Bạch Nguyệt Quang Của Phu Quân Gi.ết Tới Nơi Rồi - 14.

Cập nhật lúc: 2025-03-22 16:29:02
Lượt xem: 42

14.

Lục Chi phát sốt trong đêm, thuốc đắp lên vết thương phát huy tác dụng rồi. Nhưng cơ thể muội ấy bây giờ suy nhược, không chịu nổi thuốc, toàn thân như bị bỏng.

 

Ta nhận khăn và chậu nước từ đại thẩm, đích thân lau người hạ nhiệt, cạy mở răng muội ấy ra rồi cho muội ấy uống vài ngụm nước. Nhưng đến giờ Tuất thì Lục Chi phát độc, nôn ra một ít m á u đen, dọa ta sợ c h ế t khiếp.

 

Giờ hợi vừa qua, khi cơn sốt của Lục Chi thuyên giảm, Hà Kinh cuối cùng cũng dẫn vị danh y kia về.

 

Điều khiến ta bất ngờ chính là vị danh y mà Hà Kinh mời tới rất trẻ, có lẽ trạc tuổi Phương Tư Viễn. Không biết có phải do làm danh y kiếm được nhiều tiền hay không mà vị đại phu trẻ tuổi này thân mặc áo gấm, ngọc bên thắt lưng cũng thuộc hàng quý hiếm tinh xảo. Nhưng tướng mạo hắn rất bình thường, lại kiệm lời. Sau khi bắt mạch cho Lục Chi xong cũng không nói tiếng nào, chỉ lấy một lọ thuốc nhỏ màu xanh lá từ trong túi thuốc ra đưa cho ta: “Mỗi hai canh giờ uống một viên. Uống năm viên độc sẽ được giải.”

 

Vị đại phu này tính tình cổ quái. Ngoài câu đó ra thì không nói gì thêm, cứ thế hời hợt cho thuốc. Ta cầm lọ thuốc trong tay mà lòng thấp thỏm không yên.

 

“Thế nào? Không tin ta?” Danh y mỉm cười: “Được thôi, ta ở lại đây, đợi độc của nha đầu này giải hết, ta mới đi.”

 

Sau khi uống viên đầu tiên, Lục Chi khó khăn lắm mới hạ nhiệt lại bắt đầu nóng lên, sốt đến mê man, nằm trên giường đau đớn nức nở. Ta luôn túc trực lau mồ hôi, lau người cho muội ấy. Thực không ngờ, trước đây muội ấy luôn là người chăm sóc ta, nay lại là ta chăm sóc muội ấy, chỉ tiếc là ta làm việc chẳng ra sao, tay chân luống cuống, vụng về.

 

Viên thứ hai, Lục Chi nôn ra nửa chậu m á u đen, vẫn sốt cao không ngớt. Ta thay y phục mới cho muội ấy, một tấc không rời.

 

Viên thứ ba uống vào, Lục Chi nôn mấy lần m á u, màu đen nhạt dần, sốt cũng hạ đôi chút. Ta đánh thức vị danh y kia, hắn quan sát một lúc rồi nói độc đã giải được hơn nửa, cho uống một ít nước, ăn ít đồ, phải đun sôi.

 

Ở đây có một rổ Pandas

Hà Kinh gọi đại thẩm dậy, bảo bà ấy nấu chút cháo và chuẩn bị bữa sáng.

 

Hắn vốn muốn giúp ta trông nom Lục Chi. Nhưng chung quy nam nữ bất tiện, nên ta thuyết phục hắn quay về.

 

Đã một ngày, một đêm ta không ăn không ngủ, lo lắng tới mức nuốt không trôi. Nhưng vì để tiếp tục chăm sóc Lục Chi, ta vẫn miễn cưỡng ăn chút bánh bao và cháo. Ta cho Lục Chi ăn nửa chén cháo rồi thêm hai cốc nước.

 

Viên thứ tư, cuối cùng Lục Chi không còn nôn ra m á u nữa, lại bắt đầu phát sốt. Vị danh y ngủ gà ngủ gật cạnh bên kê đơn, bảo đại thẩm bốc thuốc, sắc thuốc, rồi hắn ngồi trong phòng không đi đâu, chống cằm quan sát bọn ta.

 

Sau khi uống thuốc, cơn sốt của Lục Chi giảm dần, sắc mặt cũng tốt hơn đôi chút. Ta thở phào nhẹ nhõm.

 

Uống xong viên thứ năm, Lục Chi nôn một lần, là nửa bát cháo ban nãy, muội ấy còn nói mớ gì đó.

 

Danh y lần nữa bắt mạch, mỉm cười: “Không phải đã giải rồi đó sao? Để nàng ta ngủ một giấc. Khi tỉnh lại thì ăn uống bình thường, dưỡng bệnh vài ngày là khỏi.”

 

Ta mừng rỡ, không biết phải làm sao, bèn dứt khoát quỳ xuống cảm tạ: “Đa tạ đại phu! Ngài quả là Hoa Đà tái thế…”

 

Không đợi ta khen hết câu, danh y ngắt lời ta: “Vị phu nhân này mau đứng lên. Không đáng vì một tiểu nha hoàn mà hành đại lễ với ta như vậy.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bach-nguyet-quang-cua-phu-quan-giet-toi-noi-roi/14.html.]

