Bài Vị Của Tôi Trở Thành Báu Vật Trong Tay Đại Lão Đồ Cổ - Chương 14: Tên đã lên dây cũng phải nhịn xuống, nghĩ thôi cũng thấy khó chịu
Cập nhật lúc: 2026-03-27 08:15:04
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Editor: Rùa
Minh Nhất cũng cái bình ma lực gì mà cứ trong là buồn ngủ. Đặc biệt là Tào Huyền Hạc còn niệm cả Thanh Tâm Kinh, âm thanh văng vẳng bên tai như khúc hát ru, khiến cơn buồn ngủ của Minh Nhất càng dữ dội hơn.
Lần nhắm mắt , Minh Nhất ngủ một mạch trời trăng mây đất. Đến khi tỉnh , chẳng qua thêm mấy ngày nữa .
Cậu dậy, vươn vai một cái hét lên phía : "Ông chủ Tào!"
Không ai trả lời.
"Tào Huyền Hạc!"
Vẫn chẳng ai đáp .
Minh Nhất nhíu mày, ngón tay xoa xoa cằm, đột nhiên khóe môi nở một nụ gian xảo, dồn sức hét lớn về phía miệng bình:
"Vợ ơi!"
Rầm
Chiếc bình đang đặt bàn làm việc đổ xuống. Một ngón trỏ thon dài khẽ chạm nó, chiếc bình bắt đầu lăn lông lốc. Thấy nó sắp lăn khỏi mép bàn, bàn tay vươn chặn , khẽ gạt một cái, chiếc bình lăn về hướng ngược .
Sau vài vòng qua , trong bình phát tiếng nôn ọe cầu xin của Minh Nhất.
“Ông chủ Tào, sai ! Xin đừng nữa, chóng mặt c.h.ế.t mất!”
Minh Nhất cảm thấy đầu óc sắp thành cháo loãng luôn , ngừng lớn tiếng xin tha.
Cuối cùng, nắp bình bên cũng mở . Lại một trận trời đất cuồng, ngã bệt xuống đất, vẫn là trận trấn quỷ.
Sắc mặt Tào Huyền Hạc âm trầm như nước, đôi mắt sâu thẳm chằm chằm , hỏi: "Vừa kêu cái gì?"
Minh Nhất đất, lắc đầu liên hồi cho đến khi bớt choáng, mãi đến khi cảm giác chóng mặt giảm bớt, mới đáp: “Tôi… thấy để ý nên gọi bừa thôi.”
Tào Huyền Hạc liếc một cái, chẳng buồn chấp nhặt, giọng lạnh lùng: "Vén áo lên."
Minh Nhất ngơ ngác: "Để làm gì?"
Tào Huyền Hạc: "Vén lên."
Minh Nhất nhướn mày, cũng chẳng ngại ngùng gì, ưỡn thẳng , vén áo lên. Ánh mắt Tào Huyền Hạc dừng làn da trắng bệch của . Bên tai vang lên giọng đắc ý của Minh Nhất: "Thấy sáu múi cơ bụng của ? Có thèm ?"
Thấy Tào Huyền Hạc liếc , Minh Nhất càng khoe khoang: "Eo của khỏe lắm đó."
Chim công xòe đuôi tìm bạn đời chắc cũng chỉ đến là cùng.
Tào Huyền Hạc cái eo thon thả của , nhếch miệng nhạt.
Minh Nhất thấy nhíu mày, cúi xuống đống múi bụng của , đúng là sáu múi mà nhỉ, cái giọng điệu mỉa mai là ? Chẳng lẽ chê sáu múi còn ít ?
Tào Huyền Hạc cầm một nén hương lên hỏi : "Đói ?"
Minh Nhất hai mắt sáng lên, gật đầu lia lịa: "Có ."
Tào Huyền Hạc thu hồi tầm mắt, châm một nén hương cho cắm lư, đó bắt đầu chép kinh luyện chữ.
Có lẽ vì Tào Huyền Hạc sẽ để đói, Minh Nhất còn ăn ngấu ăn nghiến như nữa, mà chậm rãi thưởng thức, thậm chí còn tâm tư quan sát xung quanh.
