Bạch Nguyệt Quang Của Phu Quân Gi.ết Tới Nơi Rồi - 16.

Cập nhật lúc: 2025-03-26 07:52:35
Lượt xem: 26

16.

Phương Tư Viễn bị động tác đột ngột của ta đánh thức, lập tức ngồi dậy, tuy còn mơ màng nhưng vẫn ôm chặt vai ta, lo lắng hỏi: “Uyển Uyển, sao vậy? Gặp ác mộng ư?”

 

Lòng rối bời, ta siết c.h.ặ.t t.a.y hắn truy hỏi: “Phương Tư Viễn, ta hỏi ngươi, trước khi chúng ta thành thân, ngươi đã gặp ta rồi phải không? Trong thư phòng ngươi…”

 

Vẻ mặt lo lắng của Phương Tư Viễn dịu đi, nhưng không trả lời ta ngay.

 

Biểu cảm này… ta quyết gặng hỏi: “Khi ấy, ta được phân làm nha hoàn dọn dẹp thư phòng ngươi. Có người mang bánh đậu đỏ tới, ta ăn xong về nhà thì đổ bệnh nặng, ngươi có biết hay không?”

 

Phương Tư Viễn hơi kinh ngạc: “Nàng nhớ ra rồi?”

 

Ta buông tay, có được đáp án đúng như mong đợi, nhưng chẳng vui nổi: “Phương Tư Viễn, có phải ngay từ đầu ngươi đã biết người trong thư phòng là ta? Biết được Trịnh Thanh Vân là người hạ độc bánh đậu đỏ?”

 

Phương Tư Viễn ngầm thừa nhận rồi.

 

Hóa ra, lúc đó…

 

Ta nhìn như đóng đinh vào hắn. Nỗi khiếp sợ cũng phẫn nộ trộn lẫn vào nhau, thiêu đốt lý trí, ta chất vấn hắn: “Phương Tư Viễn, ngươi cố ý sắp xếp thư phòng vì muốn gặp ta. Khi ấy, ngươi đã thích ta rồi, có phải hay không?”

 

Lần này, hắn gật đầu, thẳng thắn thừa nhận: “Đúng. Lần đầu tiên nhìn thấy nàng, ta đã thích nàng.”

 

“Ngươi biết Trịnh Thanh Vân hạ độc, lại nhắm mắt làm ngơ, có đúng không?” Ta tóm lấy cổ áo hắn, tức giận thét lớn: “Phương Tư Viễn, trước chưa nói đến việc ngươi có thích ta hay không, nhưng ta là thiên kim Tạ gia, là hôn thê tương lai của ngươi. Nàng ta muốn gi ế t ta, ngươi lại vờ như không biết! Phương Tư Viễn, lòng ngươi là sắt đá hay sao! Sao ngươi có thể tàn nhẫn như vậy!”

 

Trái tim ta như bị ngàn vạn con kiến gặm nhấm, đau đến khó thở.

 

Làm sao hắn có thể trơ mắt nhìn ta suýt chút nữa bị hại c h ế t mà vẫn đối xử với Trịnh Thanh Vân như thường? Nàng ta chưa từng gặp mặt ta, nhưng lại muốn độc c h ế t ta, lòng dạ ác độc dường ấy, ta không tin hắn thông minh như vậy lại không nhìn ra được.

 

Ta mỉa mai: “Ngươi đến Tạ gia thăm ta, là muốn nhìn xem ta c h ế t hay chưa à?”

 

Mặt Phương Tư Viễn tái nhợt: “Uyển Uyển, nàng đừng nói vậy…”

 

“Đừng gọi ta là Uyển Uyển!” Ta hung hăng đẩy hắn ra: “Phụ thân ta không ngốc, người mời ba đại phu chữa bệnh cho ta, chắc chắn đã biết ta trúng độc. Chuyện ta lẻn vào phủ của ngươi, người chỉ cần hỏi sơ qua Lục Chi liền biết. Cho nên việc ngươi tới thăm hỏi, nhất định người cũng đoán ra ngươi có liên can.”

 

Phương Tư Viễn bị ta đẩy ra, chỉ chậm rãi thẳng lưng, ngơ ngác nhìn ta, nỗi đau trong ánh mắt khó lòng che giấu: “Uyển Uyển, nàng đừng thông minh như vậy, có được không?”

 

Ta tự mình lẩm bẩm: “Đúng vậy, phụ thân ta có địa vị cao thế nào, sao có thể dễ dàng thỏa hiệp với một tân khoa trạng nguyên như ngươi. Người làm vì ta… Gặp ngươi trước khi ta thành thân, vì hận ngươi, cũng vì cầu ngươi. Người sợ sẽ hại c h ế t ta, nên mới đồng ý cùng ngươi hợp tác…”

 

Không lâu sau khi ta xảy ra chuyện, Trịnh Huyền bị giáng xuống Nam Châu, Trịnh Thanh Vân theo phụ thân rời khỏi kinh thành, không trở về Vân Châu nữa. Phụ thân ta là lại bộ thị  lang, phụ trách bổ nhiệm, sa thải, thuyên chuyển quan lại. Người hẳn muốn tìm cách giúp ta tránh xa nguy hiểm.

 

Lần này Trịnh Huyền về kinh đi ngang qua Vân Châu, đã ghé phủ Bình Hầu. Có lẽ vì muốn thăm ân sư, nhưng e là cầu ông ấy nói tốt cho mình càng trọng yếu hơn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bach-nguyet-quang-cua-phu-quan-giet-toi-noi-roi/16.html.]

