Bạch Nguyệt Quang Của Phu Quân Gi.ết Tới Nơi Rồi - 20.

Cập nhật lúc: 2025-04-03 06:14:55
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/pSEIB0p5RM

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

20.

Xe ngựa chậm rãi lăn bánh, tiến vào một quán trọ ở ngoại thành. Nơi đây cách Trương phủ không xa, là chỗ Trương huyện lệnh chẩn bị cho khách đến dự hôn lễ dừng chân. Nhìn quán trọ không xa hoa cũng không tồi tàn, ta nghĩ Trương huyện lệnh đã dùng bổng lộc của mình để chi trả.

 

Đến quán trọ, trông thấy vài gương mặt quen thuộc, là thủ hạ thường đi theo Phương Tư Viễn. Bọn họ cũng rất kinh ngạc khi nhìn thấy ta, nhưng vẫn cung kính đón ta vào phòng Phương Tư Viễn.

 

Người hầu nói Phương Tư Viễn cùng Trương huyện lệnh đang bàn chuyện ở Trương phủ, tối muộn mới về.

 

Một thuộc cấp lanh lợi lúc rót trà cho ta đã chêm thêm một câu: “Thưa, Trịnh tiểu thư cũng ở quán trọ này.”

 

Dù gì cũng là hôn sự do thánh thượng sắp đặt, chẳng lẽ Trịnh gia không phái người nào tới hay sao? Ta bèn hỏi: “Người của Trịnh gia đâu?”

Ở đây có một rổ Pandas

 

Thuộc hạ nói: “Dạ, cũng ở đây. Nhưng Trịnh Huyền đại nhân đã đi Lũng Hữu nhận chức rồi. Nghe nói một vị trưởng bối tôn quý nào đó của Trịnh gia dẫn người tới để giữ thể diện.”

 

Ta gật đầu tỏ ý đã hiểu rồi cho hắn lui ra.

 

Quán trọ trang trí đơn giản, phòng Phương Tư Viễn cũng không có gì nhiều, chỉ vài bức thư họa mang từ nhà theo, bộ trà và rượu cũng là của hắn, bút, nghiên, giấy, mực, y phục để thay cũng vậy.

 

Ta chẳng có gì để làm, bèn tùy tiện cầm một quyển sách lên đọc, lặng lẽ chờ đợi chuyện lớn xảy ra.

 

Giữa trưa, Trịnh Thanh Vân quả nhiên không thể ngồi yên được nữa mà đến mời ta dùng cơm, nhưng bị thuộc hạ chặn lại.

 

Ta hơi ngạc nhiên, những người này hình như không cần hỏi Phương Tư Viễn trước… Ta chợt ngộ ra, đây đều là thân tín của Phương Tư Viễn, e là hiểu hắn rõ nhất. Bọn họ biết tuy bề ngoài hắn lạnh lùng với ta, nhưng trong lòng lại rất quan tâm ta, nên chắc chắn đã sớm đề phòng Trịnh Thanh Vân.

 

Sau khi suy tính, ta vẫn đồng ý dùng cơm cùng nàng ta, nhưng phải dùng trong phòng của ta và các món đều phải được nấu ngay tại phòng bếp của quán trọ.

 

Có thế, những người thủ hạ này mới miễn cưỡng chấp nhận.

 

Trịnh Thanh Vân một mình bước vào, vẫn là phong thái nho nhã, lễ độ của quý nữ thế gia. Nhưng khi cửa vừa đóng, nàng ta ngạo mạn đến trước mặt ta, ngang nhiên thách thức: “Tạ tiểu thư, may mà có nha hoàn của nàng cứu giúp, ta mới có thể bình an tới huyện Cô Tô. Chỉ là sau đó chúng ta lạc nhau, không biết nàng ấy có ổn không?”

 

Nàng ta có thể dò ra ta ở đây, hẳn đã phái người theo dõi. Không có khả năng không biết chuyện Lục Chi được Hà Kinh cứu về?

 

Nàng ta giả vờ rơi lệ: “Lục Chi cô nương vì cứu ta mà bị thương rất nhiều, ta thực sự không có gì báo đáp, nhất định phải nói lời cảm ơn trước mặt nàng ấy.” Lại chẳng cố che giấu vẻ đắc ý trong mắt.

 

Ta nghĩ, có lẽ nàng ta còn chưa hay tin Lục Chi đã được giải độc.

 

Ta đánh giá nàng ta một lượt, cảm thấy thật khó tin.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bach-nguyet-quang-cua-phu-quan-giet-toi-noi-roi/20.html.]

Trịnh Thanh Vân xuất thân danh gia vọng tộc, từ nhỏ đã đọc sách, học chữ bên Phương Tư Viễn, có thể cùng hắn nói đủ chuyện trên đời, ắt hẳn tri thức cũng không tệ. Huống hồ, nàng ta còn sở hữu vẻ đẹp phi thường. Một nữ tử tài mạo song toàn nhường ấy, sao lại âm độc đến vậy dù tuổi đời còn quá trẻ… Bảy năm trước, ta mới mười sáu tuổi, nàng ta cũng chỉ hơn ta một, hai tuổi là cùng! Nay còn muốn lợi dụng nha hoàn của ta để báo thù?

