Phải công nhận rằng Tiêu Minh là một kẻ vô cùng cẩn trọng, nhất là trong tình hình triều chính bất ổn hiện nay.
Dù đã được vào chính viện, ban ngày ta cũng không được tự do đi lại trong sân, ban đêm thì càng phải tuyệt đối tránh việc ra khỏi phòng.
Ta dứt khoát đóng cửa ở lì trong phòng, cố gắng tránh mặt Tiêu Mính càng xa càng tốt. Lỡ có chạm mặt hắn, ta cũng chỉ vội vàng hành lễ rồi nhanh chóng rời đi.
Sau vài lần như vậy, Tiêu Minh mặt mày hầm hầm gọi ta lại: "Ta trông xấu xí đến mức nàng cứ thấy ta là muốn trốn đi sao?"
Giọng hắn có chút tức giận, ta vội vàng quỳ xuống dập đầu, chẳng khác nào con thỏ non run rẩy.
"Không, không phải vậy ạ."
Nhận ra nỗi niềm khó nói của ta, lần đầu tiên Tiêu Mính đưa ta vào thư phòng: "Thật thà khai báo đi."
Ta thu mình lại, cố gắng nặn ra vài giọt nước mắt: "Thà tự mình trốn tránh còn hơn là bị đề phòng như vậy, để điện hạ khỏi phải nghi kỵ."
Tiêu Minh chống hai tay lên bàn, nhìn ta với vẻ mặt đầy thích thú. Hắn ta có vẻ khâm phục sự thông minh của ta, nhưng cũng quá tự tin vào bản thân: "Đã vậy, ta nhất định muốn nàng đi theo ta, từ nay về sau nàng sẽ hầu hạ bên cạnh ta."
Ngoài mặt ta tỏ vẻ khó xử, nhưng trong lòng lại mừng thầm không ngớt. Tiêu Minh và Bạch Tứ, cả hai sẽ phải trả giá cho sự ngông cuồng của mình.
Tuy làm tỳ nữ hầu cận bên hắn, ta vẫn không thu thập được tin tức gì đáng giá, những gì gửi cho Bạch Tứ cũng chỉ là mấy thứ vô thưởng vô phạt.
Tưởng rằng Bạch Tứ cũng phải hiểu lẽ phải, biết được tình cảnh khó xử của ta, ai ngờ hôm sau hắn lại dùng bồ câu đưa thư nổi bật nhất để truyền tin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bach-tru-vi-hoang/4.html.]
Tin tức Đông cung có gian tế bị bại lộ, rõ ràng là Bạch Tứ đang cảnh cáo ta vì dám gửi những tin tức vô dụng đó.
Một đám người đen nghịt đứng chật cả sân, chỉ có đám nữ nhân chúng ta là người ngoài.
Mà ta, người đang ở chính viện, nghiễm nhiên trở thành kẻ tình nghi lớn nhất. Bọn thị vệ lục soát phòng ta đến tan hoang, sờ soạng khắp người ta mà vẫn không chịu buông tha.
Tiêu Minh chắp tay đứng trước mặt ta, nhìn chằm chằm một hồi lâu, rồi quay lưng nhấc chiếc bàn là đỏ rực tiến đến gần ta: "Ngươi chính là gian tế."
Ta khóc như mưa, bao nhiêu uất ức và nước mắt trào dâng: "Ta vốn dĩ không hề có ý đồ tiếp cận điện hạ, tại sao điện hạ vẫn không chịu tin ta?"
Đối diện với ngọn lửa hừng hực, đây là lần đầu tiên ta cảm thấy sợ hãi thực sự. Qua ánh lửa, ta chỉ thấy một bé nương nhỏ bé đang nằm sấp trên đất khóc lóc thảm thương, bộ quần áo rách rưới không thể nào chống đỡ được trận bão tuyết đang gào thét bên ngoài.
Đó chính là ta lúc nhỏ.
Một nữ nhân quý phái, trang phục lộng lẫy, tay cầm chiếc kìm sắt tiến đến gần ta: "Ngươi lạnh lắm đúng không? Chịu một chút thôi, như vậy ta mới có thể sinh thêm hoàng tử được, ha ha ha!"
Xin người, cầu xin người, đừng làm vậy với con!
“Dừng lại!"
Trong cơn hoảng loạn, ta vô thức thốt lên.
Cuối cùng, Tiêu Minh đã không hạ tay, hắn chỉ giam cầm tất cả chúng ta lại. Và ta, kẻ bị nghi ngờ nhiều nhất, nghiễm nhiên trở thành mục tiêu giám sát đặc biệt.
Chiếc kẹp ngón tay siết chặt mười đầu ngón tay ta, chúng run rẩy đến tê dại, nhưng ta vẫn phải cố gắng viết chữ để so sánh với nét chữ trên bức thư chim bồ câu.