BÀI GIẢNG ĐẠO LÝ TRÊN BÀN ĂN - Chương 6
Cập nhật lúc: 2025-03-30 14:05:40
Lượt xem: 946
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
10.
Hôm sau, tôi gọi Trần Dạng ra ăn cơm.
Vừa thấy bố tôi ngồi rung đùi khoanh chân chờ sẵn ở bàn, anh ta lập tức ôm bụng kêu: "Anh... đau dạ dày quá..."
Anh ta gập người lại như con tôm, giọng rên rỉ y hệt Miêu Miêu ngày trước.
Tôi bật cười, giọng đầy mỉa mai: "Ơ kìa, sao trùng hợp thế? Cũng vừa đến giờ ăn là đau bụng?"
"Đừng diễn nữa! Hôm nay mày có ăn phân đâu mà kêu đau dạ dày hả?!" Bố tôi cũng không nhịn được mà lên tiếng:
"Bớt giả vờ đi! Mày mà còn tiếp tục thế này, mai mốt nhà tang lễ gọi tới hỏi: 'Anh muốn nướng kỹ mấy phần?' đấy!"
"Tài nói láo của mày không nuôi bò thì đúng là uổng phí quá!"
"Ông trời ban phát trí khôn cho thiên hạ, còn mày thì lại che ô để né tránh… Xạo cũng phải có tí đầu óc chứ? Não mọc trên đầu mày để làm cao à?!"
Nhưng lần này Trần Dạng lại diễn rất đạt. Mồ hôi anh ta vã ra như tắm, mặt tái mét và dáng vẻ yếu ớt.
Anh ta thều thào: "Bố à, con đau thật mà..."
Rồi quay sang tôi cầu cứu: "Vợ ơi, lấy hộ anh chút thuốc đi..."
Vẻ mặt đó khiến tôi đột nhiên nhớ lại một chuyện cũ.
Hôm đó tôi có việc cần ra ngoài từ sớm, nên để Miêu Miêu ở nhà cho anh ta trông.
Đến giờ cơm, Trần Dạng cứ dùng đũa gõ lên đầu con trai miệng không ngừng mắng mỏ. Miêu Miêu mặt mũi tái xanh, bước tới nức nở cầu xin: "Bố ơi... bố có thể mắng con sau được không? Bây giờ con đau bụng quá..."
Thằng bé mặt mày tèm nhem nước mắt, vươn tay đòi một cái ôm. Nhưng anh ta lại vung tay tát con một cái trời giáng: "Giả vờ cái đầu mày, tao không phải mẹ mày đâu!"
Hôm đó, dù Miêu Miêu van nài thế nào anh ta cũng không tin. Vẫn bắt con mang ba lô đến trường.
Đến trưa cô giáo gọi điện báo con đã nhập viện cấp cứu, chỉ cần chậm thêm chút nữa là thủng dạ dày. Tôi lao nhanh tới bệnh viện để xem tình hình của con, rồi về nhà lục lại camera… Hai vợ chồng cãi nhau long trời lở đất.
Vậy mà Trần Dạng vẫn dửng dưng nói: "Thì làm sao tôi biết nó có giả vờ hay không? Nó bị câm chắc, sao không nói thêm vài câu nữa đi."
Trở về thời điểm hiện tại, chỉ cần nghĩ tới thôi là cơn giận trong tôi bùng lên như lửa đốt.
Tôi giơ tay, tát thẳng vào mặt anh ta:
"Giả vờ vừa vừa thôi, tôi có phải mẹ anh đâu!"
"Anh là kiểu người gì vậy hả? Sao suốt ngày giỏi giả vờ thế.”
Trần Dạng bị đánh đến sững người. Anh ta vừa tức vừa sợ, trợn mắt nhìn tôi: "An Linh, em nói ai đang giả vờ hả?!"
Tôi vung chân đá thêm một phát, xả thẳng cơn phẫn uất: "Miêu Miêu kêu đau bụng thì anh nói nó giả vờ, giờ tôi nói anh giả vờ thì làm sao?!"
Trần Dạng bật dậy đứng phắt lên, nhưng nhìn thấy bố tôi đang gườm gườm phía đối diện. Anh ta đành nuốt giận mà không dám động tay:
“An Linh, em quá đáng lắm rồi!"
"Được, em cứ chờ đấy! Tôi sẽ chứng minh cho em thấy, tôi thật sự bị đau bụng!"
11.
Trần Dạng vừa chạy vừa ôm bụng, không quên ngoái đầu đổ cho tôi cái tội "nhỏ nhen thù dai, đánh người bệnh".
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bai-giang-dao-ly-tren-ban-an/chuong-6.html.]
Đến khi cơn giận lắng xuống, tôi mới chợt nhận ra mình không hề yếu đuối như đã từng nghĩ.
Vì con, đôi tay tôi cũng có thể trở thành vũ khí!