Căn phòng chắc là phòng sách của Tào Huyền Hạc, bài trí đơn giản mà sạch sẽ. Ở nhà, mặc quần áo khá thoải mái, tùy ý, khí chất quanh cũng thêm vài phần lười biếng, thả lỏng mà bình thường .
Minh Nhất đất, từ góc độ vặn thể thấy vẻ mặt chăm chú của khi chữ. Hàng mi Tào Huyền Hạc dày, trông cứ như kẻ mắt tự nhiên , khiến đôi mắt càng thêm đen sâu thẳm, càng làm nổi bật vẻ thâm sâu khó lường của .
trong mắt Minh Nhất, Tào Huyền Hạc đúng là thâm sâu thật, mãi cũng hiểu nổi. , ai bảo thích đúng kiểu chứ, đành tự làm tự chịu thôi.
Vốn dĩ còn đang giận vì Tào Huyền Hạc đuổi , nhưng mấy ngày qua đối phương giúp dưỡng thương, cho ăn ngon, làm cho chút lửa giận trong lòng Minh Nhất bay sạch sành sanh. Cậu thế là tiền đồ, nhưng so với thể diện, càng vợ hơn.
Cộc, cộc, cộc.
Tiếng gõ bàn kéo tâm trí đang bay xa của Minh Nhất về.
Tào Huyền Hạc hỏi: "Hết đói ?"
Vì mải mê suy nghĩ, Minh Nhất quên cả việc hít hà hương khói, lúc cả căn phòng tràn ngập mùi khói hương.
"Đói chứ!"
Minh Nhất vội vàng hít mạnh thêm vài , làn khói hương tự động bay về phía .
Tào Huyền Hạc liếc một cái, gì, tiếp tục luyện chữ.
Có lẽ do ăn quá nhiều, mới chỉ dùng hết hai nén hương Minh Nhất thấy no.
"Ợ."
Tào Huyền Hạc thấy tiếng ợ của liền đốt thêm nữa. Anh đặt bút lông xuống, cầm chiếc bình đen đang đặt bàn về phía .
Minh Nhất thấy định nhốt , cuống cuồng xua tay từ chối: "Đừng, đừng, bình !"
Tào Huyền Hạc dừng bước: "Dưỡng thương."
"Không cần, vết thương của khỏi ."
Sợ Tào Huyền Hạc tin, Minh Nhất vội vàng kéo cổ áo cho xem vết thương vai. Vết thương khép miệng, nhưng dấu răng sưng đỏ vẫn còn rõ, khỏi hẳn chắc đợi thêm một thời gian nữa.
Tào Huyền Hạc thu hồi ánh mắt, giơ tay kéo cổ áo như cũ, đặt chiếc bình mắt trận, giọng điệu lạnh lùng: "Nếu khỏi thì ."
"Hả?" Minh Nhất ngơ ngác: "Đi cơ?"
Tào Huyền Hạc: "Tùy."
Minh Nhất bắt đầu giở trò ăn vạ: "Tôi ."
Tào Huyền Hạc nghiêng đầu : "Quên những lời từng ?"
[Đi thì , mà còn mò đến tiệm của nữa thì là chó!]
[Dù c.h.ế.t cũng mượn quản!]
[Tôi cần giả vờ bụng!]
"Khụ khụ."
Minh Nhất ho khan một tiếng che giấu lúng túng.
"Lúc đó đang trong cơn nóng giận nên mới thế thôi, giờ hết giận ."
"Với cả, đến tiệm , ở nhà cơ mà."
Ở đây ngày nào cũng gặp Tào Huyền Hạc, hơn ở tiệm nhiều lắm.
Tào Huyền Hạc đầu tiên gặp con tiểu quỷ khó nhằn đến thế, nhất thời chọc tức đến bật : "Cậu cần giữ chút mặt mũi nào ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bai-vi-cua-toi-tro-thanh-bau-vat-trong-tay-dai-lao-do-co/chuong-14-ten-da-len-day-cung-phai-nhin-xuong-nghi-thoi-cung-thay-kho-chiu.html.]
Minh Nhất lắc đầu cần suy nghĩ: "Không cần."
Tại thể trở thành con quỷ cưng chiều nhất nhà? Đương nhiên là nhờ làm nũng, vẻ đáng yêu, ăn vạ . Chiêu chỉ hiệu quả với nhà, mà áp dụng với Tào Huyền Hạc xem chừng cũng hiệu nghiệm kém.
