Bại Tướng - Chương 69: Đánh dấu có thể tẩy.

Cập nhật lúc: 2026-04-19 14:56:49
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Quý Đạc bảo vệ áp giải tống xe cứu thương. Đám vây xem, một bộ phận chịu nổi pheromone Alpha nồng nặc nên rời từ sớm, bộ phận khác vẫn tại chỗ lặng lẽ xem náo nhiệt.

Du Tinh Trác trở bên cạnh Khương Miểu, quỳ một chân xuống, bế thốc Khương Miểu từ đất lên và : “Nhịn một chút.”

Pheromone của gã vẫn còn tàn dư một ít, là một mùi hương hoa cam tươi mát và ôn nhu mấy tương xứng với bản tính của . Câu “Nhịn một chút” hẳn là bảo Khương Miểu hãy cố chịu đựng mùi pheromone của gã.

Tay Du Tinh Trác chạm chỗ lưng va đập, Khương Miểu hít ngược một khí lạnh, thốt lên: “Đau.”

Du Tinh Trác nhíu mày, thấp giọng mắng một câu “Kiều khí”, cẩn thận dời tay chỗ khác.

Hai bước khỏi bãi cỏ, Du Tinh Trác hỏi: “Có cần đưa đến bệnh viện trường ?” Vừa dứt lời, phía bỗng vang lên một giọng quen thuộc: “Miểu Miểu!”

Khương Miểu đầu , thấy Khương Ngôn đang chạy tới từ phía khu giảng đường, chạy gạt những chắn đường .

Đến gần nơi, với dáng vẻ lảo đảo, gần như đổ ập lên Khương Miểu: “Em thế nào Miểu Miểu, em chứ!”

Khương Miểu vẻ kinh hoàng của Khương Ngôn làm cho giật , thu một chút : “Em ... Anh trai, ở đây?”

Du Tinh Trác trả lời : “Tôi bảo bạn học gọi đấy.”

Lúc Khương Ngôn mới dời ánh mắt sang Du Tinh Trác, thần sắc lạnh lùng hỏi: “Rốt cuộc là chuyện gì?”

Du Tinh Trác mặt cảm xúc đáp: “Trên em trai chất dẫn dụ.”

Chất dẫn dụ?

Khương Miểu cũng ngẩng đầu, vẻ mặt mờ mịt Du Tinh Trác. Hắn bình tĩnh tiếp: “Chỉ Alpha mới ngửi thấy chất dẫn dụ, lúc nãy khi tiến gần cảm nhận . Lượng nhiều lắm, Alpha ở trạng thái bình thường ngửi thấy sẽ phản ứng gì, nhưng Alpha đang trong kỳ mẫn cảm thì...”

Khương Miểu còn hiểu hết ý tứ, chỉ thấy sắc mặt Khương Ngôn đanh , hỏi: “Ý cố tình?”

Du Tinh Trác nhún vai: “Tôi chắc. Tôi kiến nghị các nên báo cảnh sát.”

Chất dẫn dụ...

Khương Miểu hình như qua thứ , nhưng bao giờ thấy ai dùng trong đời thực. Chẳng lẽ dùng nó lên ? để làm gì chứ?

Nghĩ đến cảnh tên Alpha lạ mặt lao lúc nãy, Khương Miểu sợ đến run rẩy. Du Tinh Trác nhận điều đó, cúi đầu hỏi: “Đưa đến bệnh viện ?”

“Tôi... về nhà...”

“Có đón ?”

“Chú Vương đang ở ngoài cổng trường.”

Du Tinh Trác gật đầu: “Vậy thôi, đưa ngoài.”

“Đợi .” Khương Ngôn gọi giật .

Du Tinh Trác đầu, thấy Khương Ngôn bước tới : “Giao Miểu Miểu cho , xử lý vết thương .”

“Tôi?” Du Tinh Trác cúi đầu trái , thản nhiên : “Tôi , gã đó tay còn chẳng nặng bằng .”

“……”

Khương Miểu Khương Ngôn Du Tinh Trác, hỏi: “Ý là ạ?”

Du Tinh Trác thu hồi ánh mắt: “Không gì.”

Ba đang chuyện thì một chiếc xe màu đen từ ngoài cổng trường chạy . Khương Miểu là đầu tiên phát hiện, ánh mắt khựng : “Phó Thời Dục...?”

Du Tinh Trác và Khương Ngôn tiếng Khương Miểu thì ngẩng đầu . Chiếc xe xuyên qua dòng đỗ ở phía đối diện, Phó Thời Dục bước xuống xe, chẳng buồn ngoảnh đầu mà đóng sầm cửa , khuôn mặt sa sầm tiến về phía ba .

Khương Miểu vốn đang Du Tinh Trác bế, cảm xúc bình , nhưng thấy Phó Thời Dục, nỗi sợ hãi và uất ức lúc nãy lập tức trào dâng, nhịn mà sống mũi cay xè.

