Editor: Trang Thảo.
Văn Tu thở dài, vẻ mặt đầy bất lực.
“Thôi , im miệng giùm cái.”
“Sao thể thích cái kiểu nông cạn như cơ chứ.”
Vế quá nhỏ, rõ.
Một lúc , mặt về phía , vén vạt áo lên: “Muốn sờ thì sờ , nhưng chỉ sờ cơ bụng thôi. Những chỗ khác xem biểu hiện của .”
“Tuân lệnh, đại ca!”
Tôi chẳng khách sáo, trực tiếp tay.
Sờ tới sờ lui, còn dùng ngón tay chơi trò “trượt cầu tuột” .
Tôi vốn là điều, sờ đời cũng vén áo lên hỏi : “Văn Tu ơi, sờ thử ?”
Tôi cơ bụng.
da dẻ , trơn mịn, mới tắm xong nên thơm phức.
Văn Tu dường như hứng thú với lắm.
Tôi đành cầm lấy tay , ép cảm nhận một chút.
Quả nhiên, chẳng bao lâu tiếp nhận.
Còn chê bụng thịt, sờ xuống tận đùi và mông.
Kể từ đó, quan hệ của chúng ngày càng lên.
Chỉ trong vòng nửa tháng ngắn ngủi,
Văn Tu như biến thành khác, thường xuyên mời ăn, xem phim, tặng giày, tặng đồng hồ và cả trang phục trong game.
Nghe chơi Delta Force, còn mua hẳn dàn máy tính mới, ghế gaming, bảo lên đùi để dạy chơi cùng.
Cứ như thể thật sự coi là em trai .
Trang Thảo
Hôm nay, lúc hai đứa đang chơi hăng say thì điện thoại bàn đột nhiên sáng đèn.
Nhìn thấy tin nhắn, theo bản năng buông chuột, dùng tay che màn hình dậy: “Cái đó... chơi giúp một lát nhé, lấy đơn hàng chuyển phát nhanh.”
Thật chẳng làm chuyện gì khuất tất cả.
Chỉ là bài đăng hôm diễn đàn một đàn cùng trường phản hồi.
Anh một chú chim tương tư , giao lưu kinh nghiệm và hẹn gặp ở hồ nhân tạo trong trường.
Tôi Văn Tu vì nhận tính chiếm hữu của mạnh.
Từ khi quan hệ của hai đứa lên, cho phép bá vai bá cổ với những bạn cùng phòng khác.
Nếu phát hiện đang nôn nóng tìm một “bạn chim” khác, e là trưng bộ mặt lạnh như tiền cho xem.
Tôi chạy lạch bạch đến hồ nhân tạo.
Đàn vẫn tới.
Đợi gốc cây vài phút, đột nhiên vỗ vai từ phía .
Tôi cứ ngỡ là đàn nên chào: “Hi...”
Ai ngờ đối diện với khuôn mặt u ám của Văn Tu.
“Cậu bảo lấy đơn hàng cơ mà?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ban-cung-phong-cho-toi-so-chim-cua-cau-mot-chut/chuong-3-su-hieu-lam-leo-thang.html.]
“Đang đợi ai ở đây thế?”
Giọng điệu của còn lạnh hơn cả việc nhét đá nách giữa mùa đông.
Tôi rùng một cái, định tìm lý do chống chế.
Nói trùng hợp thì đúng là trùng hợp thật, đàn tới.
Chúng trao đổi ảnh qua mạng nên nhận ngay, nhiệt tình chào hỏi.
“Xin nhé đàn em, đến muộn.”
“Chẳng xem chim , giờ về căn hộ của nhé?”
...
Không khí giữa ba lập tức đóng băng.
Văn Tu đầu đàn , nắm đ.ấ.m từ từ siết chặt, phát những tiếng kêu răng rắc.
Đàn nhận gì đó , lùi hai bước: “Chuyện gì thế ?”
“Đàn em ơi, là bạn của em ?”
Tôi ngờ Văn Tu giận đến thế, vội vàng chắn mặt đàn .
“Đàn ơi, là hôm khác chúng hẹn nhé, em chút việc riêng cần xử lý...”
Đàn thức thời: “Được , em bảo trọng nhé, biến gì nhớ báo cảnh sát đấy.”
Nói xong, chạy biến mất.
Anh , ánh mắt đáng sợ liền đổ dồn lên .
Tôi lập tức nhận : “Văn Tu ơi, sai , nên lén lút tìm khác...”
Văn Tu ngẩn ngơ , lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
Hồi lâu , vành mắt đỏ lên, giọng trở nên vô cùng cô độc.
“Không, là sai.”
“Ngay từ đầu, nên tin tưởng .”
“Cứ , chúng kết thúc .”
Văn Tu bỏ , thèm ngoảnh đầu .
Tôi đuổi theo một mạch về đến ký túc xá, cũng chẳng thèm liếc lấy một cái.
Trước mặt bạn cùng phòng, tiện hạ năn nỉ nên chỉ thể xin qua WeChat.
giây tiếp theo, cho danh sách đen.
Không còn cách nào khác, tối đến đành bò lên giường .
liên tục mấy ngày liền đều đạp xuống, suýt chút nữa thì dập cả mông.
Tôi từng dỗ dành ai như thế bao giờ.
Trong lòng cảm thấy vô cùng uất ức.
Tôi chỉ tìm một “bạn chim” thôi mà, cần giận đến mức đó ?
Mãi cho đến đêm kỳ nghỉ Quốc khánh.
Lý Duy và Thân Hạo về từ chiều, Văn Tu thì sáng sớm mai sẽ xe riêng đến đón.
Tôi nắm lấy cơ hội, giả vờ rời trường , đến tối mới lén lút lẻn ký túc xá tìm xin .