Bạn Cùng Nhà Là Bóng Đè: Sao Anh Còn Chưa Ngủ Nữa - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-02-14 10:32:12
Lượt xem: 42
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
【 Thân chinh trải nghiệm thấy hiệu quả thật, khi đ.á.n.h ngất thì giấc mộng cũng giống hệt như ngủ bình thường . Có điều, tập tán thủ, khuyến khích những ai chuyên nghiệp thực hiện, đừng đ.á.n.h đến mức vật chủ nhập viện, càng đ.á.n.h ch·ết đấy. 】
【 Đã làm bóng đè thì đừng để hư danh tiếng. 】
Lê Nhạc thất vọng tắt bài đăng.
Độ khó của việc cao quá, chẳng khác gì tự thành một bàn tiệc Mãn Hán Toàn Tịch cả.
Đối với loại ma nghiệp dư như thì đúng là chẳng thiện chút nào.
Tuy nhiên, Lê Nhạc vẫn kết bạn với con ma , đối phương cũng đồng ý yêu cầu, chỗ cần thỉnh giáo.
Quả Cam Ma Thuật: Nếu bạn tay, thể đ.á.n.h thuê cho.
Nhạc Sĩ Thiên Khoa: Ơ, thế mà cũng dịch vụ đ.á.n.h thuê cơ .
Quả Cam Ma Thuật: Tiện tay thôi mà.
Nhạc Sĩ Thiên Khoa: ……
Quả Cam Ma Thuật: Chỉ nhận khách quanh đây thôi nhé bảo bối, chúng cùng địa chỉ IP đó nha ~
Nhạc Sĩ Thiên Khoa: Thôi bỏ bỏ .
Quả Cam Ma Thuật: Hiểu luôn.
Lê Nhạc đầy đầu chấm hỏi.
Biết cái gì, hiểu cái gì cơ chứ, , là hả, cho rõ ràng đừng lặn mất tăm thế chứ.
“Chẳng lẽ vẫn , tướng quân thuộc về , nam nhân nào khác thấy , chỉ độc chiếm mà thôi.”
Trên tivi, nữ phụ đang gào thét khản cả giọng với nữ chính.
Nữ chính lạnh: “Nếu sự độc chiếm cố chấp đó là yêu, thì thà cần còn hơn.”
Cạch ——
Tiếng mở cửa thanh thúy vang lên, Lê Nhạc xuyên qua bể cá bằng kính thấy một nhóm cửa.
Đi đầu là một dì ngoài 50 tuổi, chính là dì Lưu vẫn tới dọn dẹp nhà cửa cho Hoắc Duật mỗi ngày.
Có điều hôm nay dì Lưu một , dì dắt theo ba giúp việc nữa đều là nữ giới trẻ tuổi, năng nổ nhất trông mới ngoài hai mươi, dì Lưu gọi cô là Tiểu Vương.
Họ mặc đồng phục thống nhất, tay cầm đủ loại dụng cụ vệ sinh.
Hôm nay là buổi tổng vệ sinh hàng tuần.
Tiểu Vương lên tiếng: “Tivi đang bật , lúc Hoắc chắc là quên tắt .”
Dì Lưu đang đeo găng tay đáp: “Chắc là quên đấy, lúc về thì tắt giúp .”
“Vâng ạ.” Tiểu Vương tivi, giang hai tay so độ dài với cái màn hình siêu lớn : “Phim cháu cũng đang theo dõi đây, nam chính trai xỉu luôn, ngờ Hoắc cũng thích xem phim .”
“Chẳng ai ngờ Hoắc thích xem mấy loại , cháu cứ tưởng chỉ xem tin tức kinh tế tài chính thôi cơ.” Một lao công khác tiếp lời.
Lê Nhạc thầm lời xin với Hoắc Duật vắng: "Xin nhé, làm hình tượng của sụp đổ mất ."
Mọi bắt đầu dọn dẹp, Tiểu Vương quỳ một chân ghế sofa, dùng chổi lông gà tích điện quét bụi mấy bức tranh tường.
