Bạch Nguyệt Quang Của Phu Quân Gi.ết Tới Nơi Rồi - 5.

Cập nhật lúc: 2025-03-04 04:38:18
Lượt xem: 123

(Mọi người ơi, do nhìn nhầm nên 4 chương đầu mình dịch nhầm tên nữ chính là Tạ Uyển Uyển ạ. Hiện mình đã sửa lại hết rồi ạ. Tên đúng của nữ chính là Tạ Uyển Vãn nhé. Với những bạn theo dõi từ đầu chắc sẽ thắc mắc. Lần nữa xin lỗi mọi người vì sự sai sót này ạ! :( )

 

5.

Ta có một giấc mơ. Trong mơ, ta thấy mẫu thân giúp ta chải đầu, khuyên nhủ ta nên kiềm chế tính khí, còn mơ thấy ta mỉm cười bái thiên địa cùng lang quân như ý trong hỷ đường náo nhiệt. Nhưng khi ngẩng đầu lên, ta lại bị nhốt trong gian phòng u tối, có làm cách nào cũng không thể thoát thân.

 

Khóc lóc, kêu gào đều vô dụng, dùng kiếm bổ đôi cũng chẳng suy suyển. Rồi bất thình lình cánh cửa mở toang, một người tiến đến, khóa ta trên giường. Hắn nói với ta bằng giọng điệu hạ cố: “Tạ Uyển Vãn, người ta muốn cưới không phải cô.”

 

Ta giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh túa ra.

 

Lục Chi không ở bên, tim ta đập liên hồi như trống dập. Ngước mắt nhìn trời đã sáng. Bên ngoài cửa sổ vẫn còn vọng lại tiếng mưa rơi tí tách, hơi lạnh tràn thẳng vào phổi tạng.

 

Ta rời khỏi Phương phủ hơn hai tháng, giờ đã là cuối thu.

 

Cốc cốc cốc, có người gõ cửa.

 

Ta hỏi: “Ai đó?”

 

Giọng Hà Kinh vang lên: “Tạ công tử đã dậy chưa? Còn không dậy thì cơm nguội mất đấy. Ta đặc biệt ra ngoài mua, ngươi chắc chắn sẽ thích.”

 

“Đến ngay đây.”

 

Lục Chi nhanh chóng mang nước nóng vào cho ta rửa mặt và lén nói với ta: “Trời còn sớm, nhóm người cô gia vẫn chưa dậy đâu ạ.”

 

Ta gật đầu, quyết định ăn xong sẽ lập tức khởi hành.

 

Sau khi thu xếp hành lý và trả phòng, ta ngồi ăn sáng trước bếp lò nhỏ được chủ quán bắc lên. Trong nồi treo là cháo trắng đang sôi. Hà Kinh múc cho ta và Lục Chi mỗi người một chén cháo nóng, còn gắp thêm hai đũa dưa leo muối và vài lát thịt muối, rồi mở giấy dầu, bên trong chính là bánh đậu đỏ bốc hơi nghi ngút. Hắn nhướn mày nhìn ta với vẻ mặt chờ đợi khen thưởng.

 

Ta cong mắt cười, thấp giọng nói cảm ơn. Trong khoảng thời gian đồng hành, hắn đã sớm tinh tường sở thích của ta. Cắn một miếng, vị ngọt từ đậu đỏ cùng độ mềm của bột gạo hòa quyện vào nhau, vừa ấm lòng, vừa ấm bụng, vậy mà ngon hơn cả quán ở Vân Châu. Mắt ta sáng rỡ, liền truy hỏi hắn mua ở đâu. Nhưng hắn chỉ cười híp mắt ra vẻ thần bí và không chịu nói cho ta biết, còn bảo rằng muốn đổi bánh đậu đỏ lấy rượu của ta.

 

Khi mở hành lý của hắn ra, vậy mà có đến ba túi bánh đậu đỏ lớn và một bình rượu gạo ngọt.

 

Lục Chi chào thua trước hết. Nàng bảo hắn giúp bọn ta đánh xe rồi khi đến trấn tiếp theo sẽ mua rượu cho hắn.

 

Trước lúc ra ngoài, Hà Kinh lục tìm và lôi ra một chiếc áo choàng từ đống hành lý của hắn rồi đưa cho Lục Chi, nói rằng bên ngoài đang mưa, tiểu cô nương đừng để cảm lạnh.

 

Ở đây có một rổ Pandas

Lục Chi không ngờ Hà Kinh lại lo nghĩ cho một nha hoàn nhỏ bé như nàng. Nàng muốn đưa áo choàng cho ta nhưng không dám vạch trần ta giả nam, nên vô cùng khó xử. Ta bèn chủ động khoác lên cho nàng, rồi duỗi tay chọc trán: “Đi thôi tiểu nha đầu này. Nhìn dáng vẻ mỏng manh của muội xem, không được kéo chân chúng ta đâu nhé.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bach-nguyet-quang-cua-phu-quan-giet-toi-noi-roi/5.html.]