Đối phương cạn lời nửa ngày trời, cuối cùng chỉ bỏ một câu: "Tùy ."
Rùa Vàng
Chậc, quả nhiên đôi khi mặt dày một chút gặt hái thu hoạch ngoài ý .
Khi còn trận trấn quỷ trói buộc, Minh Nhất giống như con sư t.ử đang tuần tra lãnh địa, bay lượn quanh nhà của Tào Huyền Hạc một vòng.
Tham quan xong xuôi, Minh Nhất khỏi cảm thán: Căn nhà y hệt tính cách của Tào Huyền Hạc , lạnh lẽo vắng lặng, chẳng chút nào.
Lúc , sắc trời bên ngoài tối. Tào Huyền Hạc từ phòng sách bước , phớt lờ con tiểu quỷ đang ườn sofa, thẳng bếp.
Minh Nhất tò mò bám đuôi theo, thấy lấy mấy loại rau củ từ tủ lạnh rửa, liền hỏi: "Anh chuẩn nấu cơm ?"
Đối với câu hỏi kiểu " còn hỏi" , Tào Huyền Hạc lười chẳng buồn đáp. Minh Nhất cũng để tâm, sáp gần bên cạnh rửa rau.
Tào Huyền Hạc thật sự hiểu nổi cái việc rửa rau nấu cơm thì gì mà .
"Cậu thể ngoài ?"
Minh Nhất nhích sang bên cạnh một chút, vẻ mặt vô tội: "Tôi cản trở làm việc."
Tào Huyền Hạc mất kiên nhẫn : “... Ra ngoài.”
Minh Nhất bĩu môi: "Ồ."
Cậu bay ngoài, định bám cánh cửa, thò nửa cái đầu tiếp tục xem Tào Huyền Hạc thao tác, thì mặt đột nhiên xuất hiện một lá bùa vàng, dọa cho biến mất trong nháy mắt.
Trong phòng khách, Minh Nhất tựa lưng sofa, tiếng d.a.o thớt trong bếp vọng mà thở dài phiền não.
Vợ cứ hở chút dùng bùa vàng uy h.i.ế.p , chuyện tính giờ?
Cậu là tiểu quỷ, sợ nhất là mấy thứ đồ trừ tà . Lỡ như một ngày nào đó ngủ với Tào Huyền Hạc, mà đối phương chịu, khi nào cũng lấy bùa vàng doạ ?
Tới lúc đó, dù tên dây cũng nhịn xuống, mới nghĩ thôi thấy ấm ức.
Rừ rừ rừ...
Điện thoại trong túi rung lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Minh Nhất. Cậu lấy máy xem thì thấy ông nội và bố gọi cho 20 cuộc, tin nhắn WeChat lên đến cả trăm cái, ngay cả tin nhắn SMS cũng tới mười mấy tin.
Minh Nhất vội vàng mở WeChat nhắn tin báo bình an cho . Nhắn xong, mới bắt đầu lật xem những tin nhắn mà họ gửi.
Đêm đó khi để Quỷ sai đưa ba con ác quỷ , chụp ảnh gửi cho ông nội. Ông nội lập tức trả lời ngay, hỏi ba con ác quỷ là do bắt ?
Qua từng con chữ thể thấy ông nội cực kỳ vui vẻ, còn đợi xác minh xong danh tính của chúng sẽ phát tiền thưởng cho .
Tính thời gian thì đây là tin nhắn từ một tuần .
Ngày hôm , ông nội gửi tin nhắn xác minh xong xuôi. Tiền thưởng cho ba con ác quỷ tổng cộng là 400.000, và Quỷ sai chia 7-3, 280.000, cộng thêm 150.000 tiền thưởng riêng của ông, tổng cộng là 430.000. Ông nội hào phóng làm tròn cho thành 450.000 luôn.
Sau đó còn khen một tràng dài, bảo ngày càng tiền đồ.
Nửa tiếng đó, ông nhắn hỏi đang bận gì mà thấy trả lời tin nhắn. Sau đó thể thấy rõ trong lời nhắn của ông nội mang theo sự lo lắng, hỏi xảy chuyện gì . Những ngày đó, ngày nào ông cũng gửi nhiều tin nhắn hỏi thăm tình hình.