Đám vây xem cũng ngừng tiếng xì xào, đổ dồn ánh mắt về phía Phó Thời Dục. Thế nhưng tầm mắt từng rời khỏi Khương Miểu. Khi băng qua đường đến gần, hốc mắt Khương Miểu đỏ hoe, mếu máo giang rộng hai tay: "Hức..."

Phó Thời Dục tiến lên, đón lấy Khương Miểu từ tay Du Tinh Trác, đôi mày nhíu chặt. Một tay vỗ nhẹ lưng , một tay thấp giọng an ủi: "Không bảo bảo, ở đây ."

"Hức, chú đến đây... Em sợ lắm, hức..." Khương Miểu ôm chặt lấy cổ Phó Thời Dục, nhỏ giọng thút thít.

"Không , hết." Phó Thời Dục ôm chặt , ánh mắt hướng về phía Du Tinh Trác hỏi: "Tên Alpha ?"

Du Tinh Trác trả lời: "Đã đưa đến bệnh viện ."

"Đã xảy chuyện gì?"

Du Tinh Trác mím môi, liếc Khương Ngôn một cái, dường như đang do dự nên chuyện chất dẫn dụ .

Ánh mắt Phó Thời Dục tối sầm : "Có gì thể ?"

Khương Ngôn chủ động trả lời: "Trên Miểu Miểu hình như chất dẫn dụ Alpha."

Trải qua trận lăn lộn cỏ lúc nãy, Du Tinh Trác bế lâu như , mùi chất dẫn dụ Khương Miểu cực kỳ nhạt. Phó Thời Dục nhíu mày, trầm tĩnh để ngửi thử, chậm rãi : "... là chất dẫn dụ."

Hắn hỏi Khương Miểu: "Hôm nay ai chạm em ?"

Khương Miểu ngẩng đầu lên từ lồng n.g.ự.c Phó Thời Dục, lông mi còn vương nước mắt, sụt sịt mũi đáp: "Em ở trường, nhiều chạm em mà..."

Lúc tài xế của Phó Thời Dục cũng xuống xe chạy tới, tay cầm một chiếc áo khoác. Phó Thời Dục nhận lấy áo khoác choàng lên Khương Miểu, với tài xế: "Báo cảnh sát ."

Dứt lời, an ủi Khương Miểu: "Không bảo bảo, đưa em bệnh viện."

Khương Miểu khẽ gật đầu: "Vâng."

"Cậu." Du Tinh Trác gọi giật Phó Thời Dục , vẻ mặt thôi. Im lặng một chút, hỏi: "Có cần con điều tra camera giám sát của trường ?"

Phó Thời Dục đáp: "Con xử lý vết thương , sẽ gọi tra."

Du Tinh Trác gật đầu: "Vâng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bai-tuong/chuong-69-danh-dau-co-the-tay.html.]

Phó Thời Dục thu hồi ánh mắt, với Khương Miểu: "Vào trong xe quần áo ."

"Vâng."

Hôm nay Khương Miểu dọa sợ nhẹ, giờ phút nép lòng Phó Thời Dục, cuộn tròn thành một cục nhỏ, tay nắm chặt lấy vạt áo .

Chung quanh, những xem náo nhiệt vốn định tản nhưng thấy Phó Thời Dục đến tụ tập thành nhóm năm nhóm ba. Họ dám bàn tán lớn tiếng, chỉ dám cẩn thận liếc và xì xào với âm lượng chỉ đủ đối phương thấy.

Trong mắt Phó Thời Dục chỉ Khương Miểu, phớt lờ tất cả thứ xung quanh. Hắn bế Khương Miểu về phía chiếc xe đang đỗ bên đường. Nhận thấy sự bất an và căng thẳng của , cúi đầu hôn lên đỉnh tóc Khương Miểu, dỗ dành: "Đừng sợ. Không cả."

Khương Miểu nhỏ giọng hỏi: "Anh trai em ?"

“Cậu cùng Tinh Trác đến phòng y tế .”

“Vâng ạ.”

shgt

Cửa xe đóng , lớp kính đen ngăn cách ánh mắt tò mò tọc mạch bên ngoài. Phó Thời Dục lấy một bộ quần áo sạch sẽ đưa cho Khương Miểu và : “Quần áo em lẽ vẫn còn tàn dư chất dẫn dụ, đưa cho cảnh sát làm bằng chứng.”

Khương Miểu nhận lấy quần áo, thắc mắc: “Sao trong xe chú quần áo của em?”

Phó Thời Dục trả lời: “Xe nào cũng sẵn một bộ, phòng khi cần dùng đến.”

“Ồ.” Khương Miểu bộ đồ Phó Thời Dục, hỏi: “Thay... ở đây luôn ạ?”

Phó Thời Dục tưởng Khương Miểu ngại nên dời mắt chỗ khác: “Tôi .”

“Không ạ... tay em đau, nhấc lên nổi...”

Lúc Quý Đạc ấn ngã xuống cỏ, cánh tay Khương Miểu va đập mạnh, đến giờ vẫn còn đau âm ỉ. Cậu đáng thương nắm lấy vạt áo Phó Thời Dục: “Chú giúp em với...”

