Bại Tướng - Chương 87: Từ nay về sau, em có tôi là đủ rồi.

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:52:54
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Răng nanh sắc nhọn ngập sâu tuyến thể, cùng với cảm giác đau đớn là một loại an tâm và kiên định, như thể trái tim vốn treo lơ lửng giữa trung bấy lâu nay cuối cùng cũng rơi bộp xuống lồng ngực.

Quá trình đ.á.n.h dấu của Phó Thời Dục diễn lâu, lâu đến mức nỗi đau dần trở nên tê dại. Khương Miểu trần nhà với ánh mắt mờ mịt thẫn thờ, một mặt thở dốc chậm chạp mà nặng nề, một mặt chậm rãi siết chặt lấy lưng Phó Thời Dục, để vài vết cào nhàn nhạt.

shgt

Chẳng ai cho , đ.á.n.h dấu đau và lâu đến nhường .

Từ giây phút trở , chính thức trở thành Omega của Phó Thời Dục. Sự thuộc về về mặt thể xác thường mang cảm giác chân thực hơn so với tinh thần, Phó Thời Dục cũng hiểu rõ điều đó, nên kéo dài quá trình đ.á.n.h dấu vô tận, ý đồ Khương Miểu vĩnh viễn ghi nhớ khoảnh khắc .

Trong khí tràn ngập pheromone hòa quyện của hai , vị ngọt và vị đắng như nước với sữa giao hòa, chẳng còn phân biệt nổi là của Phó Thời Dục, là của Khương Miểu.

Cả hai dường như đều đang dùng phương thức để xác nhận đối phương thuộc về , khi đ.á.n.h dấu thành vẫn tiếp tục ôm hôn triền miên dứt.

Đây là đầu mà Khương Miểu dám mạo hiểm như thế, giao bản chút giữ , dù cận kề giới hạn vẫn cứ quấn quýt lấy Phó Thời Dục chịu buông rời.

Cậu Phó Thời Dục những lời âu yếm dịu dàng, cứ mãi hôn , như thể là báu vật trân quý nhất đời .

Và Phó Thời Dục làm đúng như .

Mọi uất ức mà Khương Miểu chịu đựng bấy lâu nay, giờ phút đều tan biến trong nụ hôn của Phó Thời Dục. Hắn hôn lên từng tấc da thịt , thì thầm bên tai rằng là thiên sứ mà Thượng đế phái xuống, là chú bướm nhỏ trong mộng, là bảo bối xinh và quý giá nhất trần đời.

Khương Miểu bao giờ , Phó Thời Dục thể nhiều lời đường mật đến thế.

Phó Thời Dục kể về đầu họ gặp .

Hắn gọi ngày trúng tiếng sét ái tình là " đầu gặp gỡ".

"... Trước đây bao giờ thấy nông cạn, thấy em mới , hóa cũng chỉ là kẻ phàm phu tục tử."

"Tôi lặng lẽ dò hỏi về tính cách, sở thích của em, chú ý đến em giống như một kẻ rình mò. Tôi là do mặc định yêu em nên thứ thuộc về em mới khiến đến thế, bản em vốn dĩ đầy sức hút như . Tóm , ý chí của bắt đầu mất kiểm soát, bắt đầu khao khát điên cuồng rằng em."

"Đó là một trạng thái nguy hiểm, em hiểu Miểu Miểu? Tôi khống chế nổi chính , điều đó thật đáng sợ."

"Sau , cái đó gọi là sa lưới tình. Là 'sa ', bước , vì sa ngã chỉ là chuyện trong chớp mắt."

"... Xin nhé, dường như mấy lời sến súa ."

là, thích em."

"Cuộc hôn nhân của chúng bắt đầu, chính là vì thích em."

---

Phó Thời Dục ngại phiền hà mà lặp lặp lời yêu thích, như thể dùng nó để xóa sạch bất an trong lòng Khương Miểu. Khương Miểu khỏi nghĩ, nếu hai sớm rõ với hơn, ví như ngày thấy tin nhắn điện thoại, sớm hơn nữa là ngày mới bước chân nhà họ Phó, liệu chuyện khác ?

Thực nghĩ cũng vô ích, nếu ngay từ đầu Phó Thời Dục thích , lẽ Khương Miểu sẽ càng thêm phòng và phản cảm. Việc Phó Thời Dục giữ cách với trái mới là cách làm sáng suốt.