“Tiểu Vương, nhẹ tay thôi, bức tranh đó Hoắc thích lắm đấy.” Dì Lưu thấy Tiểu Vương làm việc mạnh tay nên vội vàng dặn dò.
Lê Nhạc đang trốn trong góc sofa gật đầu lia lịa, cũng thích bức tranh đó.
Cậu nghiêng đầu ngắm bức họa cảnh hồ lúc hừng đông, tông màu trầm dịu mắt, cảm thấy nó chẳng khác gì khu vườn của Monet cả ——
Làn sương sớm bao quanh mặt hồ khiến thứ mờ mờ ảo ảo, rặng cây xanh rì ở đằng xa, hàng liễu và những cánh chim mặt nước ở gần đó đều rõ .
Chỉ ánh mặt trời phía xa xa là rực rỡ như gấm hoa.
Biểu hiện cho việc...
“Ánh hồng buổi sáng đừng khỏi cửa, ánh hồng buổi chiều ngàn dặm.” Tiểu Vương phủi bụi xong cho bức tranh, cầm lấy chiếc khăn lau dắt bên tạp dề lau lớp da sofa mềm mại: “Tranh vẽ buổi chiều thật đấy, ráng chiều là nhất.”
“Biết Hoắc thích trời mưa thì , đừng dùng khăn ướt lau sofa.” Dì Lưu vội ngăn Tiểu Vương , đưa cho cô một chiếc khăn khô: “Đồ da thật đấy, dùng khăn ướt .”
Tiểu Vương thè lưỡi tiếp tục lau, Lê Nhạc lùi sang một phía khác. Bỗng phát hiện quên lấy cuốn sổ tay, liếc Tiểu Vương thấy cô chú ý, liền lao tới chộp lấy cuốn sổ, làm chiếc bút kẹp bên rơi "cạch" một tiếng xuống đất.
Âm thanh thu hút sự chú ý của Tiểu Vương, cô cúi đầu xuống lẩm bẩm đầy thắc mắc: “Rơi từ sofa xuống ? Sao lúc nãy lau chẳng thấy cái bút nào ghế nhỉ?”
“Tiểu Vương.”
Tiểu Vương thưa một tiếng, nhặt chiếc bút đặt lên bàn về phía dì Lưu: “Dì ơi, chuyện gì thế?”
“Giúp dì lồng cái túi rác với.”
“Vâng ạ.”
Đứng ở cửa phòng ngủ giúp lồng túi rác, Tiểu Vương tò mò thò đầu bên trong. Cách bài trí đơn giản bên trong sức hấp dẫn chí mạng với như cô, nhưng ngay đó đầu cô ấn ngược trở .
“Đừng lung tung, bên trong chỉ mỗi cái giường thôi.” Dì Lưu .
Tiểu Vương ngượng nghịu: “Cháu chỉ tò mò thôi mà, phòng ngủ của Hoắc chỉ cho mỗi dì dọn dẹp thôi.”
“Dì là làm lâu năm của nhà họ Hoắc .”
Ý của dì Lưu là dì Hoắc Duật tin tưởng, nên lĩnh vực riêng tư như phòng ngủ mới chỉ yên tâm giao cho một dì.
“Dì Lưu , Hoắc rốt cuộc là thế nào ạ? Ở nhà cũ cứ bà Trần với Tiểu Vũ nhắc đến suốt. Cháu đến nhà họ Hoắc làm việc mấy tháng mà vẫn gặp mặt Hoắc nào. Tiểu Vũ trai cao trai, ha ha, đúng là cuồng trai thật đấy.”
“Họ là em cùng cha khác , chờ Tiểu Vũ trưởng thành là tới tranh giành gia sản đấy.” Một lao công khác sán gần, xem nhiều tiểu thuyết hào môn nên lập tức nghĩ ngay đến cảnh em tương tàn, tranh đoạt tài sản.
