Bài Vị Của Tôi Trở Thành Báu Vật Trong Tay Đại Lão Đồ Cổ - Chương 6: Không ngờ tiểu quỷ này lại hung dữ như vậy
Cập nhật lúc: 2026-03-22 11:42:31
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Rùa
Minh Nhất đang lo lắng sốt ruột thì bỗng một bàn tay thon dài vươn tới, bưng thẳng chậu hoa nơi đang trốn trong tiệm.
Ơ?
Chẳng lẽ ông trời tay giúp nữa ?
Nhân viên tiệm thì ngơ ngác hiểu gì. Rõ ràng nãy ông chủ bước trong tiệm, đột nhiên , còn bê cả chậu vạn niên thanh theo?
"Ông chủ, chậu cây cần tưới nước ạ?"
Cậu đưa tay định nhận lấy chậu hoa từ tay ông chủ, ngờ đối phương tránh .
Tào Huyền Hạc lạnh nhạt đáp: "Không cần."
Nói xong, tự tay bưng chậu hoa, thẳng phía tấm bình phong trong tiệm.
Minh Nhất đợi một lát, phát hiện đối phương chỉ đặt chậu hoa xuống đất để ý tới nữa.
Cậu thò đầu quan sát xung quanh, thấy kệ trưng bày khắp ba mặt tường đều bày kín đồ. Cậu rành đồ cổ, cũng chẳng phân biệt , nhiều nhất chỉ thấy vài món trông khá bắt mắt mà thôi.
Đây hẳn là khu sâu nhất trong cửa tiệm, thấy tượng Quan Công trấn giữ, Minh Nhất yên tâm bay , định duỗi một cái thì chợt nhận gì đó đúng.
Cậu cúi đầu xuống, kinh hãi kêu lên: "Duma!"
Chân đang giẫm lên trận trấn quỷ, nhúc nhích .
Pháp trận cứ như keo dính côn trùng, dính là thể động đậy.
Minh Nhất tin tà, dốc hết sức bình sinh kéo chân . Kết quả vì dùng lực quá mạnh, mất thăng bằng, ngã phịch xuống đất.
"……"
Xong , đến cả m.ô.n.g cũng dính luôn.
Minh Nhất đang buồn bực thì bên cạnh vang lên một tiếng khẽ.
Cậu đầu theo tiếng động, mới phát hiện chẳng từ lúc nào, một sống bên cạnh tấm bình phong. Đến khi rõ gương mặt đối phương, Minh Nhất mừng rỡ, vô thức gọi: "Bà…" (editor: … xã =)))))
Nhận tình huống , lập tức nuốt chữ phía trong.
Nụ mặt đàn ông lập tức biến mất, khôi phục vẻ lạnh nhạt thường ngày, hỏi: "Cậu gì?"
"Không gì cả." Minh Nhất chối bay, vội vàng đổi chủ đề: "Ông chủ Tào, ngờ chúng gặp nữa."
"Không ngờ?" Tào Huyền Hạc nhướng mày.
"Ờ thì…"
Tào Huyền Hạc lười vạch trần , tới xuống bên chiếc bàn gỗ cạnh đó: "Nói , bám theo rốt cuộc là làm gì?"
Muốn cưới làm vợ.
Ý nghĩ Minh Nhất dám thẳng .
"Chỉ là làm bạn với thôi."
Tào Huyền Hạc: "Tôi , cần bạn."
Minh Nhất bệt đất, tay ôm lấy đầu gối, cố gắng tránh chạm thứ "keo dán vạn năng" đất.
"Sao thể chứ?"
Con là sinh vật sống theo bầy đàn, sẽ cô đơn, thể cần bạn bè ?
Tào Huyền Hạc tỏ rõ vẻ dây dưa thêm với , giọng nhàn nhạt: "Cậu cần giúp gì ?"
Minh Nhất kịp phản ứng: "Hả?"
Tào Huyền Hạc: "Nếu oan khuất, hoặc lúc còn sống còn chấp niệm dứt, sẽ cố gắng giúp thành, để thể yên tâm đầu thai."