 

Trịnh Thanh Vân làm bộ làm tịch, nhưng ta không phối hợp, càng khiến nàng ta thấy vô vị bèn tùy ý lau nước mắt, lạnh lùng nói: “Tạ Uyển Vãn, ngươi nhìn ta làm gì? Muốn mắng thì cứ mắng đi.”

 

Ta lắc đầu, chỉ cảm thấy nàng ta đáng thương và buồn cười: “Trịnh tiểu thư, chúng ta không thân không thích, cùng lắm chỉ gặp mặt vài lần, không biết cô nương vì lẽ gì lại ghét ta? Cho dù là vì Phương Tư Viễn… cô cũng nên tìm hắn tính sổ, tại sao hết lần này tới lần khác làm khó ta và nha hoàn?”

 

Trịnh Thanh Vân nhìn ta không chớp mắt, như thể muốn nhìn thấu ta, ánh mắt càng trở nên lạnh lẽo.

 

Qua hồi lâu, nàng ta mới lên tiếng: “Tạ Uyển Vãn, ta không hiểu, ngươi có chỗ nào tốt? Luận thân thế, tướng mạo, tài hoa, ngươi đều không bằng ta, địa vị cũng không bằng. Tại sao Viễn ca lại vì ngươi mà luôn đối đầu với ta?”

 

Nữ nhân cố chấp thực không nói lý lẽ, ta cũng lười phí lời, lòng dâng lên ý bất thiện, tập trung xoáy vào nỗi đau của nàng ta: “Cái gì ta cũng không bằng cô, nhưng ai bảo các người quen biết quá lâu, hắn nhìn cô tới nỗi phát ngấy. Bất ngờ gặp được ta, cảm thấy mới mẻ thôi.”

 

Nàng ta tức giận bật dậy: “Ngươi!”

 

Ta còn chưa thỏa mãn, tiếp tục nói: “Nhưng hắn cũng chẳng có gì tốt, ta chán rồi, chủ động đưa thư hòa ly. Đây chẳng phải điều cô mong muốn? Cô cùng hắn lại hợp đôi không phải rất tuyệt sao? A… Ta quên mất, cô không thể.”

 

Ta che miệng, vờ thương tiếc, ý muốn chọc tức nàng ta: “Cô bị ban hôn với Trương huyện lệnh rồi… Than ôi, Trương huyện lệnh là người chính trực, gia thế trong sạch, lấy cô… ngược lại đáng tiếc…”

 

Trịnh Thanh Vân đập bàn đứng dậy: “Tạ Uyển Vãn! Ngươi là cái thá gì! Dám mở miệng đánh giá ta? Hắn chỉ là một huyện lệnh Cô Tô cỏn con, đến xách giày cho Trịnh gia ta còn không xứng! Nếu không phải được bệ hạ ban hôn, ngay cả cổng của Trịnh phủ hắn cũng đừng mơ chạm đến!”

 

Ta chợt cười lạnh, mỉa mai: “Trịnh Thanh Vân, tiếc là phòng này không có gương, bằng không, ta sẽ để cô nhìn cho rõ bộ dạng mình lúc này, có chỗ nào giống quý nữ nhà gia thế? Xấu xí lộ rõ, khiến người ta chê cười!”

 

Hóa ra, việc thoải mái mắng ai đó sảng khoái đến vậy, đặc biệt là khi mắng nàng ta.

 

Ta tức giận, không thèm tranh cãi: “Thật làm mất mặt nhà họ Trịnh của cô.”

 

Trịnh Thanh Vân đột nhiên cứng đờ, há hốc miệng khó tin.

 

Ta lặng lẽ đợi nàng ta bình tĩnh, thu hồi bộ mặt hung dữ, chậm rãi ngồi xuống. Sau vài nhịp thở, lại quay về tư thế đoan trang.

 

Khi thuộc hạ mang cơm tới, hẳn đã nghe chúng ta cãi vã nên ghé mắt sang nàng ta vài lần, rồi lại nhìn qua ta.

 

Ta ra hiệu cho bọn họ ra ngoài rồi chủ động xếp đũa cho Trịnh Thanh Vân

 

Ta gắp thức ăn như không có chuyện gì nhưng Trịnh Thanh Vân lại bất động. Xem ra lời nói của ta quả thực là đả kích rất lớn với nàng ta.

 

Hồi lâu, nàng ta bất ngờ thấp giọng, bắt đầu trút hết nỗi lòng bằng vẻ mặt ngơ ngác: “Từ nhỏ ta luôn nghĩ rằng mình phải gả cho Viễn ca, thậm chí thêu sẵn giá y từ sớm, chỉ đợi ngày huynh ấy đề tên bảng vàng sẽ cưới ta…”

Loading...