Editor: Trang Thảo.
Về chuyện đối đãi với Trương Kỳ Nghiêu, Hồ Chi thừa nhận bản đúng là một xanh chính hiệu.
y tin chắc rằng, trong tất cả những kẻ xanh, y là lương thiện nhất.
Giả vờ ngoan hiền, giả vờ thuần khiết, giả vờ vô tội thì chứ? Trương Kỳ Nghiêu chẳng chính là thích dáng vẻ của y ? Hồ Chi nghĩ thầm: y từng ám chỉ tình cảm với , cũng từng cho bất kỳ hy vọng viển vông nào. Là chính cứ khăng khăng làm em với y. Nếu , y hưởng thụ sự quan tâm của thì gì sai?
Nói chừng, Trương Kỳ Nghiêu còn thích trả giá như thế .
Mọi thứ đều trong tầm kiểm soát của y. Chỉ cần vượt quá giới hạn, sẽ chẳng vấn đề gì cả.
Hồ Chi từng nghĩ như .
hiện tại, y rõ ràng cảm nhận thứ gì đó đang mất kiểm soát.
Đầu óc y, ánh mắt y, trái tim y, thậm chí cả thứ bên — tất cả đều còn trong sự khống chế của y nữa. Giống như một chiếc máy tính đời cũ virus tấn công nghiêm trọng, tường lửa dễ dàng xuyên thủng, khả năng tự phục hồi.
Mà con virus c.h.ế.t tiệt , chính là cơ thể ướt át của Trương Kỳ Nghiêu.
Bọn họ ba cảnh diễn. Hồ Chi đầu óc Hạ Nham vấn đề do tên đó quá thiếu thốn, mà hầu như cảnh nào cũng yêu cầu Trương Kỳ Nghiêu khoe da thịt ở những mức độ khác .
Còn Trương Kỳ Nghiêu — trai đáng thương đang yêu thầm y — vẫn giữ vững nguyên tắc giữ lời hứa của . Dù trong lòng chút bất mãn, vẫn ngoan ngoãn cởi đồ theo yêu cầu.
Những biểu cảm khuất nhục, bi thương , dù chỉ qua một lớp màn hình, cũng đủ khiến Hồ Chi… phản ứng.
Thật sự… quá .
Điều càng hơn chính là, y ý định ngăn bản .
Đôi mắt y như một lưỡi d.a.o nóng bỏng, tham lam lướt qua từng khối cơ bắp, từng đường cong cơ thể Trương Kỳ Nghiêu, bỏ sót dù chỉ một tấc da thịt.
Hồ Chi miệng ngừng lặp lặp : “Tốt, …” Chỉ là để che giấu cơn khao khát đang dâng trào trong lòng. Trương Kỳ Nghiêu vô tình xem đó như một sự khích lệ, càng thêm mạnh dạn đối diện với ống kính.
Cậu rằng, ống kính máy chẳng khác nào một hố đen, nối liền với ánh mắt của Hồ Chi, truyền thẳng não y. Hình ảnh của Trương Kỳ Nghiêu, từng biểu cảm, từng cử động, đều y khắc sâu tâm trí. Sau đó, y sẽ lặng lẽ tái hiện trong phòng tắm, giường những đêm khuya… thưởng thức, tua tua , cuối cùng gặm nhấm từng chút một đến tận cùng.
Đến thứ tư khi ghi hình, Trương Kỳ Nghiêu — trong mắt Hồ Chi lúc nào cũng trì độn như đầu heo — cuối cùng cũng nhận gì đó .
Trong lúc Hồ Chi đang chuẩn giúp cạo lông chân, Trương Kỳ Nghiêu bất mãn lên tiếng phản đối.
Trang Thảo
“Giỡn gì , nếu cạo sạch thì còn lộ chân thế nào?” Cổ chân Hồ Chi giữ chặt, dám giãy giụa mạnh, sợ vô tình đá trúng y.
Hồ Chi làm như thấy.
Toàn bộ tâm trí y lúc chỉ một suy nghĩ duy nhất: Mắt cá chân tên nhỏ thế, da mịn thế ?
Hồ ly lẳng lơ , mỗi tối đều tự bôi dưỡng thể ?