"Thật là..." Khương Miểu gối cằm lên vai Phó Thời Dục, giọng trận vẫn còn chút ủy khuất: " là gừng già cay hơn tiêu."

Phó Thời Dục nhẹ nhàng vuốt tóc Khương Miểu, đáp: "Nếu thể, cũng xốc nổi, lỗ mãng như những trẻ tuổi. Miểu Miểu , còn trẻ nữa, thể chịu đựng nổi khả năng em từ chối."

"Cho nên chú mới nghĩ một cách chắc chắn sẽ thành công ...?"

"Ừ... Xin em."

"Xin thì ích gì chứ." Khương Miểu ôm lấy cổ Phó Thời Dục, suy nghĩ một chút khẽ hỏi: "Chú sẽ vĩnh viễn thích em chứ?"

Phó Thời Dục khẳng định: "Tôi sẽ."

"Nếu chú gạt em, em sẽ đến công ty chú treo biểu ngữ, làm cho chú bại danh liệt luôn."

Phó Thời Dục khẽ : "Bảo bảo, lúc nào em cũng nghĩ mấy chiêu thức chính thống thế hả?"

Khương Miểu bĩu môi: "Mặc kệ em."

"Được , nào là treo biểu ngữ, phát tờ rơi, lên cả tivi nữa. Đến lúc chúng tổ chức đám cưới, cũng làm luôn nhé?"

"Không , cho phép!"

"Thật là vô lý quá mà, bảo bảo."

Hai nghỉ ngơi một lát trở về giường. Vết c.ắ.n gáy Khương Miểu dần khép miệng, nhưng vẫn còn đó cảm giác trướng đau nhè nhẹ, như một lời nhắc nhở rõ ràng rằng Phó Thời Dục đ.á.n.h dấu.

Là một Alpha, Phó Thời Dục dường như còn quyến luyến dấu vết đ.á.n.h dấu hơn cả Omega. Khi ôm Khương Miểu, luôn nhịn mà nhẹ nhàng vuốt ve hoặc hôn lên gáy .

Khương Miểu chút căng thẳng, nhỏ giọng hỏi: "Chú đ.á.n.h dấu thêm nữa ạ?"

Cậu khi đ.á.n.h dấu đầu, nhiều Alpha sẽ làm hai để đảm bảo thành công tuyệt đối.

Phó Thời Dục lắc đầu, khẽ hỏi: "Lúc đ.á.n.h dấu em, em nghĩ gì?"

"Em nghĩ là... hóa đây là đ.á.n.h dấu , đau quá, tại thích cảm giác cơ chứ. Rồi em nghĩ, chú đ.á.n.h dấu em , em sẽ vĩnh viễn là Omega của chú, chú cũng vĩnh viễn là Alpha của em. Nghĩ thế tự dưng thấy hết đau luôn. Em là đồ vô dụng quá ?"

"Không bảo bảo." Phó Thời Dục nhẹ nhàng hôn lên dấu c.ắ.n làn da , thấp giọng : "Tôi cứ ngỡ em sẽ sợ hãi cơ."

"Em sợ. Em chú sẽ bao giờ làm tổn thương em."

"Ừ."

Khương Miểu ôm chặt lấy Phó Thời Dục, thận trọng hỏi: "Vậy còn... trai em thì ạ?"

"Trước khi lên phòng gọi điện cho ba em , ngày mai họ sẽ đến đón ."

"Chú gọi điện ?"

"Ừ."

Khương Miểu do dự một chút, hỏi tiếp: "Chuyện , chú đừng trách trai em nhé? Anh chắc chắn cũng như ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bai-tuong/chuong-87-tu-nay-ve-sau-em-co-toi-la-du-roi.html.]

"Tôi , em đừng lo lắng." Phó Thời Dục đổi sang tông giọng trấn an, nhưng một câu đầy ẩn ý: "Khương Ngôn đột ngột tìm đến cửa, chỉ sợ đến để cướp em trai thôi."

"Ý chú là ạ?"

"... Không gì." Phó Thời Dục thở dài, hôn lên trán Khương Miểu: "Bảo bảo, từ nay về em là đủ ."

Lời của , Khương Miểu hiểu hết. Có đang về gia đình của ? Nơi cho sự vui vẻ khi lớn lên nhưng cuối cùng làm tổn thương , từ nay về cần bận lòng về nơi đó nữa. Cậu gia đình của riêng , gia đình cùng với Phó Thời Dục.

