phía đông trường.]
Tôi đặt điện thoại xuống: “Ai xem bóng rổ ?”
Lão Đại đáp ngay: “Đấu với ai thế?”
“Khoa Kiến trúc.”
Mắt Lão Đại sáng rực: “Đi! Tôi !”
Khoa Kiến trúc mạnh lắm, mấy sinh viên chuyên thể thao nữa.
Nên trận đáng xem.
Tôi cũng ai mạnh hơn nên định hóng.
“Còn ai nữa ?”
Chiều nay Lão Nhị đến thư viện nên .
Không ngờ Chử Minh , bất ngờ.
Tôi trêu: “Học bá cũng thích thể thao ?”
Cậu bằng ánh mắt sâu xa: “Tất nhiên.”
9.
Sân bóng rổ đông nghịt , chen còn chen nổi.
Liên quan đến danh dự của hai khoa, còn cả đội cổ vũ nữa.
Tôi mà nội tâm chấn động... Hóa thích xem thi đấu đến .
Không bao lâu chẳng thấy Lão Đại nữa.
Chắc dòng đẩy .
Chử Minh túm lấy vạt áo , bảo vệ trong vòng tay .
“Cậu... Cậu kéo áo sắp biến dạng đó.”
Tôi vốn định bảo nới tay .
Ai ngờ trực tiếp nắm lấy tay , còn nắm chặt.
Tôi cũng chẳng rảnh mà để ý cái dáng vẻ kỳ lạ của hai đứa lúc , vì đang ép thành miếng thịt kẹp giữa đám đông .
Cao Vũ Trì đến mặt , đám đông lập tức nhường một lối .
Ánh mắt rơi thẳng xuống hai bàn tay đang nắm chặt của và Chử Minh.
Tôi giống như bỏng , cuống quýt rụt tay .
… Khoan?
Tôi hoảng cái gì ?
Chúng là em mà?!
Cao Vũ Trì mỉm : “Đi thôi, giữ chỗ cho các .”
Tôi vỗ vai : “Cảm ơn nha, em.”
Ánh mắt đen sâu của Chử Minh vẫn dán chặt lên , khó đoán đến mức rợn .
Tôi gượng vài tiếng: “Đi thôi.”
Hôm nay làm ? Uống nhầm t.h.u.ố.c ?
Cậu , một bước cũng rời.