Bạch Nguyệt Quang Của Tôi Là Trà Xanh - Chương 9: Cậu hận Hồ Chi, cũng hận chính mình

Cập nhật lúc: 2026-02-11 14:37:41
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Trương Kỳ Nghiêu nhiệt cao. Khi Hồ Chi áp sát , y cảm giác như cả lồng n.g.ự.c đều nóng bừng. Trái tim y đập dữ dội, bộc lộ rõ sự kích động và nhiệt tình. Y lớn mật chờ đợi, hy vọng Trương Kỳ Nghiêu thể thấy nhịp tim của , thể nhận tình cảm mà y dành cho .

 

Thế nhưng, Trương Kỳ Nghiêu hề . Cậu rụt , rõ ràng là tránh né.

 

Động tác chọc giận Hồ Chi — ngay cả Trần Phi cũng thể phối hợp, ghét bỏ y ! Nhận thức khiến y thể chịu đựng . Y mạnh mẽ ôm lấy eo Trương Kỳ Nghiêu, ép sát nửa đối phương.

 

Trương Kỳ Nghiêu vòng eo tròn trịa, căng đầy. Hồ Chi vùi đầu hõm vai , tham lam hít lấy mùi hương cơ thể, trông chẳng khác nào một kẻ biến thái.

Trang Thảo

 

Cơn rùng lan khắp làn da Trương Kỳ Nghiêu. Cậu chút sợ hãi, nhịn đưa tay đẩy nhẹ, hy vọng Hồ Chi thể tránh xa một chút.

 

Động tác chống đẩy khiến Hồ Chi sinh ảo giác như đang câu dẫn, cả dâng lên một loại khoái cảm tội . Bàn tay y siết chặt hơn, động tác cũng trở nên thô bạo hơn. Thứ đè giữa khe m.ô.n.g nửa cương cứng.

 

Trương Kỳ Nghiêu hoảng sợ.

 

Cậu nhanh chóng quên mất đang đóng phim, nỗi sợ trong lòng khiến động tác ngày càng kịch liệt, nhưng vẫn thể thoát .

 

Hồ Chi ngày càng hưng phấn, y nhịn mà như một con ch.ó động dục, từng cái thúc m.ô.n.g Trương Kỳ Nghiêu, miệng cũng an phận mà l.i.ế.m cắn.

 

"Không... Không cần..."

 

Hồ Chi ngoảnh mặt làm ngơ. Sự lạnh nhạt của y khiến trái tim Trương Kỳ Nghêu lạnh lẽo và sợ hãi. Cậu chỉ thoát khỏi tình huống , nhưng như rơi mạng nhện — càng vùng vẫy, càng thể cử động.

 

Nỗi bi thương tràn ngập trong lòng, đôi tay như xiềng xích giam cầm , ép chịu đựng nỗi nhục nhã đến mức rơi xuống một giọt nước mắt.

 

“Cut! Rất , .” Hạ Nham hào hứng : “Cứ dùng đoạn , đỡ .”

 

Trương Kỳ Nghêu vội lau mặt, cách xa Hồ Chi. Hồ Chi si mê , cơ thể như lửa đốt.

 

Hạ Nham nhận điều bất thường, tính tiền xong liền nhanh chóng giải tán bọn họ. Trương Kỳ Nghêu chạy trốn còn nhanh hơn cả thỏ, thoáng chốc biến mất trong bóng đêm. Không khí mùa hè ẩm nóng bám dày đặc lên da như những con côn trùng nhỏ, nhưng vô tri vô giác, chỉ cảm thấy trong lòng tràn đầy chán ghét và nhục nhã.

 

Hồ Chi luôn trêu đùa .

 

Rõ ràng thích , bảo giúp theo đuổi Hạ Nham. Rõ ràng thích , chút kiêng dè mà động tay động chân, chỉ để nhạo bộ dạng mặt đỏ tim đập của . Cái gọi là em chẳng qua cũng chỉ để hưởng thụ sự phục tùng của , còn thì chẳng khác nào một chiếc lốp dự phòng tiêu chuẩn.

 

Cứ nghĩ rằng bản che giấu , nhưng hóa sớm thấu, để mặc chỉ trỏ.

 

Trương Kỳ Nghêu dám tưởng tượng Hồ Chi chuyện với bao nhiêu , bao nhiêu rõ xu hướng của , hổ đóng vai trai thẳng.

 

Cậu hận Hồ Chi, cũng hận chính — tại thích y chứ?

 

Trương Kỳ Nghêu mơ màng sống qua hai tuần. Trong thời gian , như kẻ mất hồn, chỉ cần ai bắt chuyện, liền nhịn mà lo sợ đang chất vấn xu hướng của .

 

Nỗi sợ hãi kéo dài khiến trở nên trầm mặc. Bạn cùng phòng lo lắng, hỏi han, nhưng chẳng một lời.

 

Khi sợ hãi chạm đến cực hạn, chỉ còn cách chấp nhận.

 

Trương Kỳ Nghêu là nội tâm mạnh mẽ, sở hữu nhiều phẩm chất đáng khen. Cũng nhờ mà tinh thần vững vàng. Khi nhận trạng thái của trượt dốc quá xa, vượt khỏi ngưỡng d.a.o động cảm xúc thông thường, bắt đầu tìm kiếm căn nguyên nỗi sợ, ý thức điều chỉnh bản .

 

Cuối cùng, nhận điều khiến bất an chính là nỗi sợ hậu quả lường nếu xu hướng tính d.ụ.c lộ.