Xem đối phương coi là một tiểu quỷ khúc mắc trong lòng.
Minh Nhất nghĩ ngợi một chút đáp: "Chấp niệm thì , chỉ là một tâm nguyện thành."
Tào Huyền Hạc: "Nói."
Minh Nhất: "Tôi tìm một vợ."
"……"
là ngoài dự liệu, nhưng cũng hẳn là vô lý.
Tào Huyền Hạc sảng khoái đáp ứng: "Tối nay sẽ đốt cho một ."
Minh Nhất hỏi: "Vậy giấy đó thể làm theo dáng vẻ của ?"
Nghe , ánh mắt Tào Huyền Hạc trầm xuống, khóe môi mím chặt. Trong tay từ lúc nào xuất hiện một chuỗi tràng hạt bằng gỗ trầm hương, chậm rãi xoay đầu ngón tay.
Người quen thuộc với Tào Huyền Hạc đều rằng đó là dấu hiệu cho thấy vui.
Chỉ tiếc là Minh Nhất hề điều đó, vẫn tự tiếp ngừng: "Chiều cao, đường nét gương mặt đều giống y hệt!"
Như ban ngày thể ôm lòng ngủ. Dù giấy ôm sướng bằng thật, nhưng tạm chấp nhận một thời gian cũng .
Minh Nhất còn đang đắm chìm trong ảo tưởng tự thỏa mãn của thì bỗng đàn ông trầm giọng gọi: "Tào Chung."
Một bóng quỷ cao lớn lập tức xuất hiện: "Có."
"Ném ngoài."
Nói xong, tiện tay ném chuỗi tràng hạt một vị trí mắt trận nào đó, trận trấn quỷ lập tức giải.
Minh Nhất còn kịp phản ứng thì tiểu quỷ tên Tào Chung túm lấy cổ áo phía của như xách gà con, ném thẳng ngoài cửa sổ .
"Ai da!"
Minh Nhất rơi đ.á.n.h bịch xuống đất, kêu lên một tiếng đau đớn.
Thế nhưng hề cảm giác ánh nắng thiêu đốt, quanh một vòng, phát hiện đang ở bóng râm của một cái cây.
Đây là một sân . Trong sân trồng một cây liễu to đến mức ba ôm mới xuể, cành lá xum xuê, che khuất hơn nửa sân khỏi ánh mặt trời.
Minh Nhất thầm nghĩ: Xem đối phương ý làm hại . Nếu ném từ cửa chính của tiệm, e rằng hồn phách tiêu tan .
Không kẻ lạm sát vô tội, cũng coi như tệ.
-
Vốn dĩ Minh Nhất còn định mặt dày bò ngược trở qua cửa sổ, nào ngờ đàn ông như thấu tâm tư của , dậy tới bên cửa, dán một lá bùa vàng lên kính cửa sổ, khi còn liếc Minh Nhất một cái, coi như cảnh cáo.
Thấy quả thật tức giận, Minh Nhất dám tiếp tục làm loạn, tránh để ấn tượng cho đối phương.
Cậu tìm một chỗ bóng cây để trốn, chờ mặt trời lặn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bai-vi-cua-toi-tro-thanh-bau-vat-trong-tay-dai-lao-do-co/chuong-6-khong-ngo-tieu-quy-nay-lai-hung-du-nhu-vay.html.]
Giữa ban ngày, tuy ánh nắng chiếu tới , nhưng vẫn thể thấy rõ Minh Nhất tinh thần uể oải, gục đầu lên cánh tay ngủ gà ngủ gật.
Có lẽ vì dạo quen với việc chờ đợi nên cũng cảm thấy nhàm chán. Hơn nữa, nơi cách cửa sổ xa, thỉnh thoảng còn thể thấy tiếng trò chuyện vọng từ bên trong.
Nhờ mà thu hoạch ít thông tin, chẳng hạn như tên của vợ là Tào Huyền Hạc.