Tuy nghĩ , nhưng Khương Miểu vẫn thấy chạnh lòng. Cậu thành kỳ vọng của ba : kết hôn với Phó Thời Dục, đ.á.n.h dấu, và sắp tới là một đám cưới long trọng. Từ nay về , chắc họ sẽ chẳng còn lý do gì để khắt khe với nữa.

kiểu thanh toán sòng phẳng là điều Khương Miểu mong . Cậu chỉ một gia đình hòa thuận, ngày nắm tay Alpha của đời bước lên t.h.ả.m đỏ sẽ nhận sự chúc phúc chân thành từ ba , chứ một sự toan tính nào khác.

Hiện tại xem , nguyện vọng đó khó mà thành hiện thực.

Phó Thời Dục nhận sự sa sút của Khương Miểu, chú nhẹ nhàng kéo lòng: "Bảo bảo..."

"Em hâm mộ chú thật đấy." Khương Miểu khẽ, "Ba chú thực sự yêu chú."

"Họ cũng sẽ yêu em như yêu , bảo bối."

Khương Miểu nhắm mắt , khẽ gật đầu: "Dạ."

Trời mưa cả đêm, Khương Miểu cũng gần như thức trắng. Phó Thời Dục bế tắm rửa khi ngoài trời lờ mờ sáng. Trong cơn buồn ngủ mơ màng, hai trò chuyện lâu, nghĩ đến đến đó.

Khương Miểu buồn ngủ đến mức mắt mở lên, lời lộn xộn chẳng , chính cũng nhớ gì, chỉ nhớ rằng mỗi câu thốt đều Phó Thời Dục đáp .

Sau đó Khương Miểu ngủ trong làn nước ấm, mơ thấy những giấc mộng vụn vặt nhưng tươi như những mảnh đá quý rực rỡ. Trong mơ, thứ đều như phủ một lớp ánh sáng dịu dàng, thấy Phó Thời Dục, thấy , bạn bè, thấy tuổi thơ, trường học và cả chú cún nhỏ của . Cuối cùng, khi mơ thấy Khương Ngôn, giật tỉnh giấc, sực nhớ trai vẫn đang ở trong nhà .

Bên ngoài trời sáng hẳn, cơn mưa, ánh nắng và khí trong lành như gột rửa. Khương Miểu cầm điện thoại xem giờ, 10 giờ sáng, chỉ mới chợp mắt vài tiếng.

Phó Thời Dục giường. Khương Miểu nhớ chuyện gọi điện cho Tần Vi bảo họ đến đón Khương Ngôn, theo phong cách của , chắc chắn chuyện sẽ giải quyết càng sớm càng .

Khương Miểu tung chăn xuống giường, chẳng kịp rửa mặt đồ, cứ thế xỏ dép lê chạy thẳng xuống lầu.

Xuống lầu đến phòng khách, Phó Thời Dục quả nhiên đang ở đó cùng chú Hà và vị bác sĩ gia đình. Khương Miểu vì chạy quá gấp nên khi dừng ở chân cầu thang vẫn còn thở dốc, hai tay vịn chặt lấy lan can.

Phó Thời Dục thấy động tĩnh liền đầu , ánh mắt lập tức thắt khi thấy vẫn còn mặc đồ ngủ mỏng manh: "Miểu Miểu, em dậy ?"

Khương Miểu kịp trả lời, hỏi dồn: "Anh trai em ạ?"

"Vẫn còn đang nghỉ ngơi trong phòng khách."

Nghe thấy ba vẫn đến, Khương Miểu thở phào nhẹ nhõm. ngay giây , tiếng cửa mở và tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía huyền quan. Một giọng lo lắng truyền : "Thời Dục, Tiểu Ngôn ?"

Là Tần Vi.

Phó Thời Dục chuyển ánh mắt về phía cửa, nhạt nhẽo đáp: "Đã tiêm t.h.u.ố.c ức chế, đang nghỉ trong phòng khách."

"Thuốc ức chế... Vậy tối qua...?"

Không nhắc đến tối qua còn đỡ, nhắc tới, sắc mặt Phó Thời Dục lập tức trầm xuống, lạnh lẽo vô cùng: "Có bác sĩ chăm sóc, ."

Tần Vi lộ rõ vẻ lúng túng, gượng gạo: "À, thì ..."

