Bạch Nguyệt Quang Của Phu Quân Gi.ết Tới Nơi Rồi - 1
Cập nhật lúc: 2025-02-15 11:26:09
Lượt xem: 212
1.
Bạch Nguyệt Quang của Phương Tư Viễn trở lại rồi.
Lúc nha hoàn Lục Chi mang tin tức về đến lầu Xuân Nguyệt, ta đang ngồi trước bàn viết. Nàng giận đùng đùng để bánh đậu đỏ lên bàn, sốt ruột nói: “Phu nhân, người có nghe ta nói…”
Khi nhìn rõ những gì ta viết, nàng lập tức trợn mắt: “Phu nhân, người, người, người…”
Ta hạ nét bút cuối cùng, cười nói: “Còn nóng không? Ta thèm quá.” Rồi không để ý đến nàng mà tự mình đi tháo dây buộc cùng giấy dầu, cầm một miếng bánh đậu đỏ lên ăn, mặc tờ giấy hòa ly được viết nắn nót trơ trọi trên bàn.
Ta thích ăn bánh đậu đỏ nhất. Nhưng từ khi gả vào Phương phủ lại chưa hề động qua, chỉ bởi vì Thanh Vân cô nương, bạch nguyệt quang của Phương Tư Viễn cũng thích nó.
Sau khi Trịnh Thanh Vân theo người phụ thân bị giáng chức của mình đi Nam Châu, Phương Tư Viễn không còn cho phép thứ này xuất hiện trong nhà nữa, tránh hắn nhìn vật nhớ người. Có đầu bếp không biết chuyện đã làm hai đĩa bánh dâng lên, liền bị Phương Tư Viễn mắng nhiếc một trận, đuổi ra khỏi phủ.
Hôm nay ta đặc biệt muốn ăn bánh đậu đỏ, Lục Chi bèn giúp ta ra ngoài mua.
Quả nhiên, chỉ trong chốc lát, tin tức đã truyền đến tai Phương Tư Viễn. Hương sen thơm cuối hạ theo hắn tiến vào lầu Xuân Nguyệt. Hắn hất tay nha hoàn nghênh đón, phẫn nộ gọi ta: “Tạ Uyển Vãn!”
Lục Chi rùng mình, vội liếc mắt nhìn ta rồi nói: “Phu nhân, người đừng ăn nữa, cô gia đến rồi.”
Ta vẫn từ tốn ăn bánh đậu đỏ như thường, mắt thì dán chặt vào địa chí Vân Châu, chăm chú đọc.
Phương Tư Viễn đứng trước mặt ta, trầm giọng nói: “Tạ Uyển Vãn, nàng ngày càng to gan.”
Ta ăn nốt miếng cuối cùng rồi ngẩng đầu lên như không. Ta trông thấy giữa mày mắt thanh tú của Phương Tư Viễn là sự bức bách xen lẫn tức giận, nó nghiễm nhiên khiến khuôn mặt tuấn lãng trở nên hung ác đôi phần. Hồ như cực kỳ bất mãn với ta.
Nhớ năm xưa, hay tin thánh thượng ban hôn cho hai người bọn ta, ta đã giấu phụ mẫu, cải trang lén ra khỏi phủ để nhìn hắn. Đập vào mắt ta là một thân y áo ngọc bích công tử đang cùng bằng hữu đối ẩm ngâm thơ. Dưới trăng quang, dáng ngọc thẳng tắp, hông đeo trường kiếm, trẻ trung tuấn dật, tiền đồ vô song, khí phách thiếu niên ngút trời khiến người đời ghen tị.
Khi trở về, phụ thân hỏi ta có muốn gả cho vị tân khoa trạng nguyên này hay không. Ta ngượng ngùng, khẽ gật đầu mà vô tình bỏ quên tiếng thở dài nặng nhọc của người.
Ai mà ngờ được, quyết định này của ta đã triệt để chôn vùi cơ ngơi đời đời nhà họ Tạ.
Ta đặt sách xuống, đứng dậy, cười hỏi: “Không biết phu quân có ý gì?”
Phương Tư Viễn liếc nhìn bánh đậu đỏ trên bàn, không lên tiếng, nhưng ý chất vấn trong mắt càng thêm nồng.
Năm đó, hắn giáo huấn người đầu bếp nọ đúng lúc ta về thăm người nhà, không được chứng kiến sự việc. Nay xem sắc mặt hắn lại có thể đoán được ít nhiều… Ha, hóa ra cô nương Thanh Vân kia trong lòng hắn quan trọng đến vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bach-nguyet-quang-cua-phu-quan-giet-toi-noi-roi/1.html.]