Chậc, chỉ , mà ngay cả cái tên cũng đến .
Cậu còn rằng chính là ông chủ của "Vạn Bảo Trai", chỉ là thường xuyên đến tiệm. Nguyên nhân là vì mỗi ngày đều nhiều đến tìm thẩm định cổ vật, mà lười lá mặt lá trái với họ.
Mùa đông lạnh giá, ngày ngắn đêm dài.
Khoảng năm giờ chiều, mặt trời dần khuất núi.
Minh Nhất dậy, vươn vai một cái thật dài, bay tới bên cửa sổ. Thấy lá bùa vàng kính gỡ xuống, thò đầu trong.
Kết quả chút thất vọng, Tào Huyền Hạc ở trong tiệm, e là rời .
Minh Nhất định trèo cửa sổ trong, thì một nam quỷ cao lớn bỗng chui từ một chiếc bình kệ trưng bày, tay cầm trường thương chắn ngay mặt , cảnh cáo: "Trong tiệm cho phép quỷ ngoài ."
Minh Nhất hừ lạnh một tiếng, khó chịu : "Ta ngươi ném ngoài từ cửa sổ , lối thì lối nào?"
Nam quỷ cao lớn chỉ ngoài cửa sổ: "Lối đó."
Minh Nhất theo hướng chỉ, thấy một cánh cửa nhỏ đóng chặt.
"Ta ."
Nam quỷ chắn cửa sổ trông hệt như một pho tượng thần giữ cửa.
Rùa Vàng
Minh Nhất nhíu mày, vui : "Ngươi đ.á.n.h ?"
Nam quỷ liếc một cái, lạnh lùng đáp: "Cậu đối thủ của ."
"Hừ, câu chỉ ngươi từng với , kết quả đều đ.á.n.h đến quỳ xuống gọi ba."
Minh Nhất lùi hai bước, ngoắc ngón tay với nam quỷ cao lớn: "Ngươi đây."
Nam quỷ liếc hình gầy gò của Minh Nhất, do dự nửa giây, dựng trường thương tựa tường, : "Vậy sẽ bồi vài chiêu, đó đừng bắt nạt kẻ yếu."
Minh Nhất khinh thường "xì" một tiếng.
-
Thời gian trôi nhanh, thoáng chốc hơn nửa tháng.
Tào Huyền Hạc theo thói quen đến tiệm đồ cổ kiểm tra. Khi ngang qua cửa tiệm, theo phản xạ liếc chậu vạn niên thanh đặt bên cạnh, thấy bên trong sạch sẽ, còn dấu vết tiểu quỷ ẩn nấp, đoán chừng là con tiểu quỷ thấy khó dây nên tự sợ mà rút lui.
Nghĩ , Tào Huyền Hạc bước trong, xuyên qua tiền sảnh, tiến về phía tấm bình phong.
Đây là gian đặc biệt dành riêng để nghỉ ngơi. Nếu sự cho phép của , dù là nhân viên khách hàng cũng tuyệt đối bén mảng tới.
Những món đồ ở đây khóa trong tủ kính như ngoài tiền sảnh, mà bày biện khá tùy ý các kệ trưng bày.
Mỗi thấy, đều khỏi giật kinh hãi.
Bởi lẽ những thứ đều là đồ cổ thật, món nào món nấy giá trị ít thì vài chục, nhiều thì cả trăm vạn, mà cứ bày như , chẳng lẽ sợ kẻ ý đồ trộm mất ?
Tào Huyền Hạc mấy bận tâm, trả lời đặt câu hỏi: "Chúng nó thể đặt ở đây, thì tự khắc năng lực tự bảo vệ."
Người thông minh lập tức hiểu hàm ý trong lời . Còn kẻ hiểu, Tào Huyền Hạc cũng lười giải thích thêm.
Anh vòng qua tấm bình phong, xuống bên chiếc bàn gỗ cạnh cửa sổ, cầm lấy sổ sách mà nhân viên chuẩn sẵn, định lật xem, chợt nghiêng đầu, ánh mắt liếc ngoài cửa sổ, khẽ nhíu mày.