“Không tranh nổi , Hoắc điều hành việc ở bách hóa Duyệt Nhạc bảy năm , giờ chính là ông trời ở đó, từ xuống ai mà phục.”
Dù mới làm việc vài tháng nhưng mấy chuyện bát quái lâu đời ở bách hóa Duyệt Nhạc thì Tiểu Vương lòng.
Dì Lưu suy nghĩ một chút : “Chắc là , Hoắc năng lực, cũng...”
“Cũng cái gì cơ ạ?” Hai truy hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ban-cung-nha-la-bong-de-sao-anh-con-chua-ngu-nua/chuong-3.html.]
“Cũng hạng nhân từ nương tay .” Dì Lưu đuổi họ làm việc, đừng vây quanh cửa phòng ngủ nữa: “Đừng buôn chuyện nữa, mau làm việc , cứ câu giờ ở đây lát về muộn bà Trần hỏi tội cho xem.”
Tiểu Vương và đồng nghiệp liếc , hì hì chịu mà cứ quấn lấy dì Lưu đòi kể thêm.
Một khác tưới hoa ngoài ban công , chút ngập ngừng hỏi: “Bàn tán chuyện của Hoắc thế lắm nhỉ?”
“Không camera mà sợ, ai mà chẳng thích buôn chuyện về sếp, cô tò mò ?”
Đứng bên cạnh, Lê Nhạc gật gật đầu, ôm chiếc áo choàng hoa hòe hoa sói của , tò mò hóng hớt.
Dì Lưu bất đắc dĩ ba đồng nghiệp: “Có gì mà , chuyện nhà họ Hoắc các cô chẳng lẽ .”
“Tui .” Lê Nhạc ngoan ngoãn giơ tay.
Biết trăm trận trăm thắng, hiểu thêm về Hoắc Duật giúp tìm cách khiến ngủ dễ dàng hơn thì .
“Tôi cũng rõ lắm.”
Lê Nhạc cảm kích về phía tưới hoa, cô buộc tóc đuôi ngựa, nhiệm vụ chính là hoa, chăm sóc cây cối.
Sau khi tưới nước cho các chậu cây, cô còn nước cho bình hoa thủy sinh trong nhà.
“Tôi quên mất, cô Ngô với Tiểu Vương đều là mới đến nhà họ Hoắc làm việc.” Dì Lưu vỗ trán, tự giễu tuổi nên trí nhớ kém hẳn .
“Chuyện nhà họ Hoắc cứ hỏi cháu , cháu rành lắm.” Tiểu Vương xung phong: “Cố lão Hoắc vốn là quân nhân, khi giải ngũ tay trắng lập nghiệp sáng lập siêu thị Duyệt Nhạc. Người ngoài đều ông dựa tiền bạc và quan hệ bên nhà vợ, tức là của Hoắc bây giờ, còn bà Trần là ông cưới .”
“Lão Hoắc ngoại tình ạ?”
“Chẳng , khó lắm, cha Hoắc ly hôn từ sớm.” Tiểu Vương về phía dì Lưu.
Dì Lưu gật đầu: “Lúc họ ly hôn Hoắc mới bảy tuổi, đến năm mười tuổi thì lão Hoắc và bà Trần mới kết hôn.”
“Bảy năm lão Hoắc đột ngột t.a.i n.ạ.n xe cộ, Hoắc khi đó đang học thạc sĩ chính thức tiếp quản bách hóa Duyệt Nhạc.” Tiểu Vương kể.
“Đơn giản thế thôi , cháu cứ tưởng chuyện gì ly kỳ lắm cơ.” Cô Ngô nhún vai, tin gì sốt dẻo là cô mất hứng ngay, cô xua tay: “Tôi sắp xếp hoa đây.”
“Biết đấy.” Tiểu Vương từ bỏ ý định dì Lưu, là làm lâu năm trong nhà, chắc hẳn vài chuyện thâm cung bí sử chứ.