Ý nghĩ đó len lỏi đầu y, khiến Hồ Chi nhịn mà tưởng tượng: Sau khi tắm xong, sợ ai bắt gặp, Trương Kỳ Nghiêu chắc hẳn sẽ trần trụi trong phòng tắm ngập nước trắng ngà, từng chút từng chút xoa dưỡng thể lên làn da trơn láng của .
Lòng bàn tay lướt da, khi nhẹ nhàng, khi mạnh mẽ, để những vệt dấu mờ nhạt nền da màu mật ong, nhanh chóng biến mất, như cách thoa tinh dầu lên cơ thể.
Ngày qua ngày, tháng qua tháng, chính nhờ sự tỉ mỉ mà Trương Kỳ Nghiêu mới một da thịt bóng loáng, câu đến mức .
“Này, còn buông tay sẽ đá đó.” Trương Kỳ Nghiêu sốt ruột , trong giọng lờ mờ mang theo chút hoảng loạn mà chính cũng nhận .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bach-nguyet-quang-cua-toi-la-tra-xanh/chuong-6-ho-ly-lang-lo.html.]
Cậu cảm thấy ánh mắt Hồ Chi chút đáng sợ, như thể đang thẳng , nhưng đồng thời như đang xuyên qua để thứ gì khác.
Bàn tay Hồ Chi càng nắm càng chặt, cổ chân siết đến đau nhói. Trương Kỳ Nghiêu bắt đầu khó chịu, trong lòng bốc lên một cơn tức vô cớ — Tại y nổi giận?
Rõ ràng mới là giận mới đúng! Ngay từ đầu đồng ý để y cạo lông chân cơ mà!
“Này, ? Đau đấy!”
Hồ Chi giật ngẩng đầu, như thể bừng tỉnh khỏi cơn mộng mị.
“A, xin , làm đau ?” Y vội buông tay, vẻ mặt đầy áy náy: “Thật xin , thất thần.”
Nói , y nâng chân Trương Kỳ Nghiêu lên, đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua mắt cá chân . Sau khi xác nhận vết bầm, y cẩn thận xoa nhẹ lên chỗ siết.
Trương Kỳ Nghiêu ngây .
Cậu cảm thấy m.á.u nóng bừng dồn lên mặt, gò má hẳn đỏ như quả táo chín.
Cảnh tượng khiến vô cùng tự nhiên, chỉ thể cố gắng kiềm chế những suy nghĩ rục rịch trong lòng, liên tục nhắc nhở bản rằng Hồ Chi y thích, y y thích.
“Buông .”
Hồ Chi nhúc nhích, những ngón tay lạnh lẽo vẫn dịu dàng xoa nắn, như một con rắn nhỏ quấn quanh mắt cá chân : “Còn đau ?”
Y thấy Trương Kỳ Nghiêu cúi đầu, hai tai đỏ bừng như sốt cao. Không hiểu , tâm trạng y bỗng hẳn lên, một niềm vui thuần túy như một chú chim nhỏ líu lo trong lòng.
“Tôi , buông !”
Trương Kỳ Nghiêu bất ngờ gào lên, mạnh mẽ rút chân về nhanh chóng mặc quần áo.
“Tôi thoải mái lắm, hôm khác tiếp.”
Nói xong, chẳng dám Hồ Chi thêm nào, như một con thỏ hoảng hốt vội vàng chạy trốn.
Hồ Chi ngây tại chỗ, bên cạnh là con d.a.o cạo lông mới tinh, kịp dùng. Tay y vẫn lơ lửng giữa trung, như đang lưu luyến cảm giác .
Một lúc lâu , y thở dài thật dài, ngửa vật ghế sô pha, trợn mắt trần nhà.
“Thật chán quá.” Không rõ là đang trách ai.
Không đúng, là y quá rảnh rỗi mới làm mấy chuyện như thế .
Y nghĩ thầm — Mình đúng là đồ xanh mà.
…
tại hối hận chút nào?
“Aaa!”
Hồ Chi vò đầu bứt tai đến rối tung như ổ len.
Không , ! Y tìm Hạ Nham để thanh lọc đôi mắt!
Nghĩ , y nhẫn tâm bóp mạnh một cái xuống . Cơn đau khiến y tỉnh táo đôi chút.