Bài Vị Của Tôi Trở Thành Báu Vật Trong Tay Đại Lão Đồ Cổ - Chương 15: Bụng to như chậu rửa mặt
Cập nhật lúc: 2026-04-03 10:14:08
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Rùa
Minh Nhất vội vã trở về nghĩa trang. Người nay vốn luôn nóng tính của thấy con trai đỏ hoe mắt, ôm chầm lấy mà , rõ ràng là thật sự dọa sợ.
Minh Nhất kiên nhẫn giải thích một hồi, để bà kiểm tra từ xuống một lượt, xác định thiếu tay cụt chân, cũng thương tích gì thì bà mới yên lòng.
Rời khỏi nghĩa trang, tất tả chạy đến miếu Thành Hoàng, đem những lời dỗ dành khi nãy với ông nội một nữa.
Tâm trạng của ông nội định hơn nhiều, ông chỉ dặn dò một câu rằng tự dưng biến mất một lời khiến nhà lo lắng như nữa.
Minh Nhất ngoan ngoãn gật đầu lời.
"Ông nội, chúng bàn một chút về chuyện tiền thưởng của con ."
"Trên WeChat ông con và Quỷ sai chia bảy ba, là con bảy ba, là bảy con ba?"
Nhắc đến chuyện , Thành Hoàng gia lập tức nở nụ : "Không ngờ thằng nhóc nhà con cũng khá đấy, còn giúp ông nội chia sẻ gánh nặng. Ta Quỷ sai báo , ba con lệ quỷ đó là do con cùng một sống bắt . Nếu con xuất hiện kịp thời, e rằng Quỷ sai mất mạng ."
Minh Nhất khen thì sướng rơn: "Cho nên con nhận bảy phần tiền thưởng đúng ạ?"
Thành Hoàng gia nụ rạng rỡ của làm cho vui lây, nhịn mà mắng yêu một câu: "Thằng nhóc thối."
Minh Nhất thừa cơ: "Vậy ông nội ơi, con thể thương lượng với ông một việc ?"
Thành Hoàng gia hỏi: "Việc gì?"
Minh Nhất: "Ông thể đổi tiền thưởng sang tiền dương gian cho con ạ?"
Nụ mặt Thành Hoàng gia khựng , sắc mặt trở nên nghiêm túc: "Con cần tiền dương gian làm gì?"
Minh Nhất đáp: "Chẳng con với ông là con đang theo đuổi vợ , đương nhiên là mua quà cho . Với cả sức khỏe , tự chăm sóc bản , con thuê cho một dì giúp việc nấu cơm."
Thấy vẻ mặt Minh Nhất vô cùng nghiêm túc, Thành Hoàng gia khẽ nhíu mày. Đứa cháu của ông xưa nay làm việc gì cũng chỉ hứng thú nhất thời dăm ba phút, ngờ kiên trì đến .
Trước đó ông cũng viên Quỷ sai theo dõi Minh Nhất kể rằng, vì gặp sống mà chờ cửa tiệm của suốt hơn một tháng trời. Lúc đó ông còn tưởng Quỷ sai đùa, ai dè Minh Nhất nghiêm túc thật.
Thành Hoàng gia hỏi: "Minh Nhất, con thực sự thích ?"
"Đương nhiên ạ." Minh Nhất đáp dứt khoát.
Thành Hoàng gia vẫn từ bỏ ý định: "Người nọ thể bằng đám con gái…"
"Ông nội!" Minh Nhất lập tức ngắt lời ông: "Ông cũng xu hướng tính d.ụ.c của con đổi mà. Lần bố suýt đ.á.n.h c.h.ế.t con, con còn nhượng bộ, ông đừng tốn công vô ích nữa."
"Ông cứ yên tâm , mắt của con lắm. Cháu dâu tương lai của ông chỉ mà bản lĩnh còn lớn, còn lương thiện nữa, thu nhận nhiều tiểu quỷ nơi nương tựa. Dạo con cũng đang ở nhà đấy."
"Nhắc mới nhớ, mua hương ở mà mùi hương hỏa thơm cực kỳ. Đợi con đưa về bái kiến ông, mang một ít cho ông nếm thử."