Sân vẫn sạch sẽ gọn gàng như thường lệ, nhưng Tào Huyền Hạc vẫn điều bất thường.
"Chị Quyên."
Quỷ khí tràn từ một chiếc túi gấm thêu hoa kệ, chạm đất nhanh chóng ngưng tụ thành hình , là một cô gái trẻ tuổi mặc váy lụa, ăn vận kiểu cổ trang*.
*Editor: Ở đây tác giả để tên 1 kiểu váy lụa của phụ nữ thời Đường, hình để cuối chương cho mn tham khảo.
"Chủ nhân." Cô gái chỉ dung mạo thanh tú nhã nhặn, mà ngay cả giọng của cũng mềm mại dịu dàng.
"Sân xảy chuyện gì?"
Chị Quyên là một nữ quỷ vài năm vô tình cứu , mấy năm nay vẫn phụ trách trông nom cửa tiệm và sân .
Chị theo phản xạ liếc chiếc bình sứ tô màu kệ, vẻ mặt lộ chút khó xử, đáp: "Hôm đó khi ngài rời , tiểu quỷ đ.á.n.h một trận với Chung đại ca."
Tào Huyền Hạc nhướng mày: "Tào Chung."
Chiếc bình sứ tô màu khẽ rung lên, rõ ràng là xuất hiện, nhưng dám trái lệnh chủ nhân, do dự nửa giây, cuối cùng vẫn miễn cưỡng bay ngoài.
Tào Huyền Hạc bộ dạng của , nhíu mày hỏi: "Thua ?"
Tào Chung cúi đầu, gì.
Chuyện quả thực quá mất mặt. Hắn vốn nghĩ đối phương gầy gò nhỏ bé, nhiều lắm cũng chỉ là một con mèo xù lông.
Không ngờ khi thật sự động thủ, hung hãn đến .
Sinh thời từng là một võ tướng chiến công hiển hách, tay nhuốm vô m.á.u tanh, ngờ đến cuối cùng thua tay một tiểu quỷ tay tấc sắt, nghĩ thôi cũng đủ thấy mất mặt.
Tào Chung càng nghĩ càng thấy hổ, đột nhiên quỳ xuống đất: "Chủ nhân, thua tay một tiểu quỷ bình thường, xứng tiếp tục trông coi cửa tiệm cho ngài nữa. Xin ngài hãy đưa đầu thai!"
Cho một bát canh Mạnh Bà, quên sạch chuyện hổ .
Tào Huyền Hạc dậy, đỡ lên: "Đừng tự xem nhẹ . Vốn dĩ để một vị đại tướng như ngươi trông cửa tiệm cho là dùng d.a.o mổ trâu g.i.ế.c gà, quả thực lãng phí nhân tài."
"Chủ nhân…"
Nghe , Tào Chung càng thấy áy náy.
Tào Huyền Hạc tiếp: " Núi cao còn núi cao hơn, giỏi còn giỏi hơn. Nay ngươi gặp một đối thủ thể đấu ngang tầm, lẽ cảm thấy vui mới đúng."
Tào Chung cúi đầu, đáp.
Tào Huyền Hạc thấy , giơ tay vỗ lên vai : "Ngươi cứ về suy nghĩ cho kỹ . Nếu vẫn khăng khăng rời , sẽ đưa ngươi đầu thai."
Tào Chung khẽ "ừm" một tiếng, trở trong chiếc bình sứ.
Tào Huyền Hạc khoát tay với chị Quyên bên cạnh nãy giờ gì, hiệu cho chị trở về.
Sau khi hai tiểu quỷ biến mất, Tào Huyền Hạc nữa ngoài cửa sổ , thấp giọng lẩm bẩm tên của : "Minh Nhất."
Không ngờ tiểu quỷ hung dữ .
-
Tác giả lời :
Minh Nhất: Tốt quá , vợ nhớ tên , vui ghê.
*Editor: Váy lụa chị Quyên mặc