Sau chuyện hôm đó, tôi quyết định sẽ chính thức nói lời ly hôn với Trần Dạng. Tôi muốn đưa con trai mình rời xa thứ đàn ông thối nát ấy.
Nhưng chưa kịp mở lời, anh ta đã lù lù xách một tờ giấy trở về— là giấy chẩn đoán bệnh:
“An Linh, mở to mắt chó của cô ra mà nhìn cho rõ! Tôi bị đau dạ dày thật.”
(Chỉ có súc vat mới đi reup truyện của page Nhân Sinh Như Mộng, truyện chỉ được up trên MonkeyD và page thôi nhé, ở chỗ khác là ăn cắp)
“Bác sĩ kê đơn thuốc cho tôi rồi, còn hẹn lịch tái khám tuần sau đấy!”
Tôi chẳng buồn liếc, giật phắt tờ giấy trên tay anh ta rồi xé toạc thành từng mảnh:
“Thứ đó đem đi lừa trẻ con thì được, giờ chỉ cần bước chân vào bệnh viện một cái thì không bệnh cũng chẩn ra bệnh!”
“Tôi sống với anh từng ấy năm, anh giả vờ hay thật lòng tôi nhìn qua là biết!”
Tôi đem những lời ngày xưa anh từng nói với Miêu Miêu, trả lại không sót một chữ.
Cuối cùng, tôi lạnh lùng nói: “Ly hôn đi. Thu dọn đồ đạc của anh và cút khỏi nhà tôi!”
Trần Dạng gào lên, mặt mũi anh ta đỏ gay. Tay chỉ thẳng vào tôi và Miêu Miêu:
“Hay thật đấy, cuối cùng thì hai mẹ con cô cũng để lộ cái đuôi hồ ly ra rồi! Nói đi, các người tính toán tôi từ đầu rồi đúng không?!”
“Tôi nói cho hai người biết, đừng hòng tống cổ tôi đi dễ dàng thế… Cứ chờ mà xem!”
12.
Bộ dạng hung hăng của Trần Dạng hôm đó, tuyệt đối không giống như đang đùa. Sợ anh ta sẽ làm điều gì quá khích, tôi quyết định để bố đưa Miêu Miêu về quê trước.
Tình cảm đã xé, mặt nạ đã rơi… Thứ anh ta từng bắt con tôi nếm trải, lần này tôi cũng để anh ta thưởng thức đủ đầy. Mọi chuyện cũng nên có một cái kết.
Tôi tìm luật sư và chuẩn bị đầy đủ hồ sơ, chính thức nộp đơn xin ly hôn.
Nhưng tôi không ngờ, Trần Dạng lại giở trò "vừa ăn cướp vừa la làng" trước một bước. Không biết anh ta moi ở đâu ra đống ảnh ghép tôi thân mật với mấy người đàn ông, sau đó đem phóng to rồi phát tán khắp khu dân cư.
Rồi anh ta đứng trước đám đông, mở miệng là nói những lời bẩn thỉu:
“Cô ta ấy à? Trông thì ra vẻ hiền lành ngoan ngoãn, chứ thật ra là loại có mẹ đẻ mà không có mẹ dạy!”
“Giả vờ thanh cao, chứ sau lưng thì chơi bời chẳng thua ai đâu!”
Nghe người ngoài bàn tán xôn xao, Trần Dạng đứng một bên mặt mày đắc ý:
“Dám đấu với tôi à? Tôi cho cô không ngóc đầu lên nổi luôn!”
““Giờ thì xem có thằng nào dám bén mảng tới gần cô nữa không!”
Tôi không ngờ anh ta lại hèn hạ đến mức ấy, ngay cả cảm xúc của con trai cũng không buồn bận tâm. Tôi vốn còn nghĩ đến chút tình nghĩa, dù sao anh ta cũng là bố ruột của Miêu Miêu nên chia tay rồi cũng phải tử tế một chút.
Nhưng giờ thì không cần nữa rồi!
Có lẽ Trần Dạng cũng quên mất vài thứ nhơ nhớp nhất của mình, tôi vẫn còn giữ trong tay.
Vậy mà anh ta vẫn có gan đứng giữa đám đông ngẩng cao đầu, vênh váo tuyên bố: “Cái đầu óc của cô mà cũng bày trò tính toán tôi á?!”
Tôi biết rõ, tranh cãi với loại người này giữa chốn đông người chỉ khiến mình trông càng giống kẻ đuối lý. Từ nhỏ tôi đã sống quen với những lời đàm tiếu và mỉa mai, l.ư.ỡ.i d.a.o thiên hạ chẳng còn c.ắ.t được da tôi nữa.
Huống chi, tôi sống thế nào cả khu này đều biết rõ. Càng làm ồn ào, thiên hạ chỉ càng thấy được một vở hài kịch rẻ tiền mà thôi.