Bạch Nguyệt Quang Của Phu Quân Gi.ết Tới Nơi Rồi - 17.
Cập nhật lúc: 2025-03-26 09:16:33
Lượt xem: 28
17.
Hốc mắt ta dần đỏ vì tình cảm thực lòng của hắn đã tỏ, bởi vì chúng ta đã lỡ mất nhau quá lâu. Nếu hắn nói với ta những lời này ngay từ đầu, ta chắc chắn sẽ vui tới mất ngủ. Bây giờ nói ra thì thế nào chứ?
Phương Tư Viễn phát hiện ta mềm lòng, lại tung một đòn quyết định, hồi tưởng lại thuở ban đầu: “Uyển Uyển, nàng lẻn vào phủ ta chẳng mấy lần đã bị quản gia phát hiện. Nhưng ta không quá để tâm. Ta chỉ nghĩ tiểu thư Tạ gia cũng là một quân cờ đáng thương, có chút kiêu ngạo chẳng đáng ngại, nên bảo quản gia cứ mặc nàng.”
Ta không nhịn được tự cười giễu chính mình. Khi ấy, ta còn cho rằng người khác sẽ không phát hiện ra mình.
Hắn nhìn ta, chợt nở nụ cười nhẹ: “Nhưng có một lần ta hồi phủ, nghe quản gia nói nàng còn ở trong thư phòng chưa rời đi, ta bèn đến xem nàng.”
“Ta đứng trong thư phòng lâu như vậy nàng cũng không chú ý, chỉ cầm sách, đứng trước kệ chuyên chú xem. Rõ ràng nàng chỉ mặc y phục nha hoàn nhưng lại rất đoan trang. Đọc đến chỗ nào thú vị thì bất giác nở nụ cười, ánh mắt sáng ngời, cong cong thành hình trăng lưỡi liềm. Nàng thỏa mãn khép một quyển lại, rồi sắp xếp quyển tiếp theo.” Phương Tư Viễn cười dịu dàng: “Chỉ trong chốc lát, ta liền cảm thấy tim mình tan chảy.”
“Ta cùng Trịnh Thanh Vân bên nhau từ nhỏ, mọi người xung quanh đều nói chúng ta trai tài gái sắc. Ta vẫn tưởng đó chính là tình yêu. Nhưng từ khi gặp nàng ta mới phát hiện, thích một người là chỉ cần nhìn thấy người đó, lòng liền mềm lại.”
Nghe tới đây, mũi ta cay xè, nước mắt tuôn trào.
Đúng vậy, ta năm mười sáu tuổi cũng tự cho mình khả ái, xinh đẹp, phu quân ta nhất định sẽ thích ta. Nhưng sau đó, ta không tìm thấy chút yêu thương nào, ta nghĩ hắn chỉ đang nhớ nhung bạch nguyệt quang của hắn, rằng vốn dĩ trong mắt hắn không có ta. Ta cho rằng bản thân mình còn chưa đủ tốt.
“Hôm đó ta rất mệt, nhìn thấy nàng tâm trạng quả thực thoải mái, liền không gượng được mà ngả lưng nghỉ ngơi.” Hắn hạ giọng buồn bã: “Nhưng khi tỉnh dậy thì nàng đã đi mất. Nhiều ngày sau đó cũng không được gặp. Ta nghĩ nàng trông thấy ta thì thất vọng quay về.”
Nhưng thiếu niên rung động sao cam tâm bị nhung nhớ giày vò? Thế là một người vẫn luôn lý trí như hắn bắt đầu cáu kỉnh đòi bố trí lại thư phòng, muốn cho ta cơ hội lần nữa lẻn vào phủ.
Hóa ra, hắn không hề biết ta đã từng lén nhìn hắn trước đây và nghĩ rằng thư phòng là nơi đầu tiên chúng ta gặp mặt.
Ánh mắt Phương Tư Viễn lấp lánh tình cảm sâu đậm, nước mắt dâng trào bên mi: “Tạ Uyển Vãn, nàng có biết khi ấy ngay cả gọi tên nàng ta cũng không dám. Nàng tốt đẹp hệt như tên nàng vậy. Ta vừa nghĩ tới kết cục tương lai của chúng ta liền không dám gần gũi nàng.”
