Hắn ngồi xổm xuống, siết chặt cổ ta, lực đạo càng lúc càng mạnh. Ta ho đến nghẹn cả họng, không thể nói thành lời, chỉ biết nước mắt lã chã rơi. Đến khi gần như ngất lịm, Tiêu Minh mới chịu buông tay.
Ta hổn hển thở dốc, lấy lại từng chút một sự sống. Lại sụt sịt khóc lóc: "Thật ra... thật ra đêm đó Hoắc tướng quân hắn... hắn đã... đã làm nhục ta, ta sợ điện hạ chê bai nên không dám nói thật, nhưng hôm nay hắn uy h.i.ế.p sẽ nói cho chàng biết, ta... ta sợ chàng ghê tởm ta..."
Tiêu Mính trầm ngâm nhìn ta: "Ta nên tin nàng sao?"
Tim ta thắt lại, một nỗi bất an lan tỏa. Ngón tay run rẩy bám chặt lấy vạt áo hắn: "Ta ở trong cung Đại Cừ đã chịu đủ sự ức hiếp, hận người Đại Cừ không kịp, sao có thể thông đồng với kẻ ngoài hãm hại điện hạ?"
Ánh mắt Tiêu Mính sâu thẳm, cảm xúc trong đáy mắt chập chờn biến đổi, cuối cùng cũng giãn ra: "Nàng nói 'người Đại Cừ' là sao?"
Sụt sịt mũi hai tiếng, ta giả vờ sợ hãi rụt vào lòng hắn: "Lúc bị bắt đi, Hoắc tướng quân nói điện hạ Đại Cừ nhất định sẽ báo thù cho hắn, nên ta đoán...Hoàng thất Đại Cừ vẫn còn kẻ sống sót."
Tiêu Minh lạnh lùng nhìn về phía trước, khí lạnh tỏa ra khiến người ta run sợ. Sau vụ việc đó, Tiêu Minh chẳng còn tâm trí nào đoái hoài đến ta, lập tức xông thẳng vào cung để bàn bạc đối sách.
Giờ đây, Tiêu Minh đã bắt đầu nghi ngờ ta, nếu không nhanh chóng chuyển hướng sự chú ý của hắn, e rằng ta khó toàn mạng.
Nhưng một khi hắn đã sinh nghi, chắc chắn sẽ tìm ra được dấu vết của Bạch Tứ. Trận chiến chó cắn chó sắp diễn ra, bọn chúng cuối cùng cũng phải trả giá cho sự ngông cuồng của mình.
Mấy ngày liền, ta không hề thấy bóng dáng Tiêu Mính đâu. Bạch Tứ lại có thể tự do ra vào Đông cung như chốn không người. Điều này chứng tỏ Tiêu Mính không phải đối thủ của hắn, có lẽ đã trọng thương, hoặc cũng có thể đã vong mạng.
"Ngươi cũng có bản lĩnh đấy."
Bạch Tứ nhìn ta từ trên cao, ánh mắt hắn ta cũng ghê tởm không kém gì nữ nhân kia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bach-tru-vi-hoang/9.html.]
"Đâu dám, tất cả những gì thiếp làm đều là vì điện hạ."
"Nói cho Tiêu Mính tung tích của hoàng thất Đại Cừ cũng là vì ta?"
Áp lực từ người hắn tỏa ra khiến ta khó thở, nhưng ta vẫn phải cố giữ bình tĩnh để tiếp tục diễn trò.
Đứng thẳng người, ta lấy hết dũng khí nói: "Thiếp làm tất cả những điều này, chỉ là muốn nói cho điện hạ biết, chỉ có thiếp mới có thể giúp chàng, điện hạ cũng chỉ có thể thuộc về một mình thiếp mà thôi."
Nói ra những lời đó với người ca ca cùng phụ thân khác mẫu thân, chính ta cũng thấy buồn nôn. Nhưng để hắn ta mất cảnh giác, ta không còn cách nào khác.
"Ngươi cũng dùng những lời này để mê hoặc Tiêu Minh à?"
Bạch Tứ bóp c.h.ặ.t đ.ầ.u ta, ghé sát mặt lại gần, ta cảm nhận rõ ràng lực tay hắn, chỉ cần hắn ta dùng thêm một chút lực, đầu ta sẽ nát tan.
Cố nén cảm giác chột dạ, ta gồng mình giữ giọng bình tĩnh: "Thiếp làm vậy, đều là vì điện hạ mà thôi."
Bạch Tứ có lẽ không tin ta, nhưng hiện tại hắn ta rất cần ta. Vả lại, hắn ta đinh ninh rằng ta vẫn còn trúng độc của hắn.
Hắn buông tay đang giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u ta ra, nói: "Tiêu Minh đã phát hiện ra tung tích của ta, dù ta đã đánh trọng thương hắn, nhưng ta cũng chẳng được lợi lộc gì. Ba ngày nữa, ta sẽ công thành Thượng Kinh, mở toang cửa thành. Ta biết ngươi làm được."
Gần như ngay sau khi Bạch Tứ vừa rời đi, thị vệ đã dìu Tiêu Minh bị thương nặng vào. Hắn bị thương rất nặng, cộng thêm độc dược ta hạ trước đó, thân thể suy nhược đi rất nhiều.