Thành Hoàng gia bộ dạng của , nhịn mà nhướng mày: "Còn theo đuổi mà tính đến chuyện gặp lớn cơ ?"
"Hì hì, con mà nhắm ai thì đó đừng hòng chạy thoát."
Thành Hoàng gia bật mắng: "Cái thằng nhóc chỉ giỏi khoác."
Minh Nhất vội kéo chủ đề : "Aiya, chuyện tương lai cứ để , giờ chuyện mắt . Ông thể giúp con đổi tiền thưởng thành tiền dương gian ?"
"Không thể."
"... Thế nãy giờ ông hỏi con nhiều thế để làm gì?"
"Hừ, thằng nhóc thối !" Thành Hoàng gia tức vỗ một cái đầu : "Ta là ông nội con, quan tâm chuyện của con gì sai!"
Minh Nhất bĩu môi, mặt mũi tỏ rõ vẻ vui.
Thành Hoàng gia hừ lạnh một tiếng: "Ta phụ trách sự vụ cõi âm ở thành phố Thanh Lâm , đương nhiên trong tay chỉ minh tệ. Tiền thưởng nếu con nhận, sẽ đem thưởng hết cho Quỷ sai tên Phàn Bân ."
"Vậy !"
Dù thể mua quà cho vợ, nhưng tiền thì thể nhận cơ chứ.
"Vậy con mới đổi dương tệ?"
Thành Hoàng gia : "Đi con cũng đổi ."
Cuối cùng, Minh Nhất chỉ đành hậm hực ôm hai bao tải lớn đựng đầy vàng thỏi bước khỏi miếu Thành Hoàng.
dù ông nội vẫn là ông nội, khi Minh Nhất mang đống vàng mã về mộ phần của , liền nhận tin nhắn ông gửi tới.
Ông nội: Mặc dù đổi dương tệ, nhưng con thể thuê một tiểu quỷ nấu cơm cho .
Ông nội: Đối phương là đại sư huyền thuật, thu nhận ít tiểu quỷ, chắc hẳn sẽ kiêng kỵ mấy chuyện .
!
Minh Nhất vỗ trán, nghĩ tới cái cơ chứ.
Tìm một tiểu quỷ làm giúp việc, tuy thể ngoài mua thức ăn, nhưng việc nấu cơm, dọn dẹp vệ sinh chắc vấn đề gì lớn.
Minh Nhất: Cảm ơn ông nội!
Cậu cất điện thoại, hăng hái bay về phía chợ quỷ ở phía Nam thành phố.
Hôm nay là ngày mười một tháng Giêng, tuy ngày họp chợ quỷ, nhưng nơi đó âm khí nặng, thường xuyên ít tiểu quỷ lượn lờ dạo chơi.
Minh Nhất tìm một tờ giấy, mấy chữ lớn "Tuyển giúp việc", bày đất bậc thềm bắt đầu chờ tiểu quỷ tới hỏi thăm.
Cậu vốn tướng mạo trai, tiểu quỷ qua đều nhịn mà liếc một cái, vài con quỷ quen còn lên tiếng chào hỏi một tiếng.
Lượng quỷ qua ở đây lớn, chẳng mấy chốc vài quỷ đến hỏi. Minh Nhất thấy là phụ nữ trung niên mặc đồ cổ trang thì từ chối luôn. Những quỷ c.h.ế.t quá nhiều năm, e rằng chữ nghĩa chẳng mấy, càng hiểu gì về phối hợp dinh dưỡng cách sử dụng các dụng cụ nhà bếp hiện đại.
Cũng vài nữ quỷ trẻ tuổi xinh ghé hỏi, chuyện với Minh Nhất mà trong mắt bọn họ cứ như mọc cái móc câu, cứ liên tục liếc mắt đưa tình với . Loại tiểu quỷ như thế , Minh Nhất tuyệt đối đời nào để Tào Huyền Hạc thấy. Đừng để đến lúc cưa vợ, quỷ khác câu dẫn mất, thì lỗ vốn nặng.
Minh Nhất xổm ở đó suốt nửa đêm, chọn tới chọn lui trong đám đông tới ứng tuyển, cuối cùng cũng chọn một dì ý.