Đúng vậy, ngay từ đầu chúng ta đã bước đi trên con đường mà kẻ khác vạch cho mình.
Đột nhiên có tiếng gõ cửa, là đại thẩm đến báo tin: “Phu nhân, Lục Chi cô nương tỉnh rồi!”
Ta lau nước mắt, vội đáp: “Được, ta đi thăm muội ấy ngay!”
Đợi người rời đi, ta hít một hơi, cảm thấy bộ dạng mình trông vô cùng nhếch nhác, vậy mà cùng Phương Tư Viễn cãi vã, giằng co trên giường. Dáng vẻ xấu xí đều bị hắn thấy hết.
Phương Tư Viễn không rơi nước mắt, có phải hắn đã lau đi rồi không?
Ta vội cúi đầu chỉnh trang y phục xộc xệch, hắn bất ngờ tiến đến giữ gáy ta, thừa thế cướp đoạt hơi thở ta. Cho tới khi ta gần như ngạt, hắn mới buông ra rồi thấp giọng nói: “Uyển Uyển, ta nhắc lại lần nữa, ta không ký thư hòa ly, nàng vẫn là Phương phu nhân của ta.”
Ta khẽ cắn môi, không lên tiếng.
Hắn hít một hơi thật sâu, thái độ mất tự chủ ban nãy dần tan biến, cẩn thận dặn dò: “Hà Kinh quen biết Trịnh Thanh Vân, nàng phải cẩn thận đề phòng. Trạch viện này được ghi lại dưới tên một thương gia giàu có đã xuất gia từ lâu, không chừng là tài sản của người nào đó, ta đang điều tra. Hắn giữ hai người lại không biết có ý gì, nàng đừng để hắn lừa.”
Đầu óc ta đột nhiên trở nên sáng suốt hơn đôi chút.
Phương Tư Viễn niết lòng bàn tay ta, lần nữa nhắc nhở: “Hà Kinh sẽ không gi ế t nàng, nên nàng ở đây ngược lại sẽ an toàn hơn.”
Ta không thể không hỏi: “Sao ngươi biết hắn sẽ không gi ế t ta?”
Phương Tư Viễn trầm mặc chốc lát, bĩu môi không vui nhưng vẫn nói thật: “Hắn thích nàng, sao đành gi ế t nàng?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bach-nguyet-quang-cua-phu-quan-giet-toi-noi-roi/17.html.]
Ta sửng sốt: “Hắn thích ta?”
Phương Tư Viễn cười nhẹ, khẽ gõ trán ta: “Nàng khờ quá. Không biết tấm lòng của ta thì thôi đi, ngay cả hắn cũng không phát giác được. Nhưng đối với ta lại là chuyện tốt.”
Giúp ta sửa soạn y phục và lau mặt xong, hắn để ta ra ngoài trước, còn bản thân sẽ nghĩ cách rời đi sau.
Trạch viện này không lớn, không biết hắn làm cách nào để lặng lẽ đến rồi lẻn đi không một tiếng động.
Lục Chi quả nhiên đã tỉnh. Tuy chưa nói chuyện được nhưng có thể uống ít cháo. Trông thấy ta, nước mắt muội ấy lã chã rơi, trông cực kỳ đáng thương.
Ít hôm, Hà Kinh nói hắn đã giúp ta trả tiền chữa trị, không cần lo lắng, còn chọc Lục Chi: “Tiểu nha đầu, ta cứu mạng ngươi, ngươi nên cảm tạ ta thế nào đây nhỉ?”
Lục Chi khịt mũi, nói mấy lời tàn nhẫn: “Ta tốt bụng cứu nữ nhân xấu xa kia, nàng ta thế mà hại c h ế t ta, ngươi giúp ta gi ế t nàng ta, ta lấy thân báo đáp cũng được!”
Hà Kinh bị dọa, vội xua tay: “Không được, không được. Ngươi, ta lấy không nổi. Về phần Trịnh tiểu thư, ta cũng không có khả năng gi ế t.”
Lục Chi trừng mắt: “Ngươi sợ à?”
