Editor: Trang Thảo.
Để đá xuống giường, rút kinh nghiệm từ những .
Nhân lúc đang ngủ, rón rén bò lên giường nhanh chóng quấn chặt lấy như một con bạch tuộc.
Văn Tu giật tỉnh giấc, phát hiện là thì lập tức quát lên: “Cậu làm cái gì thế, tránh !”
Tôi ôm chặt lấy , quyết buông tay: “Không, trừ khi tha thứ cho .”
“Không bao giờ, còn thế nữa là khách sáo với .”
Cậu lật một cái, thế trận giữa chúng lập tức đảo ngược.
đúng kiểu lợn c.h.ế.t sợ nước sôi, tiếp tục quàng chặt lấy cổ , hai chân quắp chặt lấy eo.
Tôi bướng bỉnh đáp: “Không khách sáo? Cậu định khách sáo thế nào nữa? Tôi dỗ dành bao nhiêu ngày , đừng nhỏ mọn như thế .”
“Tôi thừa nhận là núi trông núi nọ, nhưng chẳng vì thỏa mãn ?”
“Lần nào nhắc đến "chimcậu cũng gõ đầu . Nếu chịu cho xem sớm thì việc gì tìm đàn ?”
Tôi tuôn hết tất cả những uất ức trong lòng.
Trang Thảo
Văn Tu xong thì giận đến bật : “Cho nên ý là thuộc về ?”
Tôi nhất thời nghẹn lời, khí thế cũng xì xuống.
“Không... ...”
“Cậu sai, nhưng cũng một phần trách nhiệm, vì thế thể tuyệt giao với như .”
Văn Tu đột nhiên im lặng. thể thấy tiếng nghiến răng nhè nhẹ của .
Im lặng hồi lâu, thử mở lời: “Văn Tu ơi, cầu xin đấy, cho thêm một cơ hội nữa .”
Văn Tu vẫn im lặng như cũ.
Cho đến khi thở của ngày càng nóng rực, thứ gì đó phía cấn , mới đột ngột cúi xuống c.ắ.n cổ một cái.
“Được, tha cho . Còn thì tự chịu hậu quả đấy.”
Chuyện coi như lật sang trang mới.
Văn Tu buông lời đe dọa xong liền xuống, vuốt ve chỗ cắn, hỏi: “Đau ?”
Tôi lắc đầu: “Không đau.”
Tay trượt xuống : “Thế chỗ thì ?”
Tôi thành thật đáp: “Hơi .”
Hai ngày đuổi xuống giường, vì trơn chân vững nên ngã dập mông.
Văn Tu thở dài, dậy định xuống giường: “Tôi mua t.h.u.ố.c cho .”
Tôi giữ : “Không cần , bôi dầu , cũng đỡ nhiều .”
Văn Tu xuống , đặt tay lên mặt , áy náy : “Xin nhé, cố ý , lúc đó giận quá.”
“Không mà, tại vững thôi.”
Hai đứa im lặng một lúc.
Văn Tu dùng ngón tay cái ve vuốt mặt , chậm rãi trượt xuống môi, giọng điệu bỗng trở nên mê hoặc lạ thường.
“Nếu đau thì cũng .”
“Ngày mai về nhà với ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ban-cung-phong-cho-toi-so-chim-cua-cau-mot-chut/chuong-4-mot-loi-hua-sai-trai.html.]
Tôi chẳng thèm suy nghĩ mà đồng ý ngay lập tức.
“Có chứ, dĩ nhiên là !”
Cuối cùng cũng chịu cho xem chim nhỏ, còn sợ đau m.ô.n.g xe .
“Cậu lo , vấn đề gì hết!”
“Tôi thật sự xem "con chim" của , chỉ xem thôi , còn sờ nữa.”
“Tôi ngắm nó thật kỹ, nâng niu trong lòng bàn tay, coi nó như bảo bối tâm can luôn.”
Tôi tức tốc báo với gia đình là sẽ sang nhà bạn ở vài ngày.
Sáng hôm .
Trên xe, Văn Tu với .
Bố điều hành một công ty đa quốc gia, ngày thường bận rộn, đợt Quốc khánh về nhà một chuyến. Cậu bảo hãy biểu hiện cho để còn tiện “đổi cách xưng hô”.
Tôi thầm nghĩ, đổi xưng hô gì cơ?
Chẳng lẽ Văn Tu nhận bố làm bố nuôi ?
Thế thì còn gì bằng. Lần đúng là thắng đậm .
Không chỉ xem chim nhỏ mà còn ôm “đùi” của cô chú đại gia, nghiệp xong còn chẳng cần lo xin việc.
Đến nhà họ Văn.
Tôi lập tức bật chế độ “con ngoan trò giỏi”.
Chào hỏi cô chú vô cùng lễ phép, khen cô chú trẻ , khen trai còn trai hơn cả Ngô Ngạn Tổ.
Buổi chiều còn đ.á.n.h mạt chược với họ, thắng thua đều tính cho Văn Tu, thắng hơn một vạn tệ.
Lúc tan cuộc, Văn Tu chuyển tiền thắng cho , ghé sát tai khen ngợi: “Biểu hiện tệ, buổi tối sẽ thưởng cho thật xứng đáng.”
Giọng trầm ấm, âm cuối còn mang chút ý vị quyến rũ, cứ như đang gãi nhẹ lòng .
Chẳng hiểu tai bỗng nóng bừng lên.
nghĩ nhiều, thầm đoán chắc sắp cho xem chim nhỏ .
Sau bữa tối.
Tôi tràn đầy mong đợi.
Văn Tu bảo tắm , đó mới đến lượt .
Trong phòng, buồn chán nên ngó nghiêng khắp nơi tìm tung tích của chim nhỏ.
chẳng thấy tiếng hót, cũng chẳng thấy giá lồng chim cả.
Bù , phát hiện tủ đầu giường hai cuốn sách.
Hướng dẫn điều trị cho nghiện tình dục.
Làm thế nào để kiềm chế cơn nghiện tình dục.
Lạ thật. Sao Văn Tu loại sách ?
Chẳng lẽ ...
Tôi hiểu rõ về vấn đề nên mở sách xem thử.
Qua mấy chương đầu, hiểu rằng triệu chứng ngoài yếu tố sinh lý còn thể do lo âu, cô đơn hoặc trầm cảm gây .
Liên tưởng đến gia đình Văn Tu.