Bạn Cùng Phòng, Cho Tôi Sờ "Chim" Của Cậu Một Chút! - Chương 1: Kế hoạch “lấy lòng chủ, mục tiêu là chim”
Cập nhật lúc: 2026-03-22 13:04:29
Lượt xem: 18
Editor: Trang Thảo.
Ngày đầu tiên khai giảng, nhóm ký túc xá lập một vòng kết nối WeChat. Tôi là cuối cùng kết bạn với Văn Tu, tiện tay bấm xem vòng bạn bè của . Không ngờ tình cờ bắt gặp một tri âm đúng nghĩa.
Cậu cũng giống , nuôi một chú vẹt Cockatiel. Thậm chí còn cẩn thận hơn , ghi bộ quá trình trưởng thành của “bé cưng” nhà . Trước đó, do qua vẻ bề ngoài, cứ tưởng cao một mét tám lăm, vai rộng dáng chuẩn, tính tình cao lãnh kiêu ngạo thì sẽ khó gần. Giờ xem , thuộc kiểu ngoài lạnh trong nóng. Gặp cùng sở thích như , nhất định chủ động tiếp cận.
Lúc Văn Tu tắm, đợi nữa mà nhắn tin ngay cho : “Tôi thích "con chim" của , thể cho sờ thử một chút ?”
“Tôi cũng thể cho sờ của , lát nữa qua giường tâm sự một chút nhé?”
Vài phút , Văn Tu mặc một chiếc quần lót trắng . Thân hình cơ bắp săn chắc, dáng dấp khiến ghen tị. Giường ở tầng đối diện . Cậu lau khô tóc, xuống nghịch điện thoại mới thấy tin nhắn của .
Văn Tu vẻ sốc, ngẩng đầu với vẻ mặt thể tin nổi. Thấy đang đầy mong đợi, nhanh chóng kéo rèm giường xuống, nhắn một câu: “Chúng mới quen , làm thế lắm .”
Nụ mặt cứng đờ. Sau đó mới bất giác nhận mạo . Dù cũng mới quen đầy một ngày đòi sang giường xem “chim”, đúng là thích hợp thật.
Tôi vội vàng xin : “Ngại quá, tại nôn nóng quá.”
“Tôi thật lòng thích "con chim" của , trong đám đồng loại thấy con nào to hơn nó cả.”
“Cái đầu nó cũng thật đấy, chỉ hôn một cái thôi. Chắc hiểu tâm trạng của mà, đúng ?”
Văn Tu trả lời chậm. Khung chat cứ hiển thị trạng thái “đang nhập...” liên tục. Vài phút , mới gửi tới một câu: “Không hiểu, ngủ đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ban-cung-phong-cho-toi-so-chim-cua-cau-mot-chut/chuong-1-ke-hoach-lay-long-chu-muc-tieu-la-chim.html.]
Tôi chút nản lòng. Mình nhiệt tình như mà chẳng phản ứng gì? vì để thấy chim nhỏ, sẽ bỏ cuộc.
Ngày hôm , tân sinh viên lên lớp. Buổi sáng, mấy em cùng phòng rủ dạo quanh trường và nhận nhu yếu phẩm. Buổi chiều trời nắng gắt nên cả đám trốn trong phòng chơi game. Lý Duy và Thân Hạo thích đ.á.n.h Liên Quân, lập phòng chờ và Văn Tu .
Trang Thảo
phòng, mới phát hiện mức hạng chênh lệch quá lớn. Lý Duy bậc Cao thủ hai mươi , Thân Hạo bốn mươi , còn Văn Tu chỉ mới ở bậc Bạch kim. Thân Hạo bật : “Ơ kìa, mùa giải mới bắt đầu cả tháng mà ông vẫn ở Bạch kim ba thế?”
Bấm trang cá nhân xem thử thì phát hiện ngay, đúng là “tân thủ” chính hiệu. Văn Tu giải thích: “Tôi ít chơi game lắm, khi sẽ phá game đấy, là cứ chơi .”
Tôi lập tức cảnh giác. Cơ hội làm đây . Mùa giải lên Thách đấu năm mươi , trình độ dạy một tay mơ vẫn là dư dả. Tôi tiếp lời ngay: “Không , thể bỏ mặc một ? Tôi dùng acc phụ kéo , chờ lên tay chúng cùng lập đội.”
Không đợi Văn Tu đồng ý, hì hì lên giường , dùng m.ô.n.g đẩy phía trong: “Tới đây nào, thông thạo cả năm vị trí, cầm tay chỉ việc cho luôn, đảm bảo một tuần là lên trình Cao thủ.”
Lúc đầu, Văn Tu vẻ chơi cùng, chẳng thèm phối hợp cũng chỉ huy. Cậu chơi xạ thủ, chơi pháp sư hỗ trợ. Tôi bấm tín hiệu tấn công ba , miệng cũng nhắc nhở liên tục mà vẫn còn mải ăn quái rừng. May mà ở bậc hạng thấp, đối thủ khi là máy nên thể cân hai dễ dàng.
Tôi giúp nhưng cũng chẳng khen lấy một câu. Mãi đến khi thắng liên tiếp mười lăm trận, hệ thống bắt đầu xếp đối thủ mạnh hơn. Bên liên tục nhắm sơ hở của Văn Tu mà bắt lẻ. Lúc mới nhận tầm quan trọng của . Khi thứ n liều cứu thoát c.h.ế.t, mới lí nhí một câu: “Cảm ơn.”
Trong lòng sướng rơn. Cao lãnh khốc ngầu ? Bị bắt bài nhé.
Trận đấu sắp kết thúc, lúc đang phá nhà chính thì t.ử trận. Trong đội chỉ còn . Vì quá phấn khích nên ghé sát đầu màn hình của hét lớn: “Đánh trụ! Mau đ.á.n.h trụ! Đừng đ.á.n.h lính, bấm nút đẩy trụ bên kìa!”
Trận đấu kết thúc, mới nhận hai đứa đang quá sát , mặt gần như chạm . Cậu vội vàng né xa, biểu cảm mất tự nhiên: “Cậu đối với ai cũng chủ động thế ?”
Tôi ngẩn , thầm đoán lẽ nhận sốt sắng như là để xem chim nhỏ của . Tôi lập tức ngụy biện: “Dĩ nhiên là , hướng nội lắm. Tôi chỉ để tâm đến thích thôi.”