Bài Vị Của Tôi Trở Thành Báu Vật Trong Tay Đại Lão Đồ Cổ - Chương 19: Ác mộng triền miên
Cập nhật lúc: 2026-04-03 11:09:56
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Rùa
Tào Huyền Hạc cũng gửi địa chỉ đó cho mấy bạn trong giới, hỏi xem ai thời gian thì ghé qua xem thử.
Tưới hoa xong, thư phòng tiếp tục sách.
Minh Nhất thì xếp bằng đất hoặc ghế yên lặng chơi game. Mặc dù âm phủ thứ gì cũng , chẳng hạn như điện thoại, máy tính, nhưng dù cũng phát triển bằng dương gian. Thêm đó, nhiều nhân vật giỏi giang trong các lĩnh vực khác thường công đức sâu dày nên đầu t.h.a.i sớm, dẫn đến việc ít dự án đó tiến triển vô cùng chậm chạp.
Chẳng hạn như cái game xếp hình mà Minh Nhất đang chơi, là do mấy lập trình viên thường xuyên tăng ca thức đêm, cuối cùng đột t.ử c.h.ế.t tạo . Phía nhà phát hành game từng tuyên bố sẽ làm đến một nghìn màn, nhưng Minh Nhất chơi đến hơn một trăm màn thì tìm màn tiếp theo nữa.
*Editor: Game xếp hình giống như Candy Crush bên
Mãi mới , con quỷ sáng lập phát triển game đến hạn đầu thai, thế là bỏ cái game mới phát triển một nửa mà chạy .
Nghe ở dương gian bây giờ, trò làm đến bốn năm nghìn màn , khiến Minh Nhất tức ngưỡng mộ. Cậu chơi chơi hơn một trăm màn đến năm sáu , điểm và cấp độ đầu trong đám bạn, đến cả thuộc hàng chơi gạo cội cũng khen ngợi ngớt.
Trước đây quen sống nào thì thôi, nhưng giờ quen Tào Huyền Hạc , thể mượn điện thoại của để chơi game ?
Nghĩ đến đây, Minh Nhất lập tức hăng hái hẳn lên, thử thăm dò hỏi: "Ông chủ Tào."
Tào Huyền Hạc buồn nhấc mí mắt: "Nói."
Minh Nhất: "Tôi thể chơi điện thoại của một lát ?"
Tào Huyền Hạc: "Không ."
Minh Nhất: "Tôi hứa sẽ nghịch lung tung , chỉ tải một trò chơi nhỏ để g.i.ế.c thời gian thôi mà."
Tào Huyền Hạc vẫn dứt khoát từ chối.
Minh Nhất vui bĩu môi, cũng tiếp tục kiên trì nữa.
Tào Huyền Hạc đợi một lúc, thấy đối phương bám dính lấy ăn vạ như khi, mới rời mắt khỏi cuốn sách, ngước lên thì thấy tiểu quỷ đòi mượn điện thoại đang buồn chán cạy móng tay.
"..." Tào Huyền Hạc: "Nếu thấy chán thì cần ở đây với ."
Minh Nhất lắc đầu: "Không ."
Bây giờ đang là giai đoạn khởi đầu để bồi đắp tình cảm với vợ, đương nhiên bám sát lúc nơi để chỉ thể thấy mỗi .
Tào Huyền Hạc tâm tư nhỏ của , chỉ là hiểu nổi tại tiểu quỷ bám dính lấy như keo dán da ch.ó .
Anh dậy, khỏi thư phòng, Minh Nhất định dậy đuổi theo thì quát khẽ: "Ngồi yên đó đừng cử động."
"Ò"
Một lát , đàn ông ngoài trở , tay cầm một chiếc máy tính bảng. Lúc ngang qua Minh Nhất, tiện tay ném nó lòng .
"Ơ?" Minh Nhất lộ rõ vẻ kinh ngạc xen lẫn vui mừng: "Cái máy tính bảng cho chơi ?"
Tào Huyền Hạc ừm khẽ một tiến, bàn làm việc, cầm sách lên tiếp tục .
Minh Nhất hì hì hai tiếng với , lời cảm ơn mở máy tính bảng . Phải công nhận tốc độ phát triển của dương gian thật sự nhanh, đặc biệt là các sản phẩm điện tử. Minh Nhất nhớ lúc c.h.ế.t, iPhone 6 mới mắt lâu, tốc độ mạng cũng mượt mà như bây giờ.