“Ta chỉ là kẻ hành tẩu giang hồ, còn người ta là huyện lệnh phu nhân. Ta gi ế t nàng ta chẳng khác nào muốn ăn cơm tù?” Hà Kinh giải thích tường tận: “Nơi đây là Cô Tô, là địa bàn của phu quân nhà người ta, ta còn chưa muốn bị quan phủ truy nã đâu!”
Ở đây có một rổ Pandas
Vậy mà tới Cô Tô rồi sao? Ta còn tưởng đang ở phụ cân Cô Tô.
Trông thấy ánh mắt ngạc nhiên của ta, Hà Kinh gật đầu lặp lại: “Đây là Cô Tô. Ngày kia vị Trịnh tiểu thư ấy phải gả cho huyện lệnh Cô Tô rồi.”
Lục Chi sốt ruột: “Đến Cô Tô rồi á? Vậy người hộ tống nàng ta suốt dọc đường, cô…” Có lẽ nhớ tới chuyện hòa ly của ta và Phương Tư Viễn, muội ấy không gọi cô gia nữa mà hỏi: “Vậy Phương Tư Viễn đâu?”
Hà Kinh gãi đầu: “Chắc dự lễ xong mới đi. Không phải hắn đến Tiền Đường nhận chức sao?”
Lục Chi gật gù: “Cũng đúng.”
Ta nheo mắt nhìn muội ấy: “Lục Chi, trước tiên, muội hãy nói tại sao mình bị thương đi.”
Nhắc đến chuyện này, Lục Chi liền ôm một bụng tức. Cơ thể rõ đang yếu nhược nhưng bừng bừng khí thế.
Lúc đó, muội ấy bị Phương Tư Nguyên xua ra ngoài, chỉ đành ngồi chung xe ngựa với Trịnh Thanh Vân. Hai người vốn không thân, chỉ nói vài câu khách sáo rồi thôi. Khi thích khách ra tay, Lục Chi vốn tốt bụng, trông thấy Trịnh Thanh Vân là một cô nương yếu đuối, còn đang trên đường được hộ tống, nếu thực sự xảy ra chuyện thì hậu quả khó lường, nên nhân cơ hội kéo nàng ta chạy, muốn thoát khỏi nguy hiểm trước rồi tính sau.
Muội ấy nhanh nhẹn, còn Trịnh Thanh Vân lại hơi chậm chạp. Đứng trước nguy hiểm, hai người rốt cuộc cũng loạng choạng trốn thoát vào rừng.
Phía nam cây cối um tùm, bên cạnh đường chính vẫn có nhà dân. Bọn họ không tiếp tục tiến sâu vào rừng vì sợ lạc, bèn tìm thôn dân hỏi đường, tá túc rồi men theo đường chính vào thành, trọ khách điếm để đảm bảo an toàn.
May mắn thay, trang sức trên người Trịnh Thanh Vân đều có giá trị nên hai người trọ lại. Dù Lục Chi không quen Trịnh Thanh Vân nhưng muội ấy hiểu Phương Tư Viễn, biết hắn nhất định sẽ sớm tìm được bọn họ. Cho nên tốt nhất là trú ở nơi dễ thấy, như vậy sẽ an toàn hơn.
Ý tưởng này rất tốt, nhưng muội ấy không ngờ Phương Tư Viễn lại bị binh mã đối phương vây khốn chặt chẽ, phải mất rất lâu mới thoát ra được.
Trịnh Thanh Vân giả bộ dịu dàng, hiền lành trước mặt muội ấy, gọi muội mấy là ân nhân, còn mua đồ ăn ngon, y phục đẹp cho muội ấy. Lục Chi rất ngại, lại cho rằng hôn sự giữa ta và Phương Tư Viễn thực sự có chút không phải với nàng ta, nên mất cảnh giác với cô nương có vẻ yếu đuối này.
Nào ngờ, Trịnh Thanh Vân vậy mà hạ độc vào đồ ăn mua cho muội ấy, lợi dụng giữa đêm trói muội ấy, bắt muội ấy kể lại cuộc sống thường ngày của ta cùng Phương Tư Viễn trong bảy năm qua.