Dì quỷ tên là Dương Hồng, bốn năm mươi tuổi, mới mất bốn năm năm do uống t.h.u.ố.c ngủ, lúc còn sống từng làm bảo mẫu cho một nhà giàu. Minh Nhất truy cứu sâu xa nguyên nhân dì tìm đến cái c.h.ế.t, chỉ yêu cầu dì gây chuyện, nấu ăn ngon và làm việc chăm chỉ là .
Thấy trời sắp sáng, Minh Nhất dẫn dì Dương đến nhà Tào Huyền Hạc.
-
Sáng sớm, Tào Huyền Hạc thức dậy, khỏi phòng ngủ, ngửi thấy một mùi cơm thơm nức mũi.
Anh khựng , ngẩng đầu về phía bếp, liền thấy bên trong tiếng động truyền .
"Chào buổi sáng, ông chủ Tào!"
Giọng ...
Tào Huyền Hạc nghiêng đầu về phía sofa phòng khách, thấy Minh Nhất đang ườn đó ló nửa cái đầu, ngốc với . Anh trực tiếp lờ , sải bước về phía nhà bếp. Cách lớp cửa kính, thấy bên trong là một nữ quỷ trung niên đang bận rộn xào nấu.
Anh khẽ nheo mắt , sang Minh Nhất: "Cậu dẫn tới?"
Minh Nhất gật đầu: "Hì hì hì, đặc biệt tìm dì giúp việc cho đó."
Tào Huyền Hạc cạn lời. Đột nhiên cảm thấy việc đưa tiểu quỷ về nhà là một sai lầm. Cậu ý thức là khách, hỏi ý chủ nhà dám tự tiện dẫn quỷ khác tới.
"Cậu, dẫn bà , ngoài."
Nụ mặt Minh Nhất cứng đờ, sấp lưng ghế sofa, vẻ mặt trở nên đáng thương vô cùng hỏi: "Sao ?"
Giọng Tào Huyền Hạc lạnh lùng như băng: "Ra ngoài."
Minh Nhất mím môi: "Có thích quỷ lạ nhà ?"
"Tôi xin , nghĩ nhiều như , chỉ là tìm quỷ nấu cơm cho ăn thôi."
Thấy sắc mặt Tào Huyền Hạc vẫn âm trầm đổi, dùng giọng thương lượng : "Tôi giờ đang giận, nhưng thể đợi thêm một chút , ít nhất hãy để dì nấu xong bữa cơm ."
Tào Huyền Hạc phòng vệ sinh, ném một câu: "Trước khi , cả hai các biến mất cho ."
“Ò… .”
Lần Tào Huyền Hạc quả thực tức giận. Anh thật sự hiểu nổi đời tiểu quỷ tự nhiên thái quá đến . Không dùng biện pháp mạnh đuổi là nhân nhượng lắm , mà còn dám đưa thêm tiểu quỷ khác tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bai-vi-cua-toi-tro-thanh-bau-vat-trong-tay-dai-lao-do-co/chuong-15-bung-to-nhu-chau-rua-mat.html.]
Tắm xong, Tào Huyền Hạc tóc còn ướt, mặc đồ ngủ từ phòng tắm bước .
Hai con quỷ trong phòng khách và phòng bếp còn tăm , chỉ thấy bàn ăn bày sẵn ba món mặn một món canh. Có lẽ vì sợ để lâu nguội, còn chu đáo đậy nắp giữ nhiệt.
Khóe môi Tào Huyền Hạc khẽ mím , ngọn lửa giận ban nãy bỗng tan biến còn dấu vết, mặt thoáng hiện lên vài phần ngẩn ngơ.
-
Ngoài cửa, Minh Nhất đang xếp bằng nền gạch men sạch bóng, hai tay chống cằm, trong lòng nghĩ Tào Huyền Hạc còn giận , thấy cơm canh bàn liệu ăn , thật sự gây họa ?
Minh Nhất suy nghĩ lung tung hồi lâu mà vẫn chẳng kết quả, cuối cùng dứt khoát thèm nghĩ nữa, móc điện thoại bắt đầu chơi game Dò mìn.
Chớp mắt, nửa tiếng đồng hồ trôi qua.