Phó Thời Dục sải bước tới, Khương Miểu cũng vội vàng chạy xuống bám theo . Phó Thời Dục sững mặt Tần Vi, vẻ mặt lạnh lùng đến mức ngay cả sự khách sáo xã giao tối thiểu chú cũng duy trì nữa. Hắn thẳng mắt bà , gằn từng chữ: "Nếu đến , một chuyện cũng nên cho rõ ràng. Tôi hy vọng từ nay về các đừng bao giờ làm loại chuyện như thế nữa."

Áp lực từ một Alpha cấp cao quá mạnh khiến Tần Vi hoảng loạn thấy rõ, bà vô thức lùi một bước.

"Còn nữa, đừng bao giờ ép buộc chỉ trích Miểu Miểu thêm một nào nữa. Tôi Omega của chịu bất kỳ uất ức nào từ phía gia đình. Nếu các vẫn nhất quyết làm theo ý , sẽ cách để Miểu Miểu thoát ly khỏi cái nhà đó."

Tần Vi trợn tròn mắt, run rẩy: "Cậu... cái gì? Miểu Miểu là con , định chia rẽ con ?" Nói đoạn, bà thấy Khương Miểu đang lưng Phó Thời Dục, giọng yếu dần: "Miểu Miểu..."

Khương Miểu bước lên: "Mẹ..."

"Nếu bà thực sự coi em là con, thì hết đến khác làm tổn thương em ." Giọng Phó Thời Dục vẫn đầy áp bách: "Tôi nhắc , Miểu Miểu giờ là của . Chúng cuộc sống riêng, cần ngoài can thiệp. Đây là cuối cùng."

Không khí trong phòng khách đóng băng. Khương Miểu , đôi mắt đỏ hoe. Khi Tần Vi mắt , bà bỗng khựng . Đã bao lâu thấy Khương Miểu mặt ? Trong mắt bà cuối cùng cũng hiện lên chút tình cảm của một , bà mấp máy môi: "Miểu Miểu..."

Khương Miểu sống mũi cay xè, nước mắt lã chã rơi. lúc đó, chú Hà dẫn Khương Ngôn từ phòng khách . Khương Ngôn trông cực kỳ yếu, mặt trắng bệch như tờ giấy, cổ dán miếng dán ức chế kín mít. Anh quanh một lượt, ánh mắt chỉ thực sự ấm áp khi dừng ở Khương Miểu.

"Miểu Miểu..."

"Anh!" Khương Miểu chạy nhào tới ôm chặt lấy trai: "Anh ? Sao mặt trắng bệch thế ?"

Khương Ngôn mỉm yếu ớt, cúi đầu khẽ hôn lên trán em trai, thì thầm: "Anh . Thực xin em, Miểu Miểu."

"Đừng xin mà..."

"Miểu Miểu." Phó Thời Dục lên tiếng cắt ngang: "Buông em , để về nghỉ ngơi."

Khương Miểu luyến tiếc buông tay. Tần Vi định tiến lên đỡ con trai lớn nhưng Khương Ngôn lảng tránh, thậm chí thèm bà lấy một cái. Phó Thời Dục tới nắm vai Khương Miểu trấn an: "Ngoan, ."

Bỗng nhiên, cánh cửa chính đẩy cái "rầm". Du Tinh Trác xông như một cơn lốc, sững mặt Khương Ngôn: "Khương Ngôn!"

Cậu còn vẻ bất cần thường ngày mà giống như một con sư t.ử đang giận dữ và hoảng sợ. Sau khi xác nhận Khương Ngôn vẫn , sang trừng mắt Phó Thời Dục.

Phó Thời Dục đẩy nhẹ gọng kính, thản nhiên: "Con trút giận sai đối tượng đấy, Tinh Trác."

Du Tinh Trác sững , sang Khương Ngôn. Khương Ngôn nhíu mày: "Cậu đến đây làm gì?"

"Rốt cuộc là xảy chuyện gì?!" Du Tinh Trác gầm lên.

"Không liên quan đến . Biến ." Khương Ngôn lạnh lùng, sang giục Tần Vi: "Còn , định ở đây làm gì nữa?"

Tần Vi gượng chào Khương Miểu và Phó Thời Dục dìu Khương Ngôn rời . Du Tinh Trác định bám theo nhưng Khương Ngôn ném cho một cái sắc lẹm: "Đừng theo ."

Loading...