Ta vung tay đập vỡ chiếc chén trà, tạo ra màn kịch cãi vã đánh nhau. Bấy nhiêu người bị tống vào Đông cung, thái tử ắt hẳn sẽ nghi ngờ có kẻ gian trà trộn. Hai người cứ kè kè bên nhau thế này, sớm muộn gì cũng bị phát hiện. Chi bằng tìm tạm lý do nào đó cho qua chuyện.
Đỡ người nọ đứng dậy, ta vỗ nhẹ tay nàng: "Còn sống sót là tốt rồi."
"Công chúa, là nô tỳ vô dụng, không bảo vệ được người."
Ta vội vàng cắt ngang lời nàng, chỉ mong nàng đừng có lòng dạ nữ nhân, cứ khăng khăng nhận hết lỗi lầm về mình.
Tống Nam nhìn ta với ánh mắt xót xa, hận không thể gánh hết khổ đau thay ta: "Điện hạ, người định liệu thế nào cho sau này?"
"Cứ sống sót qua ngày đã."
Sao ta chỉ nói được mỗi câu an ủi ấy vậy? Nhìn nàng lại càng thêm đau lòng.
Có vẻ như đã chấp nhận, nàng gật đầu với ta: "Vâng, sau này nô tỳ sẽ luôn ở bên cạnh người, nhất định sẽ bảo vệ người chu toàn."
"Không." Ta bác bỏ ngay lời nàng, lên tiếng: "Ngươi phải đối đầu với ta, ức h.i.ế.p ta, có như vậy mới tốt cho cả hai ta."
Chỉ có thế thái tử mới để mắt đến ta, ta mới có cơ hội lấy được thuốc giải để sống tiếp.
Tống Nam tuy chưa hiểu rõ ý ta, nhưng nàng sẽ làm theo lời ta dặn. Nhân lúc nàng ra ngoài, ta nhặt mảnh sành vỡ, rạch một đường lên mặt, vết thương không sâu không cạn, vừa đủ để tạo sẹo.
Từ đó, nàng Tống Nam kia càng ra mặt "hành hạ" ta hơn.
Lúc thì ngáng chân cho ta vấp ngã, lúc thì buông lời sỉ nhục, lúc thì cô lập ta với mọi người.
Sau mỗi lần như vậy, nàng lại tìm ta, gặng hỏi mục đích của ta là gì.
Ta chỉ cười trừ, không buồn trả lời. Ta thầm nghĩ, những trò bắt nạt mà nàng từng dùng trong cung xem ra chẳng thấm vào đâu, mấy trò này quá nhẹ nhàng rồi.
Mãi đến khi nàng hại ta ngã từ trên cây xuống, ta mới có cơ hội diện kiến thái tử điện hạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bach-tru-vi-hoang/3.html.]
Tiêu Mính, cũng như bao nam nhân khác, bị nhan sắc của ta làm cho kinh diễm, nhưng hắn vẫn giữ được vẻ lạnh lùng trong lòng.
"Nghe nói nàng thường xuyên bị ức hiếp?"
Đôi mắt ta ngấn lệ, vừa quật cường vừa xa cách, ta lắc đầu phủ nhận. Nhưng cái vẻ cắn môi tủi thân ấy lại khiến người ta xót xa.
Tiêu Mính vờ như không có gì xảy ra, cầm quyển sách trên bàn lên: "Đến tẩm cung của ta mà ở."
Nghe hắn nói vậy, ta cười thầm trong bụng, nhưng ngoài mặt vẫn ra vẻ kiên quyết từ chối: "Không, không được ạ."
Từ khi hắn được phong làm thái tử, có ai dám nói lời trái ý hắn đâu. Tiêu Mính nhíu mày nhìn ta, tỏ vẻ mất kiên nhẫn: "Vì sao?"
"Điện hạ cao quý như vàng ngọc, đâu phải thứ dân hèn mọn như ta dám mơ tưởng."
"Ha."
Tiếng cười vang lên trên đỉnh đầu ta, Tiêu Mính đã đứng ngay trước mặt ta: "Chỉ là ta tùy ý chọn cho nàng một gian phòng trong số vô vàn phòng ở chính viện, nàng đang nghĩ ngợi gì vậy?"
Ta bị hắn cười đến đỏ bừng cả mặt, nhưng trong lòng lại vô cùng đắc ý.
Cứ giữ mối quan hệ nửa vời thế này, mới có thể khơi gợi hứng thú của nam nhân, phải không?
Khi ta thu dọn hành lý, Bạch Nam cũng đã hiểu rõ ý định của ta, nhưng nàng không hỏi nhiều, chỉ cho rằng ta đang tính toán cho tương lai của mình.
"Công chúa, người đến chính viện phải hết sức cẩn thận, Tiêu Mính hắn ta tính tình đa nghi lắm."
“Đa tạ."
Ta nói lời cảm ơn, rồi quay người bước đi.
Sau đó, ta lại làm thêm vài chiếc đèn lồng, dùng ám hiệu để truyền tin cho Bạch Tứ. Bạch Tứ mừng như mở cờ trong bụng, vội vàng đưa cho ta thuốc giải của tháng này.