Cửa phòng đột nhiên mở , Minh Nhất ngẩng đầu lên, chạm mắt với đang chuẩn ngoài.
Tào Huyền Hạc thấy đất ngay cửa nhà thì khỏi ngạc nhiên: "Sao vẫn ?"
Minh Nhất hỏi ngược : "Đi ?"
Tào Huyền Hạc nghẹn lời.
Minh Nhất tiếp tục: "Vừa nãy chỉ bảo bọn khỏi nhà , chứ bảo cho ở ngoài cửa ."
“...”
Tào Huyền Hạc chơi trò bẻ câu lấy chữ với , bước lên định vòng qua rời .
Minh Nhất nhanh như cắt ôm c.h.ặ.t c.h.â.n trái của : "Anh thế?"
“... Buông tay."
Minh Nhất: "Mang theo với ?"
Cậu tội nghiệp ngước mắt Tào Huyền Hạc, bộ dạng như thể nếu đối phương đồng ý, sẽ lập tức trở thành một đứa trẻ mồ côi bỏ rơi ngay tại chỗ.
Tào Huyền Hạc thở dài, giọng bất giác dịu xuống: "Tôi làm, mang theo tiện."
Thấy thái độ của hòa hoãn hơn, Minh Nhất vội vàng : "Tiện mà, tiện mà, ngoan lắm!"
Tào Huyền Hạc: "Không tiện."
Minh Nhất: "Tiện!"
Tào Huyền Hạc: "Không…”
Minh Nhất: "Tiện mà, tiện mà!"
"..."
Tào Huyền Hạc tự nhủ, điên mà đây đấu khẩu với cơ chứ.
Anh đè nén cơn giận, lôi từ trong túi một chiếc bình màu đen chỉ to bằng ngón tay cái, mở nắp : "Cậu theo cũng , ."
“A…” Minh Nhất ghét bỏ : "Đừng mà, trong đó tối thui chẳng thấy gì cả."
Tào Huyền Hạc làm bộ bỏ : "Vậy thì khỏi thương lượng."
"Ấy!" Minh Nhất đành thỏa hiệp, ỉu xìu đáp: "Tôi , là chứ gì!"
Khóe môi Tào Huyền Hạc khẽ nhếch lên, ngoan ngoãn tự giác chui mới nhét chiếc bình túi áo khoác.
Minh Nhất trong bình, cứ tưởng rằng sẽ cơn buồn ngủ ập tới thể chống đỡ mà ngủ mất như hai , nhưng đợi một lúc lâu vẫn chẳng thấy buồn ngủ . Ngược , thấy một tiếng "tinh" vang lên, hình như là tiếng chuông thang máy.
Ơ, âm thanh … rõ thật đấy.
Cậu ngửa đầu lên miệng bình, thấp thoáng thấy ánh sáng lọt .
Tào Huyền Hạc đóng nắp bình!
Minh Nhất phấn khích bay , nhưng mới lộ một chút âm khí đầu ngón tay của ai đó ấn ngược trở , kèm theo đó là tiếng cảnh cáo trầm khàn quen thuộc: "Ngoan ngoãn chút."
"Ò"
Minh Nhất đành thành thật im trong bình, lắng tiếng Tào Huyền Hạc khỏi thang máy, khỏi khu chung cư, cho đến khi thấy giọng của một đàn ông trung niên: "Ông chủ Tào!"
"Ừ."
"Ông chủ Tào, thật ngại quá, Tết nhất thế còn làm phiền ."
"Không , thôi."
"Vâng , mời ."
Người đàn ông mở cửa xe, mời Tào Huyền Hạc , còn thì vòng sang bên ở ghế còn . Tài xế khởi động xe.
Tào Huyền Hạc chủ động lên tiếng: "Ông xem chuyện như thế nào?"
Người đàn ông thở dài: "Con gái đây vẫn bình thường, ai ngờ về quê ăn Tết một chuyến, lúc trở trở nên bất thường, cứ gào đòi ăn suốt. Chúng bụng con bé trương lên như quả bóng , mà nó vẫn liên mồm kêu đói, cho ăn thì lóc om sòm ngừng."