Dì Lưu tiếp, giục Tiểu Vương mau làm việc, còn thì phòng ngủ. Dì lau dọn ngõ ngách, trải phẳng ga giường, thu quần áo trong giỏ đồ bẩn để đem giặt.
Hoắc Duật là ngăn nắp và yêu sạch sẽ, nên ngoài chút bụi bặm thì phòng ngủ gần như chẳng gì để dì Lưu dọn.
Đang lau kính trong phòng đồ, dì bỗng nhíu mày lẩm bẩm: “Cha thương yêu, còn là đứa trẻ sinh từ ống nghiệm, cái đó tính là tin bát quái nhỉ?”
Chẳng ai trả lời dì cả, dì cũng chỉ là đang tự một thôi.
lời khiến Lê Nhạc – kẻ đang bám theo dì – hình tại chỗ.
Đến khi phản ứng thì dì Lưu ngoài .
Lê Nhạc đuổi theo: “Dì Lưu, ý dì là hả? Oa, Hoắc Duật hóa là trẻ em thụ tinh ống nghiệm á?”
Tất nhiên dì Lưu chẳng thèm trả lời , cứ cuống cuồng bên cạnh dì, hy vọng dì lúc ở một buột miệng thêm câu gì đó nữa.
là Hoắc Duật tin tưởng giao phòng ngủ cho, miệng kín như bưng, chẳng hé thêm một lời nào nữa.
Cái chẳng khác gì kiểu chờ chiếc giày thứ hai rơi xuống mà mãi chẳng thấy , khiến Lê Nhạc cứ lơ lửng ở giữa, khó chịu cực kỳ.
Nhìn họ dọn dẹp xong xuôi thu dọn đồ đạc về mà vẫn đáp án, Lê Nhạc trông héo rũ như cà tím gặp sương muối .
Cậu lê bước trở về phía sofa, tay vô thức sờ tới sờ lui ghế: “Phiền quá mất.”
Sờ nắn nửa ngày, chiếc áo choàng lông xù to đùng của ?
Lê Nhạc: “Hửm?”
Vừa ...
Hình như...
Có lẽ là...
Không lẽ nào?!!
Lúc đuổi theo dì Lưu, vứt áo choàng sofa ?
Không , thể bất cẩn như thế .
Lê Nhạc bật dậy khỏi sofa, chạy vội phòng ngủ tìm.
Trong phòng ngủ .
Cả căn nhà đều thấy .
Lê Nhạc thẫn thờ giữa phòng khách trống trải, tivi tắt, bình hoa bàn bằng hoa lan vũ nữ, cành hoa đung đưa bên cạnh nhưng chẳng thể khiến chú ý.
Áo choàng của !
Chiếc áo choàng to đùng của mất !
Từ lúc tỉnh quấn chiếc áo đó, nó giống như món đồ bẩm sinh của .
Sao biến mất chứ?
Lê Nhạc hít sâu một , như thể hạ quyết tâm dứt khoát về phía cửa chính.
Cậu đoán, chắc là lúc dì Lưu dọn dẹp tiện tay vứt nó túi rác .
Lê Nhạc thừa nhận chiếc áo của trông cũ, lôi thôi, sợi len còn dính đủ thứ màu sắc sặc sỡ, nhưng nó vẫn là một chiếc áo vô cùng thoải mái.
Đó là "báu vật" của Lê Nhạc mà.
Kể từ khi đến bên cạnh Hoắc Duật, đây là đầu tiên Lê Nhạc bước chân khỏi nhà.
Đứng trong thang máy mới thấy lòng bồn chồn vô cùng.
Theo con bảng điện t.ử giảm dần, đầu óc Lê Nhạc bắt đầu mờ mịt, đủ loại suy nghĩ hỗn độn hiện lên... Cậu nghĩ nhiều, mà như chẳng nghĩ gì cả, vì tới tầng hầm .
Cửa thang máy mở , vặn thấy Tiểu Vương bước từ phòng rác.
Trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng rơi phịch xuống bụng.