Cậu mày mò một hồi mới tìm cửa hàng ứng dụng. Nhìn thấy đủ loại trò chơi đến hoa cả mắt bên trong, kích động đến mức đỏ hoe cả mắt.
"Ông chủ Tào, cũng mua điện thoại, , mua máy tính bảng, , mua cả hai!"
Tào Huyền Hạc ném cho một ánh lạnh lùng, thèm đáp lời.
Minh Nhất hỏi tiếp: "Có ?"
Tào Huyền Hạc: "Im lặng."
"... Ò."
Cậu kiềm chế cảm xúc phấn khích, tải về mấy trò chơi yêu thích. Vì quá lâu tiếp xúc với thiết hiện đại nên nhiều chỗ hiểu, hỏi Tào Huyền Hạc, nhưng đối phương chỉ vứt ba chữ: "Tra Baidu ."
*Baidu là công cụ tìm kiếm của TQ, tương tự như Google
Được thôi, coi như Minh Nhất tìm một việc thú vị để làm.
Hơn một tiếng đồng hồ đó, tiểu quỷ vốn ồn ào bỗng trở nên im ắng lạ thường, khiến Tào Huyền Hạc ngược chút quen. Cho đến khi vệ sinh cá nhân xong xuôi về phòng ngủ, Minh Nhất cũng bám theo nữa mà cứ sofa, im lặng ôm máy tính bảng chơi game.
Tào Huyền Hạc bỗng ảo giác vô tình đào tạo một thiếu niên nghiện mạng.
Sáng sớm hôm , Tào Huyền Hạc thức dậy bước khỏi phòng ngủ, dì Dương đang cần mẫn làm bữa sáng. Rèm cửa ban công kéo kín, Minh Nhất đang nghỉ ngơi sofa, thấy tiếng cửa phòng mở liền lập tức bật dậy.
"Ông chủ Tào, chào buổi sáng."
Tào Huyền Hạc nhàn nhạt đáp : "Chào."
Minh Nhất bay gần, cơn buồn ngủ tan biến sạch: "Ông chủ Tào, dây sạc máy tính bảng ở ?"
Tào Huyền Hạc: "Trong ngăn kéo bên trái tủ tivi."
"Ồ, ."
Minh Nhất nhanh chóng xoay tìm dây sạc. Tào Huyền Hạc thấy vẻ mặt hớn hở phấn khích của , nhịn mà nhắc nhở thêm một câu: "Chơi thôi."
"Vâng."
Câu trả lời qua loa đến mức thể qua loa hơn. Tào Huyền Hạc cũng lười quản thêm, xoay phòng vệ sinh đ.á.n.h răng rửa mặt.
Ăn sáng xong, công viên trong khu nhà dạo vài vòng cho tiêu cơm, đó về thư phòng. Minh Nhất thật sự nhịn , bèn hỏi : "Ông chủ Tào, lấy một bạn nào ?"
Tào Huyền Hạc liếc , lạnh lùng : "Đã , cần bạn bè."
Trước đó Minh Nhất còn tường đây chỉ là cái cớ để từ chối , nhưng một thời gian chung sống, Minh Nhất mới những gì đều là sự thật. Ngày qua ngày lặp cuộc sống nhạt nhẽo, bên cạnh quả thật các mối quan hệ phức tạp. Có việc thì ngoài, việc thì ở nhà làm việc của . Ngay cả khi đến cửa tiệm cũng chỉ một . Hoặc lẽ đang một tận hưởng cuộc sống chăng.
*Editor: Cuộc sống trong mơ của , thể tự chơi ngoan
Buổi trưa, Minh Nhất đang tựa lưng sofa chơi game thì điện thoại bàn rung lên. Trên màn hình hiển thị tên gọi: Trương Thắng Binh.
Minh Nhất đầu, gọi với phía Tào Huyền Hạc đang loay hoay với mấy chậu hoa ngoài ban công: "Ông chủ Tào, gọi điện cho ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bai-vi-cua-toi-tro-thanh-bau-vat-trong-tay-dai-lao-do-co/chuong-19-ac-mong-trien-mien.html.]