Bố nhắn muộn hơn một chút, chắc là do ông nội gọi điện hỏi xem họ tung tích của . Lúc đầu Minh còn dò hỏi xem đang bận gì mà đến cả tin nhắn của ông cũng trả lời, thấy vẫn bặt vô âm tín, bà cũng bắt đầu phát hoảng, gọi điện liên hồi.
Đáng tiếc lúc đó Minh Nhất đang nhốt trong bình, điện thoại tín hiệu.
Minh Nhất còn hết tin nhắn, Minh gọi tới.
"Alô, ."
Đầu dây bên vang lên tiếng lớn của Minh: "Cái thằng nhóc thối , mày làm cái trò gì thế hả? Tin nhắn trả lời, điện thoại , mày c.h.ế.t !"
"..." Chưa để Minh Nhất kịp mở miệng giải thích.
Giọng Minh lập tức dịu , bà nghẹn ngào hỏi: "Cục cưng của , con xảy chuyện gì ?"
"Con cho , mấy ngày con mất tích cả nhà lo đến phát điên đây !"
Minh Nhất dối: "Mẹ, đừng hoảng, con , cũng mất tích. Chỉ là mấy hôm con làm mất điện thoại nên thấy tin nhắn của thôi."
Mẹ Minh vẫn tin: "Giờ con đang ở , để bảo bố đón con. Không tận mắt thấy con, yên tâm ."
Minh Nhất thở dài: "Mẹ, con thật sự . Không cần bố qua đón , lát nữa con tự về."
Mẹ Minh vẫn yên tâm: “Con thật chứ?”
Minh Nhất: “Thật mà!”
Vất vả lắm mới trấn an , cúp máy xong, vội vàng gọi cho ông nội. Sau khi dỗ dành ông, trả lời tin nhắn của mấy em. Xong xuôi, Minh Nhất mệt lử vật sofa.
Lúc , Tào Huyền Hạc nấu cơm xong, đang bên bàn ăn lặng lẽ dùng bữa.
Minh Nhất bay tới, xuống đối diện , bò bàn, uể oải phàn nàn: "Đều tại , cứ nhất quyết nhốt cái bình c.h.ế.t tiệt đó dưỡng thương, làm nhà lo lắng suốt mấy ngày."
Động tác ăn cơm của Tào Huyền Hạc khựng , liếc một cái : "Xin ."
Minh Nhất lập tức thẳng dậy, hì hì: "Nếu là làm sai, bồi thường gì cho ?"
"Không ."
Minh Nhất thất vọng bĩu môi, lẩm bẩm mắng keo kiệt. Chẳng mấy chốc, sự chú ý của món ăn của Tào Huyền Hạc thu hút: "Ngày nào cũng chỉ ăn mấy thứ ?"
Cả bàn là rau xanh, chẳng thấy chút thịt cá nào, cứ như đang nuôi động vật ăn cỏ .
Tào Huyền Hạc đáp.
Minh Nhất tiếp tục: "Chả trách sức khỏe kém thế, suốt ngày ho, ăn uống thế thiếu dinh dưỡng quá, thuê cho một dì giúp việc nhé?"
Đối phương vẫn để ý tới , Minh Nhất tự coi như ngầm đồng ý, âm thầm ghi nhớ việc trong lòng.
Thói quen sinh hoạt của Tào Huyền Hạc cực kỳ quy củ: Ăn tối xong, dọn dẹp phòng bếp, lau dọn nhà cửa một vòng, phòng sách sách một tiếng, đúng 9 giờ về phòng ngủ tắm rửa ngủ.
Minh Nhất cố ý đợi ngủ say mới rời khỏi nhà, bay về phía nghĩa trang Thanh Lâm.
Trong căn phòng ngủ tối om, Tào Huyền Hạc bất chợt mở mắt lên trần nhà, hỏi khí: "Đi ?"
Trong khí vang lên giọng nam trầm thấp: "Đã , thưa chủ nhân."
Tào Huyền Hạc nhàn nhạt ừ một tiếng, khép mắt ngủ tiếp.
-
Tác giả lời :
Tào Huyền Hạc: Không cần nhịn, sẽ thỏa mãn .