Bạch Nguyệt Quang Của Phu Quân Gi.ết Tới Nơi Rồi - 2.
Cập nhật lúc: 2025-02-17 03:30:43
Lượt xem: 136
2.
Ba ngày trôi qua, trên dưới phủ sóng yên biển lặng.
Lục Chi giúp ta nghe ngóng tình hình, quả không ngoài dự liệu. Phương Tư Viễn vốn không hề nói chuyện hòa ly với bất kỳ ai. Mà bản thân hắn cũng viện cớ thăm viếng ân sư, chuyển đến Bình Hầu phủ.
Ân sư của Phương Tư Viễn từng là thừa tướng. Sau khi cáo lão hồi hương, bệ hạ cảm niệm trước công trạng cùng lao khổ của ông ấy mà phong là Bình Hầu, phủ đệ tọa lạc ngay tại ngoại ô Vân Châu.
Ông ấy không những là ân sư của Phương Tư Viễn, mà còn là ân sư của phụ thân Thanh Vân, Trịnh Huyền. Gần đây, phụ tử hai người đang tá túc tại Bình Hầu phủ.
Không cần Lục Chi nói, ta cũng hiểu. Người hắn tới thăm là ân sư ư? E là đến gặp mặt cô nương yêu kiều của hắn mà thôi.
Ta nào gấp gáp gì, lại viết một bản mới, cuộn vào ống tay áo rồi đi chào hỏi cha mẹ chồng. Tuy Phương Tư Viễn e ngại thể diện, không dám mở lời, nhưng ba mẹ chồng ta lại rất vui vẻ đuổi ta ra khỏi nhà. Sợ rằng khi nhìn thấy giấy hòa ly sẽ phải cười ngoác miệng.
Phương gia là gia tộc danh giá ở Vân Châu. Phương Tư Viễn là con trai độc nhất của nhà họ Phương, trưởng bối trong nhà vô cùng yêu chiều hắn, kỳ vọng nơi hắn cực cao. Năm hắn đề tên bảng vàng, Phương gia hãnh diện không thôi. Nhưng khi hay tin bệ hạ ban hôn, mà người được chỉ hôn chính là thiên kim nhà lại bộ Tạ thị lang, họ lại lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Lúc bấy giờ, ta không hề biết Trịnh Thanh Vân, con gái của đại lý tự khanh Trịnh Huyền cùng hắn lớn lên bên nhau, sớm đã có hôn ước. Càng không hay thật ra phụ thân muốn gả ta làm chính thê của lục hoàng tử.
Về việc bệ hạ ban hôn, một là muốn cảnh cáo phụ thân ta chớ câu kết cùng hoàng tử. Hai là mượn tay Phương Tư Viễn, người mới vào triều, giúp ông ta điều tra quan lại. Có nhạc phụ là lại bộ thị lang, hắn sẽ càng nhanh chóng tìm ra những mối liên kết phức tạp trong triều đình. Ba là không muốn Trịnh gia kết bè kết phái với danh gia vọng tộc ở Vân Châu.
Năm đó ta mười sáu tuổi, vẫn chưa biết cái gì là triều đường thâm sâu, chỉ quanh quẩn trong suy nghĩ hạn hẹp của riêng mình.
Vào cái ngày gả cho Phương Tư Viễn, bao người đến chúc mừng, nhưng ta chẳng nghe lọt tai lời chúc phúc nào của họ, chỉ mang lòng dạ thấp thỏm chờ đợi phu quân ta từ trên kiệu hoa đến hỷ đường rồi vào phòng hoa chúc.
Đến tận bây giờ, ta vẫn còn nhớ đêm hôm đó. Nến đỏ lập lòe, âm thanh huyên náo vọng lại từ xa. Lục Chi đứng canh ngoài cửa khẽ trò chuyện cùng ta, hi ha cười nói về việc phải chăng tân lang uống quá chén, bị bằng hữu lôi kéo, làm ầm ĩ tới tận phòng tân hôn, rồi uống rượu hợp hoan xong có phải ta sẽ say không, đêm động phòng hoa chúc liệu ta có nên chủ động thay áo cho phu quân…
Trò chuyện mãi, tiếng ồn ào lắng dần, Lục Chi cũng buồn ngủ, ngáp ngắn ngáp dài, nhưng vẫn không thấy ai tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bach-nguyet-quang-cua-phu-quan-giet-toi-noi-roi/2.html.]
Làm nha hoàn thân cận của ta, Lục Chi sớm đã tất tả ngược xuôi, luôn không có thời gian nghỉ ngơi nhiều. Ta đuổi nàng đi nghỉ trước, một mình ngồi ở đầu giường, đợi phu quân ta tới gặp ta.
Nhưng, đêm đã khuya, sương phòng chẳng một ai lui tới.
Ta đợi trong phòng tân hôn đến khi trời gần sáng, rốt cuộc nghe thấy tiếng cửa mở.
Ta buồn ngủ đến nỗi tay chân cứng đờ, đầu ó c choáng váng, nhưng ngay lập tức tỉnh hẳn. Cảm giác vui sướng xen lẫn ngại ngùng, không biết làm sao cho phải.
Phương Tư Viễn bước qua ngưỡng cửa, chậm rãi tiến đến trước mặt ta. Vẫn là công tử tiêu sái, mày mắt như ngọc, nhưng áo bào không phải hỷ phục đỏ chói mà là gấm trắng như trăng. Đôi mắt sáng tựa sao trời nhẹ nhàng quét qua ta, chẳng mang chút nào vui vẻ.
Câu đầu tiên phu quân ta nói với ta lại là: “Tạ Uyển Vãn, từ hôm nay ta phải cùng quan trên ra ngoài tra án, không có thời gian chăm sóc nàng. Mọi việc trong phủ đều có lão quản gia lo liệu. Nàng không cần quán xuyến, cứ ở đây nghỉ ngơi.”
Ta mở miệng khẽ gọi: “Phu quân…”
Phương Tư Viễn cau mày, tựa hồ không thoải mái, nhẹ nghiêng người né tránh ánh mắt ta, như thể không muốn nhìn thẳng vào ta, chỉ nói: “Ta đến đây là muốn báo với nàng một tiếng, phụ mẫu ta hôm nay phải rời đi rồi, nàng cùng ta đi tiễn.”
Chúng ta vừa mới thành thân, còn chưa thỉnh an, vậy mà phụ mẫu đã muốn rời đi sao? Ta chưa kịp hoàn hồn thì Phương Tư Viễn đã xoay người bước ra khỏi cửa, cứ như việc ở cùng ta lâu thêm chút sẽ khiến hắn như ngồi trên bàn châm.
Đến khi Lục Chi giúp ta thay y phục, rửa mặt, chải đầu đâu vào đấy, ta vội vàng chạy ra cửa, nhưng xe ngựa của phụ mẫu đã lăn bánh đi xa, còn Phương Tư Viễn cũng nhảy lên lưng ngựa, cúi đầu liếc nhìn ta, mặt không biểu cảm, nói: “Nàng tới muộn, họ đã đi rồi.”
Con dâu mới vào cửa vậy mà không làm tròn lễ nghĩa. Ta hoảng loạn, định lên tiếng giải thích thì hắn đã thúc ngựa phóng đi.
Ngày thứ hai sau thành thân, ta trở thành kẻ cô đơn, bối rối đối mặt với một đám người hầu xa lạ, là trò cười khắp cả kinh thành.
Ở đây có một rổ Pandas
Lẽ ra, ta phải hiểu từ đầu, một người ngay cả đêm tân hôn cũng không để trong mắt, sao có thể quan tâm đến ta?