Tào Huyền Hạc , đôi bàn tay trắng trẻo dính đầy bùn đất: "Giúp vuốt nhận cuộc gọi."
Minh Nhất ngoan ngoãn làm theo, trượt nút tiện tay bật luôn loa ngoài. Vừa kết nối, đầu dây bên vang lên một giọng phóng khoáng nhiệt tình: "Ông chủ Tào, lâu gặp, dạo thế nào?"
Tào Huyền Hạc lịch sự đáp : "Lâu gặp, thứ đều ."
Trương Thắng Binh thẳng vấn đề: "Chuyện là thế , nhờ một chuyện. Dạo vợ buổi tối ngủ ngon, cứ liên tục gặp ác mộng. Tôi hỏi xem món đồ nào thể trấn tà đuổi quỷ để đặt ở đầu giường phòng ngủ ?"
Tào Huyền Hạc: "Đồ thể đặt thì nhiều lắm, ví dụ như Tỳ Hưu, hồ lô đồng, tiền Ngũ Đế, tháp Văn Xương..."
Trương Thắng Binh "chậc" một tiếng hỏi: "Còn gì khác ?"
Tào Huyền Hạc hỏi : "Mấy thứ đó chị dâu đều thích ?"
Trương Thắng Binh: "Cũng hẳn. Tỳ Hưu, tiền Ngũ Đế trong nhà đều cả , nhưng cảm giác tác dụng gì lớn. Chị dâu buổi đêm vẫn cứ gặp ác mộng triền miên, cô là cứ lóc bên tai, c.h.ế.t oan c.h.ế.t uổng gì đó, còn gào nhờ vợ giúp báo thù."
"Thời gian và chị dâu leo núi, lúc đó vô tình dính thứ tà ma gì ."
Tào Huyền Hạc nhíu mày hỏi: "Bao lâu ?"
Trương Thắng Binh: "Cái gì cơ?"
Tào Huyền Hạc: "Gặp ác mộng bao lâu ? Có cứ lặp lặp cùng một giấc mơ ?"
Trương Thắng Binh: "Ừm... cũng bốn năm ngày ."
" , ông chủ Tào, dạo bận ? Nếu thời gian, thể mời đến nhà xem giúp ?"
Tào Huyền Hạc im lặng .
Trương Thắng Binh sợ đồng ý, vội vàng bồi thêm: "Tôi dễ dàng tay, thôi thì cứ coi như nể mặt Ấn Ưu Nhiên , phí xử lý trả gấp đôi!"
Tào Huyền Hạc do dự một lúc đáp: "Không cần, cứ tính theo giá thị trường là ."
Rùa Vàng
Thế coi như là đồng ý . Đầu dây bên vội vàng , hai bên nhanh chóng hẹn thời gian gặp buổi chiều.
Sau khi cúp máy, Minh Nhất lên tiếng: "Có khi nào là vợ làm chuyện gì khuất tất nên mới tự dọa ?"
Tình huống khá phổ biến, còn một khả năng nữa là đó làm chuyện nhưng dương thọ tận, Dạ Du Thần mắt, nên giấc mộng hù dọa một phen.
Tào Huyền Hạc lắc đầu: "Không rõ, đến xem mới ."
Ăn cơm trưa xong, Tào Huyền Hạc lái xe đến nhà Trương Thắng Binh.
Trương Thắng Binh làm nghề buôn gỗ, quanh năm khắp nơi thu mua vật liệu gỗ, trong đó thiếu những loại gỗ quý, lâu dần cũng quen với trong giới đồ cổ.
Còn về Ấn Ưu Nhiên, Minh Nhất hỏi, mà Tào Huyền Hạc cũng chủ động nhắc đến.
Nhà Trương Thắng Binh ở tầng 22, là một căn hộ duplex nhỏ 150 mét vuông. Anh là , hình cao to vạm vỡ nhưng gương mặt hiền lành, đối xử với khác vô cùng nhiệt tình. Biết Tào Huyền Hạc đến, chờ sẵn lầu từ sớm, hớn hở đón lên nhà.
Vợ của Trương Thắng Binh tướng mạo cũng tồi, trẻ trung xinh , năng dịu dàng, bản lĩnh gì đặc biệt, nhưng cũng tâm địa xa.
