Bạch Nguyệt Quang Của Phu Quân Gi.ết Tới Nơi Rồi - 7.
Cập nhật lúc: 2025-03-11 15:43:26
Lượt xem: 122
7.
Lục Chi và thuộc hạ của Phương Tư Viễn bảo vệ các cô nương rời đi. Phương Tư Viễn theo ta tiến về phía trước cứu người.
Hắn muốn chữa thương cho ta nhưng sự tình cấp bách, ta không rảnh bận tâm, chỉ buộc vài vòng vải rồi phi ngựa hướng về nơi bọn cướp tụ hội.
Đến nơi rồi ta mới phát hiện, không phải Hà Kinh muốn làm lớn chuyện, mà là người của quan phủ cũng tới giao chiến cùng bọn thổ phỉ. Hà Kinh bị quan phủ xem là thổ phỉ, rồi lại bị thổ phỉ hiểu lầm là kẻ làm lộ tin, cho nên bị cả hai bên công kích.
Nhìn hắn tay cầm bảo kiếm trái đánh, phải chặn, còn luôn mồm giải thích, ta chợt bật cười thành tiếng, chẳng lo lắng chút nào.
Ai bảo hắn diễn xuất quỷ nhập thần, giờ thì tự gánh nghiệp.
Hắn lập tức nhìn về hướng ta, tức giận: “Được lắm, Tạ công tử! Thấy ta buồn cười lắm à? Còn không mau tới giúp! Ta sắp bị đ á n h c h ế t rồi đây này!”
Ta chỉ vào vai mình, dang tay ra nói: “Tại hạ bị thương rồi, e là lực bất tòng tâm.”
“Ngươi bị thương?”
Hắn chăm chú nhìn, rồi không chút lưu tình, chân dài quét qua ba người, mượn thế cọc gỗ và cánh buồm bất ngờ đột phá vòng vây, vung trường kiếm đ â m mấy tên cản đường, nhảy tới trước mặt ta, sốt ruột hỏi: “Ngươi bị thương ở đâu? Có nghiêm trọng không?”
Ta biết ngay hắn đang ngụy trang. Mấy tên giặc cỏ cùng đám quan binh sao có thể là đối thủ của hắn? Cao thủ thâm tàng bất lộ bậc này tuyệt không thể bị vây khốn tại đây.
Hắn ở chỗ này làm trì trệ thời gian, khiến ta không thể nào không trách hắn. Lòng khó chịu xen lẫn oán trách, ta nói: “Chính vì sự chậm trễ của ngươi, ta mới lâm vào phục kích.”
Hà Kinh tức khắc nhận lỗi: “Được, được, được. Là ta sai. Ta nên đi cứu ngươi ngay từ đầu! Chúng ta trị thương trước rồi muốn đ á n h, muốn mắng gì thì tùy ngươi.”
Hắn đang định lên ngựa, thì Phương Tư Viễn vẫn luôn im lặng nãy giờ bỗng nhấc bổng ta lên, đặt ta ngồi ngang phía trước hắn: “Ta đưa người đi gặp đại phu.”
Ta vô thức ôm chặt cổ hắn, sợ mình sẽ ngã mất.
Nói xong, hắn phi ngựa chạy mất mà chẳng bận tâm Hà Kinh đang trố mắt nhìn và lần nữa bị bọn thổ phỉ bủa vây.
Ngồi trên ngựa dằn xóc khó chịu, bị hắn ôm ngang càng khiến ta đau tới toát mồ hôi lạnh. Phương Tư Viễn tìm một nơi bằng phẳng để dừng chân, lôi một lọ thuốc trị thương từ hành lý ra, xé cổ áo ta và giúp ta bôi thuốc, rồi quấn vài vòng vải lên.
Lần đầu tiên ngón tay hắn chạm vào da thịt ta, mát lạnh và có những vết chai mỏng. Biểu cảm chăm chú xem vết thương thật lạ lẫm, khác quá xa so với sự lạnh lùng trên gương mặt vô cảm thường ngày, cũng không giống vẻ dịu dàng, say mê khi đối diện Thanh Vân cô nương.
Liệu hắn có biết rằng đây là lần đầu tiên chúng ta thân mật đến thế?
Nhìn chằm chằm gương mặt hắn, ta cảm thấy người nam nhân vô số lần xuất hiện trong giấc mơ của ta trở nên có chút kỳ lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bach-nguyet-quang-cua-phu-quan-giet-toi-noi-roi/7.html.]
Đêm tân hôn đó, ta ôm tâm tư thiếu nữ, thẹn thùng tưởng tượng ngón tay hắn du tẩu trên cơ thể ta, rằng ta phải run rẩy và mong đợi ra sao. Ngay lúc này đây, ta nhận thấy rõ mồn một khoảnh khắc tiếp xúc ngắn ngủi đó, đúng là toàn thân run rẩy, nhưng không phải vì ngượng ngùng… mà là một loại cảm giác hung hăng. Hắn giấu rất sâu, nhưng ta vẫn cảm giác được.
Hắn đang tức giận.
“Tại sao nàng muốn đặt mình vào nguy hiểm?” Hắn thấp giọng hỏi ta.