Phó Thời Dục nhíu mày: “Bị trật khớp ?”

“Dạ , chỉ là va quẹt thôi ạ.”

“Để xem nào.”

Phó Thời Dục cẩn thận cầm lấy tay Khương Miểu, đẩy ống tay áo lên. Một mảng trầy xước lớn hiện ở vùng khuỷu tay và bắp tay. Ngay cả chính Khương Miểu cũng ngờ vết thương lớn đến thế.

Gương mặt Phó Thời Dục lộ rõ vẻ đau lòng, ngay đó là một cơn phẫn nộ âm thầm trỗi dậy.

“Còn chỗ nào thương nữa ?”

Khương Miểu nhỏ giọng đáp: “Còn lưng nữa... đầu cũng va một cái, choáng ạ.”

Nghe xong, Phó Thời Dục hít một thật sâu.

Khương Miểu vội vàng : “Chú đừng giận, chỉ là ngã một cái thôi, nghiêm trọng ạ.”

Phó Thời Dục phớt lờ lời phủ nhận của , hỏi: “Tên Alpha đó đây từng tiếp xúc với em bao giờ ?”

Khương Miểu lắc đầu: “Em học chung môn của thầy Đoạn Tích Tu với , ngoài tiếp xúc riêng nào khác ạ.”

“Hôm nay cũng là tình cờ gặp ?”

“Vâng... chắc là ạ, em tan học ngang qua sân vận động thì lúc từ bên trong .”

Phó Thời Dục trầm ngâm suy nghĩ : “Tôi hiểu .” Dứt lời, hít sâu một , cố gắng dùng giọng điệu ôn hòa nhất để trấn an : “Không . Để giúp em cởi quần áo xem vết thương thế nào.”

Khương Miểu ngoan ngoãn dang tay để Phó Thời Dục giúp đồ.

Khương Miểu vốn làn da mỏng manh, ít vận động ngoài trời nên da dẻ trắng trẻo mịn màng, chỉ cần một vết thương nhỏ cũng hiện rõ mồn một. Từ nhỏ đến lớn, vết thương nặng nhất từng chịu cũng chỉ là vết đứt tay vết bầm ở đầu gối.

Vậy mà hiện tại, lưng là một mảng trầy xước lớn, chân cũng bầm tím một mảng dài, những vết thương nhỏ lấm tấm chỗ chỗ như những cánh hoa đỏ rơi tuyết trắng, trông cực kỳ đáng thương. Phó Thời Dục giúp đồ, chân mày càng lúc càng nhíu chặt.

Khương Miểu lí nhí: “Em mà.”

Phó Thời Dục hỏi: “Đau lắm ?”

Bị ngã đến mức , đau là dối, Khương Miểu ngập ngừng: “Một chút ạ.”

Phó Thời Dục thở hắt một : “Là tại , cứ ngỡ trong trường học sẽ an . Tôi nên để em rời khỏi tầm mắt quá lâu.”

“Không mà, trách chú . Hôm nay chỉ là ngoài ý thôi...”

“Chuyện giải quyết xong, sẽ đích đưa đón em học.”

Khương Miểu lập tức từ chối: “Không cần ạ!”

“Bảo bảo.” Phó Thời Dục ngẩng đầu, giữa đôi mày hiện lên vẻ kiên quyết, “Lần em nhất định .”

Kể từ khi kết hôn, đây là đầu tiên Phó Thời Dục dùng từ “nhất định” với Khương Miểu. Cậu chớp chớp mắt một hồi lâu rũ mi xuống: “Vâng ạ...”

Phó Thời Dục thu dọn quần áo cũ của Khương Miểu đặt sang bên ghế. Khương Miểu nghĩ ngợi hỏi: “Sao hôm nay chú đến nhanh thế ạ?”

Phó Thời Dục : “Tôi vặn đang đường về nhà, nhận điện thoại là bảo tài xế đầu ngay.”

“Dạ.”

“Cũng may hôm nay Tinh Trác ở đó.” Phó Thời Dục nhắm mắt , gương mặt vốn bình tĩnh từ nãy đến giờ cuối cùng cũng lộ vẻ sợ hãi muộn màng, “Em .”

Khương Miểu thuận theo lời mà suy nghĩ tiếp, khỏi rùng , lầm bầm tự hỏi: “Vạn nhất nếu em... gì thì ạ?”

“Tôi nữa.”

Phó Thời Dục cúi đầu, bóng tối nơi hốc mắt che khuất biểu cảm của .

Hắn chậm: “Trên đường đến đây nghĩ đến khả năng đó. Tôi chỉ rằng em vẫn sẽ là Omega của . Còn về những việc khác sẽ làm, dám bảo đảm.”

mà, nếu đ.á.n.h dấu thì em cách nào làm Omega của chú nữa...”

“Đánh dấu thể tẩy. Nếu em sợ đau tẩy, cứ để cũng , sẽ cách.” Phó Thời Dục ngước mắt, lặng lẽ Khương Miểu: “Tóm là Miểu Miểu, bất kể chuyện gì xảy , em mãi mãi là Omega của .”

Loading...