Tào Huyền Hạc quan sát sơ qua tướng mạo của hai vợ chồng thản nhiên thu hồi tầm mắt.
Thang máy dừng ở tầng 22, Trương Thắng Binh dẫn về phía căn hộ của .
Đột nhiên, bước chân Tào Huyền Hạc khựng , đầu về phía đối diện. hỏi Trương Thắng Binh: "Anh quen hàng xóm đối diện ?"
Trương Thắng Binh gật đầu: "Quen chứ, đối diện là nhà bạn của vợ . Hai họ là bạn bè mấy chục năm , thiết như keo sơn. Cô còn dính vợ hơn cả nữa. Lúc mua nhà còn nhất quyết mua đối diện để tiện gặp .”
Minh Nhất tò mò thò nửa cái đầu khỏi túi áo khoác, liếc nhà đối diện một cái rít lên một lạnh: "Sít~ Nhà đối diện quỷ khí."
Tào Huyền Hạc khẽ "ừm" một tiếng, rõ là đáp Trương Thắng Binh trả lời Minh Nhất.
Vào trong nhà, Tào Huyền Hạc dạo một vòng quanh các phòng kết luận: "Nhà cửa vấn đề gì."
Trương Thắng Binh hỏi: "Vậy vợ cứ liên tục gặp ác mộng thế?"
Tào Huyền Hạc sang hỏi phụ nữ trẻ: "Chị dâu còn nhớ nội dung cụ thể của giấc mơ ?"
Người phụ nữ trẻ suy nghĩ một chút : “Tôi chỉ nhớ đại loại là một phụ nữ lóc với c.h.ế.t oan, nhờ giúp báo thù.”
Tào Huyền Hạc hỏi tiếp: “Người đó trông như thế nào, chị rõ ?”
Người phụ nữ trẻ lắc đầu: “Vừa tỉnh dậy là nhớ rõ nội dung giấc mơ nữa, chỉ cảm thấy sợ hãi. Hình như giọng của đó… cũng chút quen thuộc.”
Tào Huyền Hạc: “Giống ai?”
Người phụ nữ nhíu mày cố gắng nhớ , nhưng cuối cùng vẫn kết quả.
Tào Huyền Hạc đúng lúc nhắc nhở: “Liệu là bên cạnh chị, ví dụ như... bạn .”
Người phụ nữ lộ vẻ kinh ngạc: “Không... thể nào !”
Đối diện với gương mặt trầm tĩnh nghiêm túc của Tào Huyền Hạc, chị dần trở nên mất tự tin, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Hôm còn gặp cô mà, thể chứ...”
Trương Thắng Binh cạnh nhắc nhở: “Ông chủ Tào cũng chắc chắn là cô , em gọi điện cho Trương Văn hỏi thử xem.”
Người phụ nữ nhanh chóng rút điện thoại gọi cho bạn . Rất nhanh, đầu dây bên bắt máy, giọng một cô gái trong trẻo vang lên: “Alo, Thố Bảo Nhi!”
Nghe thấy giọng bạn , phụ nữ thở phào nhẹ nhõm thấy rõ, hỏi: “Chỗ tiếng gió to quá, đang ở thế?”
Tiếng gió rít qua điện thoại đúng là lớn, ngay cả Tào Huyền Hạc cách hai bước cũng thể thấy rõ mồn một.
“Tớ và... Vương Mãnh du... du lịch , giờ đang ở du... du thuyền ngoài biển…”
Gió quá lớn, tín hiệu chập chờn, đầu dây : “Trên boong… boong tàu gió to… to quá, tớ… tớ trong chuyện với nhé, cúp đây… đây!”
Cuộc gọi kết thúc, phụ nữ nở nụ : “Bạn vẫn mà.”
Đôi mắt sâu thẳm của Tào Huyền Hạc chằm chằm chị , hỏi: “Vừa nãy ông chủ Trương quan hệ giữa chị và bạn ?”
Người phụ nữ đáp: “Vâng, ạ.”
Tào Huyền Hạc: “Vậy cô du lịch mà rủ chị cùng ?”
Nụ môi phụ nữ bỗng chốc cứng đờ. , với quan hệ của hai , Trương Văn du lịch thể với chị lấy một tiếng?