 

Và cách duy nhất để giải thoát khỏi những suy nghĩ quẩn quanh — chính là chủ động công khai.

 

Cách giải quyết vấn đề nhất luôn là đối mặt với nó ngay khi nguy cơ và khủng hoảng còn bùng phát.

 

Sớm công khai, sớm giải quyết vấn đề, sớm chấp nhận thực tế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bach-nguyet-quang-cua-toi-la-tra-xanh/chuong-9-cau-han-ho-chi-cung-han-chinh-minh.html.]

 

"Tôi chuyện với ."

 

Ba bạn cùng phòng đồng loạt đầu, vẻ mặt nghiêm túc như thể sắp công bố trọng điểm kỳ thi cuối kỳ.

 

"Tôi là gay." Trương Kỳ Nghêu hít sâu, một : "Xin giấu . Nếu thể chấp nhận, ngày mai sẽ đến ký túc xá xin chuyển sang phòng đơn... Chỉ thôi."

 

Ba bạn cùng phòng đều sững sờ. Trương Kỳ Nghêu cảm thấy trái tim dần lạnh theo từng giây trôi qua, cho đến khi một lên tiếng: "Cậu thích con trai ?"

 

Trương Kỳ Nghêu căng thẳng gật đầu: " ."

 

Người truy hỏi: "Tuyệt đối thích con gái?"

 

Trương Kỳ Nghêu cúi đầu thở dài: " ."

 

"A... Ha." Bạn cùng phòng đột nhiên , khuôn mặt tràn đầy vẻ thoải mái: "Thật quá, bớt một đối thủ cạnh tranh. Trên khoa Văn học, cái tên Lý nào đó cũng mới come out đúng ?"

 

Một khác tiếp lời: "Lý Văn Tây đúng ?"

 

" đúng đúng, là nó. Nó công khai xong, tối hôm đó Trần Mạn Mạn chạy đến tìm chuyện phiếm, thần kỳ thật."

 

Bạn cùng phòng thiết vỗ vai Trương Kỳ Nghêu, giọng đầy hy vọng: "Nếu mấy trai như các đều là gay thì ."

 

Trương Kỳ Nghêu ngây , hỏi một câu ngốc nghếch: "Mấy sợ thích mấy ?"

 

Cả phòng phá lên , trong đó bụng bia dù còn trẻ lớn nhất: "Ha ha ha, Nghiêu Nghiêu, nghĩ nhiều quá . Với dáng của , nếu thật sự thích , thì lợi là đó." Nói còn giơ tay định véo n.g.ự.c .

 

Trương Kỳ Nghêu hoảng hốt lùi , nhưng trong lòng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

 

Từ hôm đó, quan hệ giữa và bạn cùng phòng càng thêm thiết. Có lẽ vì vô thức bảo vệ , mấy tên nhóc mỗi khi tan học đều vây quanh .

 

ngay cả một bức tường kiên cố như cũng thể cản nổi thế công mãnh liệt của Hồ Chi.

 

"Ngại quá, làm phiền nhường một chút, cảm ơn."

 

Bạn cùng phòng dù với Hồ Chi nhưng cũng quen mặt: "Hồ Chi tới tìm Nghiêu Nghiêu ăn cơm đúng ?"

 

Trương Kỳ Nghêu sững , nét mặt cứng đờ. Cậu sợ Hồ Chi hiểu tình hình, lỡ miệng linh tinh mặt bạn cùng phòng.

 

Hồ Chi cũng khựng , trong lòng thầm nghĩ: Nghiêu Nghiêu là thứ thể gọi ?

 

lý trí bảo y rằng, ở trong lòng Trương Kỳ Nghêu lúc , địa vị của e rằng còn thua cả đám bạn cùng phòng . Vì thế, y đành giữ vẻ ngoan ngoãn, nở nụ vô tư: " , thôi, Nghiêu Nghiêu."

 

Bạn cùng phòng hai trở mặt, cứ như gả con gái lấy chồng, nhanh chóng thành nghi thức giao tiếp. Trước khi rời còn quên dặn: "Ăn gì ngon nhớ mang về nhé." Hắn Hồ Chi hào phóng, so đo, nên vui vẻ tranh thủ chút lợi lộc.

 

"Nghiêu Nghiêu, thôi." Hồ Chi , đưa tay nắm lấy .

 

Trương Kỳ Nghêu lập tức né tránh, cảnh giác y: "Phim xong , cần tìm nữa."

 

Những ngày qua, Hồ Chi ngừng quấy rầy . Trương Kỳ Nghêu vắt óc tìm cách tránh mặt, hai như trò mèo vờn chuột, cảnh sát bắt cướp — chỉ khác là tránh chẳng làm gì sai.

 

"Nghiêu Nghiêu." Hồ Chi mạnh mẽ nắm lấy tay , nghiêm túc : "Cậu ít nhất cũng cho một cơ hội giải thích."

 

Khuôn mặt đáng yêu, luôn tràn đầy nét ngọt ngào của Hồ Chi, nay tái nhợt như một bức tượng băng. Trương Kỳ Nghêu chợt hoảng hốt, cảm thấy y dường như đổi, giống Hồ Chi .

 

"Không gì đáng để giải thích, cũng hứng thú , càng hứng thú tiếp tục làm em với ." Nói xong, định rút tay rời .

 

"Ai làm em với ?" Hồ Chi siết c.h.ặ.t t.a.y , cau mày áp sát, nghiến răng nghiến lợi: "Tôi thích . Cậu chạy."

Loading...