Ta chỉnh lại y phục, thản nhiên đáp: “Ta không thể trơ mắt nhìn những cô nương đó bị hại. Nếu có chuyện gì xảy ra với họ, người nhà họ sẽ rất đau lòng.”
“Bọn họ xảy ra chuyện, người nhà họ sẽ đau lòng. Còn nàng thì sao?” Phương Tư Viễn nhìn ta không chớp mắt, như thể buồn bã: “Nếu nàng có chuyện gì, nàng từng nghĩ gia đình nàng sẽ đau lòng đến thế nào không?”
Bối rối thật đấy. Tại sao hắn phải làm bộ làm tịch, bày ra ánh mắt hờn trách cùng lo lắng kia cho ta xem?
Hắn bận công vụ quanh năm, khi về nhà thì ở lì trong phòng mình, ta chỉ có thể nhìn thấy hắn lúc cả nhà dùng cơm. Lúc ta bị thương, bị ốm, hắn cũng chẳng ghé thăm, chỉ dặn quản gia mời đại phu. Hắn đã bao giờ quan tâm đến ta chưa?
Ta đứng dậy, giữ khoảng cách với hắn, khách khí nói: “Phương đại nhân nói đùa rồi. Ngài biết rõ ta đã chẳng có nhà để về. Cái gọi là người nhà… chỉ còn lại mỗi một tiểu nha hoàn kia của ta mà thôi.Ta để lại cho nàng vừa đủ tiền tài, nếu như ta có mệnh hệ gì, thì nàng cũng có thể sống một đời êm ả.”
“Chỉ còn lại một tiểu nha hoàn?” Phương Tư Viễn tiến lại gần một bước, vẻ khó tin: “Tạ Uyển Vãn, nàng để ta ở đâu?”
Ta lùi lại, không sợ tính khí u ám thất thường của hắn nữa, lời nói cũng chẳng còn khách sáo: “Phương đại nhân, ngươi và ta đã hòa ly. Đối với ta mà nói, ngươi đã chẳng là gì nữa rồi.”
Ở đây có một rổ Pandas
Phương Tư Viễn nheo mắt, rốt cuộc thôi ra vẻ thâm tình mà bá đạo nói: “Tạ Uyển Vãn, ta hòa ly với nàng khi nào?”
“Ngày đó ta đưa thưa hòa ly cho ngươi, ngươi bảo thỉnh ý trưởng bối là được. Phương đại nhân bận rộn công việc có lẽ quên rồi, ta đã chủ động đi thỉnh ý phụ mẫu ngươi, họ đều hoan hỷ đồng ý. Ta cũng tự mình rời phủ không dây dưa. Mọi người ai nấy đều vui, Phương đại nhân còn gì không vừa ý?” Những năm đầu sau thành thân, trước mặt hắn ta vẫn luôn phục tùng. Rồi khi Tạ gia ta bị tịch biên, ta càng thêm thận trọng. Về sau, lòng nguội lạnh rồi, cười cả ngày cũng mệt mỏi. Nay, ngay cả nở nụ cười ta cũng không muốn miễn cưỡng bản thân, bèn nói: “Phương Tư Viễn, ta thay mặt những cô nương kia cảm tạ ngươi, cảm tạ thủ hạ của ngươi đưa bọn họ an toàn về nhà. Ta và ngươi chi bằng từ biệt tại đây, ta tự mình xuống núi.”
Phương Tư Viễn khôi phục dáng vẻ ngạo mạn, căn bản chẳng thèm quan tâm lời ta nói: “Tạ Uyển Vãn, thư hòa ly này ta chưa ký nên không tính. Nàng hiện tại vẫn là phu nhân ta.” Nói rồi không tranh luận cùng ta nữa mà ôm ta lên ngựa, để ta ngồi phía trước hắn, một tay ôm chặt lấy ta, tay kia thúc ngựa, hướng về chân núi phóng đi.
Vòng tay Phương Tư Viễn rất ấm, hệt như trong tưởng tượng của ta, nhưng đây lại là lần đầu tiên ta cảm nhận được.
Cưỡi ngựa xuống núi rất nguy hiểm, hắn ôm ta rất chặt, cho nên cảm giác xóc nảy giảm đi nhiều. Mùi trên người hắn ta cũng quen thuộc, đó là mùi mực. Chỉ là lúc này gần nhau đến thế, ta mới ngửi thấy thoang thoảng vài hương xà phòng.
Hắn văn võ song toàn, nhưng thích đọc sách hơn. Những năm gần đây, ngoài xử lý công vụ thì hắn toàn đọc sách. Ta ở phủ cả ngày vẫn có sách để đọc đều là nhờ phúc của hắn.
Ta nhớ lại những lời đồn đại trong phủ. Mấy năm nay hắn điều tra vô số án, gây thù chuốc oán với nhiều người, hạ lệnh xử t ử cũng không ít, huyết khí trên người nặng nề. Vì thế mỗi khi về nhà đều tắm rửa rất lâu và luôn phải dùng bồ kết kỳ cọ nhiều lần.
Nghĩ đến đây, không hiểu vì sao ta lại rơi nước mắt.
Bởi vì nợ m á u trên tay hắn, còn có phần của Tạ gia ta.