Ta cố tình không nhìn hắn, cũng chẳng nhìn bánh trên bàn mà đi về phía bàn giấy: “Phu quân đã nửa tháng không về. Ta rất vui vì đã chuẩn bị quà tặng cho phu quân. Chàng nhất định sẽ thích.”
“Nàng định đưa thứ vô dụng gì cho ta nữa?” Phương Tư Viễn mất kiên nhẫn, chỉ đứng đó bất động: “Ta không cần, nàng từ bỏ đi.”
Ta khựng lại, âm thầm rũ mi, không khỏi cười khổ: Hóa ra, những món quà ta lao tâm khổ tứ, tỉ mỉ chọn lựa để làm hắn vui, lại là những thứ vô dụng trong mắt hắn?
Thậm chí trong số đó còn có một bức tranh ta dày công vẽ tặng hắn trước khi thành thân.
… Thôi đi, qua cả rồi, có gì đáng để phân bua.
Ta cầm thư hòa ly lên, gắng giương nụ cười dịu dàng đi đến trước mặt hắn: “Phu quân chớ vội kết luận như thế. Món quà lần này chàng nhất định sẽ thích.”
Phương Tư Viễn nghi hoặc nhận lấy. Vừa quét mắt qua, nhất thời c h ế t lặng, biểu cảm còn kinh ngạc hơn nhiều so với Lộ Chi khi ấy: “Đây là…”
Ta cười càng xán lạn: “Thế nào? Có phải đúng ý phu quân rồi không?”
Phương Tư Viễn cuộn thư hòa ly, nhưng chẳng hề vui vẻ như ta dự liệu, ngược lại càng thêm phẫn nộ. Ánh mắt oán giận như đóng đinh vào ta, nghiến răng nói: “Tạ Uyển Vãn, nàng muốn hòa ly với ta?”
Ta gật đầu, nụ cười nhẹ vẫn thường trực trên môi.
Phải. Bảy năm rồi, ta chịu đựng đủ rồi. Tình yêu có sâu đậm hơn nữa cũng bị sự lạnh nhạt của hắn bào mòn sạch sẽ.
“Nàng!” Hắn giơ tay chỉ vào ta, liên tục chất vấn, bảo rằng kẻ gây chuyện lại cứ thích làm mình làm mẩy: “Có phải nàng đã lên kế hoạch từ lâu rồi phải không? Nói, từ khi nào nàng nảy ra cái ý nghĩ hòa ly này? Ta thu nhận nàng bao năm, nàng lại không biết tốt xấu, muốn hòa ly với ta. Nếu chuyện này truyền ra ngoài thì mặt mũi ta để ở đâu? Nàng muốn hủy hoại ta à?”
Ở đây có một rổ Pandas
Ta gần như bật cười vì tức giận. Ta muốn hủy hoại hắn? Ta chủ động đề nghị hòa ly với một viên quan là hủy hoại hắn? Rõ ràng là hắn hủy hoại ta! Hủy hoại Tạ gia! Vậy mà hắn chỉ quan tâm tới thể diện của chính mình?
Ta cũng lười vờ vịt, lạnh lùng đáp: “Trước kia mãi không tìm được cơ hội thích hợp để mở lời. Nay nghe nói Thanh Vân cô nương đã trở lại… Từ lúc gả vào Phương phủ, ta chẳng làm được gì, càng không để lại mụn con nào cho nhà họ Phương. Giờ đây, xem như có thể san sẻ ưu phiền cho phu quân. Lẽ nào… phu quân không hài lòng?”
Phương Tư Viễn hít hơi sâu, lùi lại nửa bước, như thể sắp ngất đi vì bị ta chọc tức. Hắn nói liền ba tiếng “Được lắm!”, rồi trầm giọng: “Nàng muốn hòa ly chứ gì? Được. Ta đi hỏi các trưởng bối trong nhà, nếu họ đồng ý, ta sẽ ký vào tờ giấy hòa ly này!” Nói xong bèn phẩy tay áo bỏ đi.
Lục Chi nén nước mắt, ngây ngốc nhìn ta, vẻ lo lắng lộ trên gương mặt. Nàng hiểu ta nhất, biết quyết định này của ta tuyệt đối không phải chuyện chơi.
Ta nhắm chặt hai mắt, trong lòng chỉ còn lại đau thương.
Hôn nhân bảy năm của ta cùng Phương Tư Viễn, cuối cùng cũng đi đến bước đường này.