“Không. Lục Chi không chỉ là nha hoàn, muội ấy còn là tỷ muội tốt của ta.” Ta chăm chú nhìn danh y, trịnh trọng khấu đầu ba cái: “Ân đức của đại phu, tại hạ không có gì báo đáp, phí khám bệnh ta sẽ dâng lên gấp bội. Từ nay về sau, nếu có gì cần giúp đỡ, ngài cứ việc mở lời.”

 

Hắn đánh giá ta từ trên xuống dưới bằng ánh mắt thâm sâu, như thể đang suy ngẫm xem phải yêu cầu ta thứ gì.

 

Ta không hề lảng tránh. Người có y thuật cao siêu bậc này, người thường cầu còn không được, chút yêu cầu này có sá gì.

 

Hắn nhìn ta rất lâu nhưng vẫn lắc đầu: “Phu nhân, người ta cứu là nàng ta, không phải cô. Nếu ta muốn yêu cầu gì đó, thì cũng yêu cầu nàng ta, nào có can hệ gì tới cô?”

 

Trước khi ta kịp lên tiếng, hắn đã đứng dậy: “Đợi nàng ta tỉnh lại, ta sẽ đi. Phu nhân vất vả hai ngày rồi, trở về nghỉ ngơi đi thôi. Ta cũng không muốn phải khám thêm một bệnh nhân nữa.”

 

Hà Kinh cũng theo sau: “Ta tiễn đại phu. Uyển Uyển, nàng nghỉ ngơi cho khỏe, đừng để đổ bệnh.”

 

Ta chậm rãi đứng dậy, tiễn bọn họ vài bước. Đại thẩm đến thay ta chăm sóc Lục Chi. Quả thực ta vừa mệt, vừa đói, chẳng gắng nổi nữa, bèn không từ chối mà về phòng nghỉ.

 

Trước khi đi, ta đưa mắt nhìn hai người đang đi đến cổng: Hà Kinh dường như rất thân thiết với vị danh y này? Có thể thấy được thái độ cung kính của hắn với người kia, liệu có quá lịch sự rồi không?

 

Ta đánh một giấc sâu, nhưng không hề an ổn, ta lại nằm mơ. Trong mơ, Lục Chi bê bết m á u, khóc lóc gọi tiểu thư, ta thấy Trịnh Thanh Vân ép Lục Chi uống thuốc độc, thấy Phương Tư Viễn quay đầu quát: “Tạ Uyển Vãn, nàng dám!”, thấy Hà Kinh cười gác tay lên vai ta, lừa ta uống rượu, còn mơ thấy mình dạo phố, nhưng luôn có một cặp mắt âm thầm dán lên người ta…

 

Sau đó, mọi thứ trống rỗng, chỉ còn lại một mảng đen kịt, ta trơ trọi bước đi, đi mãi đi mãi nhưng không cách nào thoát ra được…

 

Ta sợ hãi cùng cực, không biết kêu cứu ai, gọi tên ai…

 

Một thân hình ấm áp tiến đến, ôm ta vào lòng, nhẹ nhàng vuốt ve lưng ta: “Không sao rồi Uyển Uyển, có ta đây.”

 

Bóng tối dần tan, ta vật lộn từ trong mơ tỉnh dậy, nhưng trước mắt lại là lồng n.g.ự.c của ai đó. Vừa định kinh hô thì trên đỉnh đầu vang lên giọng nói: “Là ta, Uyển Uyển.”

 

Phương Tư Viễn?! Sao hắn lại ở đây?! Hắn lại đuổi kịp rồi ư?! Tại sao hắn luôn có thể tìm thấy ta?

 

“Uyển Uyến, lần này nàng chạy nhanh thật, trốn cũng quá sâu. Khó khăn lắm ta mới tìm được nàng. Nàng đừng chạy nữa, có được không?” Hắn vỗ nhẹ lưng ta, giọng mỏi mệt hơn cả ta, kẻ đã hai ngày một đêm thức trắng. Hắn dịch người, để tầm mắt chúng ta ngang bằng nhau, rồi nhìn ta, cả cơ thể bao bọc trong tà dương mờ ảo, cơn uể oải vương vấn giữa lông mày: “Uyển Uyển, nàng mệt rồi, ta cũng mệt. Đừng nói gì cả, ngủ một giấc thật ngon, nhé?”

 

Hắn chưa bao giờ dùng giọng điệu khẩn thiết thế này để trò chuyện cùng ta, lại mang theo chút đáng thương khó hiểu. Ta thực không đành lòng, nên ngầm đồng ý.

 

Kỳ thực, ta có rất nhiều điều muốn hỏi. Trịnh Thanh Vân đâu? Làm thế nào hắn tìm được nơi này? Chuyện ám sát hôm trước rốt cuộc là sao… Nhưng nhìn hắn thực sự quá rệu rã nên đã không chọn thời cơ này mở lời.

 

Phương Tư Viễn khẽ cười, hôn lên trán ta, vẫn ôm ta trong lòng rồi nhắm mắt thiếp đi.

 

Trên thực tế, bảy năm qua chúng ta chưa từng chung giường. Nhưng kỳ lạ thay, vòng tay hắn lại ấm áp tới nỗi khiến người ta si mê, ta vậy mà lần nữa chìm vào giấc ngủ. Một giấc ngủ không vương mộng mị.

Loading...