 

Hà Kinh đặt tay lên vai ta phụ họa rồi ép chặt vào người bảo chứng: “Yên tâm đi, cậu chủ của ngươi sẽ không bị lạnh đâu. Nếu lạnh thì rúc vào lòng ta là được.”

 

Ta huých tay hắn, cười khẩy nói: “Ta và Lộ Chi ngồi trong xe ngựa không thấy lạnh, ngược lại Hà thiếu hiệp ở ngoài đánh xe, gió mạnh mưa to, chớ để mình c h ế t cóng.”

 

Hà Kinh hí hửng đuổi theo: “Ồ, Tạ công tử lo lắng cho ta sao?”

 

Ta khom người, đang muốn nói vài câu châm chọc, chợt liếc mắt thấy Phương Tư Viễn đang lặng lẽ đứng ở lan can lầu hai, cúi đầu nhìn chúng ta huyên náo bên này. Trong tiệm không thắp đèn, hắn đứng nơi mờ tối không biết từ bao giờ. Ta nhìn không ra biểu cảm, cũng không muốn suy đoán.

 

Bảy năm qua, ta vẫn luôn phải đoán tâm tư hắn, nghĩ cách làm hắn vui, muốn khiến cho hắn đừng mang bộ mặt lạnh lùng kia đối diện ta nữa, mà gần gũi ta hơn một chút. Nhưng hắn lại như một hòn đá chai lì với nhiệt độ, chưa từng dễ chịu với ta. Tính khí với người ngoài còn đỡ hơn một tí, trước mặt ta lại cực kỳ tệ, luôn gọi cả họ lẫn tên ta, không hề tôn trọng ta dù chỉ một chút.

 

Kể cả người hầu trong phủ cũng dám gọi thẳng tên “Tạ Uyển Vãn” sau lưng ta.

 

Nay chúng ta đã là phu thê hòa ly, hà tất dây dưa thêm nữa.

 

Ta xem như không thấy hắn, xoay người bước lên xe ngựa, tiếp tục hành trình về phía nam.

 

Hà Kinh là một tay lái giỏi. Dù đường lầy lội khó đi nhưng xe ngựa của bọn ta đều băng băng vượt qua, tốc độ còn nhanh hơn một chút so với xe ngựa thông thường. Đến tối đã tới huyện kế tiếp. Với kinh nghiệm hành tẩu giang hồ thượng thừa, hắn nói nơi đây núi non hiểm trở, dân cư thưa thớt, thường có thổ phỉ xuất hiện, chúng ta không nên nán lại lâu mà phải nhanh chóng đến thị trấn sầm uất hơn.

 

Đáng tiếc, còn chưa bước vào trấn, chúng ta lại đụng phải bọn thổ phỉ. Hà Kinh vốn muốn đánh một trận, nhưng ta trông thấy có vài tiểu cô nương đang bị trói trên lưng ngựa của bọn chúng, bèn lén ra hiệu, bảo hắn phối hợp cùng ta, cứu người quan trọng hơn.

 

Hắn hiểu ý, bèn xuống xe, vỗ lên mình ngựa để nó chạy đi. Về phần mình, ta bảo Lục Chi đến nơi an toàn đợi chúng ta, rồi vờ kinh sợ mà ngã khỏi xe, còn cố ý làm bạc vàng trong túi rơi vương vãi. Sau đó, ta vừa nhặt vừa chạy, giả là công tử nhà giàu đang cố tình che giấu của cải.

 

Quả nhiên, đám thổ phỉ kia đã mắc mưu. Bọn chúng bao vây và bắt trói ta lại. Hà Kinh cũng bị thu kiếm, soát người, thảm hại hệt ta.

 

Hắn mắng ta là công tử bột chẳng tích sự gì, chỉ tổ liên lụy hắn, rồi lại cười nói với bọn thổ phỉ, nói rằng hắn chỉ là một tên phu xe, rằng hắn có thể tiết lộ gia cảnh của ta và trợ giúp bọn chúng lấy được tiền chuộc. Không hổ là người hành tẩu giang hồ, kỹ năng diễn xuất điêu luyện.

 

Bọn thổ phỉ căn bản chẳng tin hắn, bởi vì khuôn mặt ngọc cùng y áo hoa lệ kia có chỗ nào giống một phu xe?

 

Ta đang định mắng hắn thì nghe tiếng tên thổ phỉ trói ta hô to: “Nhị ca, đây là nữ nhân!”

 

Lời muốn nói mắc ngẹn trong cổ họng, tai đỏ bừng… Lúc trói ta, tên thối tha kia đã chạm vào chỗ không nên chạm!

 

Hà Kinh sửng sốt trong nháy mắt, rồi thuận thế ứng biến: “Đúng! Nàng chính là người bỏ nhà theo ta! Thật ngu ngốc làm sao. Trông thấy ta đẹp liền si mê, còn mua y phục đắt đỏ đến thế cho ta, sợ người ta không biết nàng có tiền chắc!”

 

Chứng kiến loạt xử lý trơn tru như mây bay nước chảy của hắn, không khỏi khiến ta trợn mắt há mồm kinh ngạc.

Loading...