Bạch Tru Vi Hoàng - 1

Cập nhật lúc: 2025-03-03 03:15:47
Lượt xem: 71

Khi Bạch Tứ tìm thấy ta, những nhát roi ngựa tẩm muối đã hằn lên lưng ta từng vệt dài.

 

Đại Cừ vong quốc, đến vương tôn quý tộc còn chẳng toàn mạng, huống chi là một công chúa thất sủng như ta.

 

Cũng may nhờ bộ quần áo rách rưới này mà ta mới thoát khỏi lưỡi đao của bọn chúng.

 

Bạch Tứ nắm chặt cằm ta, ánh mắt tối sầm, nhưng cuối cùng vẫn đưa ta theo cùng trong lúc chạy trốn.

 

Hoàng thất Đại Cừ giờ chỉ còn hai chúng ta, tất nhiên, tôi sẽ không ngốc đến mức tự khai thân phận với ca ca chưa từng gặp mặt này.

 

Chúng ta ẩn náu trong một ngôi làng hẻo lánh. Ta quỳ gối dưới đất, chờ đợi số phận định đoạt.

 

Bạch Tứ không thèm để ý đến ta, chỉ quay sang nói chuyện với thị vệ.

 

"Điện hạ, hoàng thất Đại Cừ giờ chỉ còn mình ngài."

 

Giọng thị vệ đầy ai oán. Chỉ trong một đêm, người thân bị tàn sát, nỗi hận này biết bao giờ mới nguôi.

 

Nhưng Bạch Tứ nghe xong lại nhếch mép cười lạnh, giọng nói âm u như một con sói đói tỉnh giấc sau giấc ngủ dài: "Thế chẳng phải tốt quá sao, bọn chúng c.h.ế.t hết thì chẳng còn ai tranh ngôi với ta nữa."

 

Ngay sau đó, trước mắt ta xuất hiện một đôi giày thêu chỉ vàng trên nền vải đen. Bạch Tứ bóp cằm ta, khóe môi hắn khẽ động, như thể đang lưỡng lự điều gì: "Dung mạo cũng không tệ, vậy thì giữ lại đi." 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bach-tru-vi-hoang/1.html.]

 

Ta khó chịu vì bị hắn nhìn chằm chằm, muốn cúi đầu nhưng lại không thể. Đến khi một viên thuốc được nhét vào cổ họng, ta mới được thả ra. 

 

Hắn cho ta uống thuốc độc, định giữ ta ở lại. Thị vệ bên cạnh thấy vậy, lo lắng hỏi: "Nàng ta là người trong cung, giữ lại e rằng sẽ bại lộ thân phận của điện hạ." 

 

Bạch Tứ hờ hững quay người, phẩy tay: "Một nữ nhân, làm được trò trống gì."

 

Mẫu phi cũng từng nói với ta như vậy. Từ khi còn nhỏ, ta đã biết mẫu phi là tuyệt thế giai nhân, nhưng tiếc thay, tuổi xuân phai tàn, bà mất đi sủng ái, chỉ còn lại ta, đứa con gái này.

 

Mỗi lần gặp ta, bà lại mắng nhiếc, hận ta sao không phải là con trai, nói tại ta mà bà không có con trai, nguyền rủa sao ta không mau c.h.ế.t đi.

 

Bà ấy luôn cho rằng vì không sinh được con trai nên phụ hoàng mới ruồng bỏ bà, và trút hết hận thù lên ta. Vì vậy, ta thường xuyên bị đánh đập và bỏ đói. 

 

Dù là công chúa, cuộc sống của ta còn không bằng một nô lệ. Ai cũng có thể nhục mạ, ngược đãi ta. Những vết sẹo hằn sâu trên da thịt ta mãi không phai mờ. 

 

Vì vậy, việc mất nước với ta chẳng có gì đáng nói, thậm chí còn là chuyện tốt. Bởi lẽ, nỗi đau từ những vết roi da không thể nào so sánh với việc bị cung nhân dùng ngân châm nung đỏ đ.â.m từng chút một vào mười đầu ngón tay. 

 

Thế nên, việc đầu tiên khi loạn lạc xảy ra, ta đã g.i.ế.c c.h.ế.t mẫu phi của mình. Ta nhét than nóng vào cổ họng bà, chẳng mấy chốc bà đã tắt thở. 

 

Khi biết Bạch Tứ đang tìm mẫu phi, ta khá ngạc nhiên. Mẫu phi là người ích kỷ và giả dối, chắc chắn sẽ không dịu dàng với con trai của người khác.

 

Ta không dám hỏi han gì, chỉ ngoan ngoãn đi theo Bạch Tứ. Hắn có vẻ không muốn nhìn thấy những vết sẹo trên người ta, nên tìm đâu đó một loại thuốc. Mỗi khi bôi thuốc, ta cảm thấy như có hàng vạn con kiến đang gặm nhấm xương cốt và hút m.á.u thịt mình.

Loading...