Bình Hầu nhất định đã ủy thác Phương Tư Viễn thay ông ấy diện thánh. Sau khi ta nhắc đến thư hòa ly, hắn đi Bình Hầu phủ hẳn là vì chuyến thương nghị này. Nhưng hắn không ngờ trong khi bản thân bận rộn vì nhập cung thì ta lại rời khỏi Phương gia.

 

Ta đoán phụ mẫu hắn chắc chắn không kịp thời nói cho hắn biết, cho nên ta mới có cơ hội ở ngoài suốt hai tháng hơn.

 

Nếu như ta yên phận ở nhà, Trịnh Thanh Vân căn bản không thể tiếp cận ta. Phương Tư Viễn sẽ bảo vệ ta kỹ lưỡng trong phủ.

 

Ta nói ra suy đoán của mình, Phương Tư Viễn thừa nhận tất cả.

 

Ta mệt mỏi, chẳng còn hơi sức suy đoán tiếp. Ngay cả oán hận cũng chán chường: “Chuyện sau đó, ngươi nói đi.”

 

Dường như Phương Tư Viễn muốn tiến đến ôm ta, nhưng bàn tay vươn ra thoáng khựng lại trong không trung, cuối cùng rụt rè buông xuống, nhẹ nhàng thuật lại tình hình.

 

Lúc vào kinh diện thánh, hắn đã truyền đạt ý của Bình Hầu. Nhưng thánh thượng lại hỏi ngược lại hắn, hắn chỉ nói mình không dám nghị luận.

 

Phương Tư Viễn làm quan bảy năm, chuyện có thể thần tốc ngồi vào ghế thứ sử Vân Châu đều không nằm ngoài việc bệ hạ tán thưởng cùng tính cách thức thời của hắn. So với các quan lại đương triều, hắn có một ưu điểm cực lớn, đó chính là vĩnh viễn đứng về phe hoàng đế, vì hoàng đế mà làm việc… cho dù chính mình trở thành một quân cờ, cho dù phải đại nghĩa diệt thân.

 

Quả nhiên, hoàng đế rất tin tưởng hắn, chỉ nói sơ qua ý định của mình, hắn liền hiểu và không nhắc chuyện tiến cử của Bình Hầu thêm nữa. Trịnh Huyền trên danh nghĩa là thăng chức, nhưng thực chất là giáng quyền, dù ấm ức cũng không thể làm gì. Còn Trịnh Thanh Vân bị tứ hôn, thì hắn thực sự đã cầu xin.

 

Nói tới đây, hắn nhìn ta khó xử: “Uyển Uyển, nàng ta cùng ta lớn lên bên nhau. Nàng ta… đối xử với ta vô cùng tốt. Về công hay tư, ta đều không nhẫn tâm để nàng ta lấy một tên công tử vô học.”

 

Ta cười lạnh, đương nhiên hiểu được.

 

Hắn sẵn sàng mạo hiểm tính mạng ta vì người phụ nữ này. Giờ chỉ cầu tình mà thôi, có gì đáng ngạc nhiên? Ban đầu, Trịnh Thanh Vân cho rằng mình sẽ gả cho hắn, nhưng hắn lại lấy ta, e rằng đối với nàng ta lòng mang tội lỗi.

 

Nhưng thấy có lỗi là chuyện của hắn, dựa vào cái gì mà gạt bỏ mọi tội lỗi ta phải chịu đựng?

 

“Cho nên ngươi cam tâm tình nguyện bị giáng chức vì nàng ta?” Ta tức đến bật cười, nói không suy nghĩ: “Phương Tư Nguyên, sao ngươi không ký vào thư hòa ly rồi nối lại tình xưa với nàng ta đi!”

 

“Tạ Uyển Vãn! Nàng nói nhảm gì vậy!” Phương Tư Viễn tức giận, trán nổi cả gân xanh. Hắn gầm nhẹ một tiếng, nhưng vẫn không nhịn được mà mềm mỏng giải thích với ta: “Ta không bị giáng chức vì nàng ta. Người ta đề nghị tuy không phải kẻ thánh thượng ưng ý nhất, nhưng cũng khiến ông ta hài lòng.”

 

Ta lắc đầu cười: “Phương Tư Viễn, chớ nói với ta rằng ngươi chủ động xin giáng chức vì ta đấy nhé?”

 

Phương Tư Viễn nhìn ta thật sâu, không phản bác.

 

Ở đây có một rổ Pandas

Biểu cảm của ta nhất thời đông cứng.

 

Hắn nhắm mắt, như thể thực sự hết cách với ta: “Uyển Uyển, nhà ta ở Vân Châu, lão sư, bằng hữu, thân thuộc đều ở kinh thành và một vài nơi khác. Tiền Đường đối với ta mà nói là nơi cực kỳ xa lạ, ta chưa từng đặt chân tới. Ta thích mì, thích thịt, thích gió và tuyết, ta ghét mưa dầm, ghét khí hậu vừa ẩm ướt vừa hanh khô, tiếng ve kêu cũng khiến ta khó chịu. Tiền Đường có trăm ngàn cái tốt, nhưng không phải chỗ tốt dành cho ta.”

 

Hắn thở dài yếu ớt, nhìn thẳng vào ta, rốt cuộc cũng ngả lòng: “Nàng muốn đi Tiền Đường, ta liền theo nàng đến Tiền Đường. Ta biết nàng không thích gió lạnh, tuyết rơi, cây héo hoa khô ở Vân Châu, nên ta sẽ theo nàng đến Giang Nam tươi đẹp.”

 

Hắn âu yếm gọi tên ta: “Uyển Uyển.”

Loading...