"Đưa bệnh viện, bác sĩ cũng tìm vấn đề, chỉ thể giúp con bé nôn hết đồ trong dày , dặn chúng đừng cho ăn thêm nữa, nếu sẽ vỡ dày mất. Kết quả là mới qua một ngày, con bé nhân lúc chúng chú ý nhét nhiều đồ mồm. Chúng thấy chuyện tà môn quá nên mời ông chủ Tào qua xem giúp."
Minh Nhất thấy lạ, nhịn ló nửa cái đầu .
Tào Huyền Hạc một tay đút túi áo, định ấn trở bình, Minh Nhất nhanh chóng né tránh, dùng âm khí quấn chặt lấy ngón tay , phản kháng trong im lặng.
Tào Huyền Hạc cũng chịu thua, dùng đầu ngón tay nghiền nát âm khí, một bóp, một quấn, cứ thế giằng co suốt cả quãng đường.
Xe dừng cửa một căn biệt thự, đàn ông mời Tào Huyền Hạc nhà.
Vừa bước qua cửa thấy tiếng gào xé lòng cùng tiếng kêu đòi ăn vọng xuống từ tầng hai.
"Mẹ ơi, mau cho con chút gì ăn , con đói quá, con thật sự sắp c.h.ế.t đói , hu hu hu... Mẹ ơi con cầu xin , thương con nhất mà, nỡ lòng nào con gái yêu của c.h.ế.t đói ?"
Minh Nhất vốn tính hiếu kỳ mạnh, tiếng lóc t.h.ả.m thiết như , nhịn mà để âm khí tràn khỏi bình, thò nửa cái đầu khỏi túi áo của Tào Huyền Hạc, lén lút quan sát xung quanh.
"Ôi trời ơi, xem, con bé gào nữa ."
Gương mặt đàn ông lộ rõ vẻ lo lắng, bước nhanh lên lầu. Tào Huyền Hạc chậm hai bước, cúi đầu hạ giọng quát: "Vào trong."
Minh Nhất ngẩng đầu, ánh mắt mong chờ : "Tôi xem."
Tào Huyền Hạc: "Không ."
Minh Nhất: "Không , hứa sẽ ngoan ngoãn, tuyệt đối làm họ sợ."
Nói xong, đợi Tào Huyền Hạc đồng ý, Minh Nhất chui khỏi bình, ngưng tụ thành hình , hì hì với một cái bay vèo lên tầng hai.
Trong căn phòng ngủ phía bên trái tầng hai, một cô bé tầm mười hai, mười ba tuổi đang trói chặt giường. Nổi bật nhất chính là cái bụng to như chậu rửa mặt của cô bé, nó đẩy vạt áo lên cao, lộ một vùng bụng nhỏ.
Cô bé vốn vẻ ngoài khá xinh xắn, nhưng lúc mặt mũi dữ tợn, tóc tai rối bù. Trên cô bé hằn ít vết dây thừng, chỗ còn ma sát đến rướm máu, đủ thấy cô bé vùng vẫy dữ dội đến mức nào.
Bên cạnh giường, một phụ nữ trung niên mắt đỏ hoe đang giữ chặt cánh tay con gái, ngừng vỗ về an ủi. Một bà lão tóc bạc trắng thì giữ lấy hai chân đang ngừng đạp loạn, miệng liên tục tụng kinh, trông vẻ là bà nội của cô bé.
Minh Nhất hiểu bà đang tụng kinh gì, nhưng bản hề cảm thấy khó chịu, xem chẳng chút tác dụng thực tế nào.
lúc , Tào Huyền Hạc bước , vẻ mặt điềm tĩnh như thường, ảnh hưởng bởi cảnh tượng hỗn loạn mắt.
Người đàn ông mặt mày lo lắng : “Ông chủ Tào, xin mau xem giúp, rốt cuộc con gái làm ?”
-
Tác giả lời :
Minh Nhất: Mau đây xem, vợ sắp thi pháp !
Tào Huyền Hạc: “…”
* Editor: Dò mìn là trò khá cổ máy tính ngày xưa , giờ còn ai
https://cdn.vietgame.asia/wp-content/uploads/20190313170117/do-min-minesweeper-danh-gia-game.jpg
Rùa Vàng