BẠCH NGUYỆT QUANG CỦA BẠN TRAI TÔI THANH CAO NHƯ HOA CÚC - 6

Cập nhật lúc: 2025-03-31 16:55:44
Lượt xem: 1,603

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/BSgqq7eCKs

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Ha!" – Cô ta cười đắc ý –

"Bạch nguyệt quang tìm lại được là thứ có sát thương cao nhất đấy. Chị thấy anh ấy giờ đã xa chị dần rồi không? Tất cả là nhờ em dùng chút thủ đoạn nhỏ thôi."

 

"Không, là nhờ cô giả nai giả vờ, diễn vai thanh cao đó." – Tôi lại chỉnh cô ta –

"Không biết nếu Tống Nghiễn Xuyên biết bộ mặt thật của cô thì sẽ thế nào nhỉ?"

 

"Anh ấy sẽ không bao giờ biết đâu." – Hạ Thiên Tuyết cười khúc khích uốn éo –

"Chị định nói cái camera phòng khách hả? Em tháo lâu rồi! Chẳng lẽ em chưa hiểu tình hình mà dám nói mấy lời như vậy? Chị coi em là đồ ngốc à?"

 

"Vẫn chưa đủ thông minh đâu." – Tôi chỉ về camera ở cửa nhà đối diện –

"Camera đó có thể ghi hình khu vực này."

 

"Nhà đó không có ai ở. Em hỏi ban quản lý rồi. Mua xong là bỏ không đến giờ."

 

Tôi không nói thêm, chỉ yên lặng nhìn cô ta đắc ý.

 

Cô ta quả thực đã chuẩn bị, nhưng chưa đủ kỹ.

 

Cô ta chắc chẳng thể ngờ, căn nhà đối diện là do Tống Nghiễn Xuyên mua — định sau này đón bố mẹ anh ta qua ở.

 

Và video từ camera vẫn truyền trực tiếp về điện thoại của tôi.

 

Khi nào để cho Tống Nghiễn Xuyên xem?

Tùy vào tâm trạng của tôi.

 

Chẳng bao lâu sau, hội chợ triển lãm sản phẩm mới trong ngành được tổ chức như thường lệ.

 

Tôi và Tống Nghiễn Xuyên – với tư cách là người phụ trách hai công ty cạnh tranh – đều có mặt, mỗi bên chiếm một vị trí thuận lợi trái phải.

 

Ngoài nhân viên công ty, bên cạnh anh ta còn có một Hạ Thiên Tuyết điềm tĩnh, mờ nhạt.

 

Hạ Thiên Tuyết nhìn tôi đang tươi cười xã giao, tiếp khách khắp nơi, giữa chân mày tràn đầy khinh thường và mỉa mai.

 

Lần này, công nghệ kỹ thuật cốt lõi của sản phẩm chủ lực hai bên đều dùng chung bằng sáng chế, thành phẩm cũng tương tự.

 

Để giành giật thị phần vốn đã không nhiều, tôi và đội ngũ dốc toàn lực quảng bá, thu hút được một lượng lớn người đến gian hàng.

 

Giới thiệu, poster, slideshow – luân phiên tung ra, sợ người ta không nghe rõ, không hiểu hết.

 

Ngược lại, bên Tống Nghiễn Xuyên lại vắng tanh như chùa bà Đanh.

 

Anh ta bắt đầu sốt ruột, muốn đi kéo khách, nhưng Hạ Thiên Tuyết vẫn điềm nhiên:

 

“Sản phẩm giống nhau mà, người ta thấy họ tốt thì cũng sẽ thấy mình tốt. Không cần để tâm mấy chuyện này, cứ đợi là được rồi.”

 

Sếp đã không gấp, nhân viên cũng chẳng sốt sắng gì, tất cả đều ung dung.

 

Nhưng từng ngày trôi qua, cho đến khi hội chợ sắp kết thúc, họ vẫn chẳng nhận được đơn hàng nào.

 

Lúc này đến Hạ Thiên Tuyết cũng bắt đầu hoảng.

 

“Sao lại như vậy? Sản phẩm của mình rõ ràng rất tốt mà, tại sao không ai nhìn ra chứ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bach-nguyet-quang-cua-ban-trai-toi-thanh-cao-nhu-hoa-cuc/6.html.]

Cô ta nghĩ ngợi một lúc, rồi vỗ đầu:

 

“Hay là hạ giá đi? Bán rẻ hơn người khác thì sẽ có người mua. Mình giảm bớt lợi nhuận, nếu không đủ thì giảm lương nhân viên. Mọi người nhất định sẽ hiểu cho nỗi khổ của mình.”

 

Tống Nghiễn Xuyên sững người, ngỡ ngàng nhìn gương mặt vô hại của Hạ Thiên Tuyết, dường như không thể tin nổi.

 

“Em nói gì cơ?”

 

Hạ Thiên Tuyết chẳng nhận ra thay đổi của anh ta, còn bước tới cười nói:

 

“Em nói nếu hạ giá khiến doanh nghiệp thua lỗ, mình có thể giảm lương nhân viên để bù lại. Hồi học kế toán người ta cũng nói thế mà!”

 

Nhân viên hai bên đều sững sờ.

 

Tống Nghiễn Xuyên liếc cô ta một cái, trong mắt lộ rõ sự chán ghét.

 

Dù sao anh ta cũng không ngu, không thể mù quáng nghe theo mọi thứ Hạ Thiên Tuyết nói.

 

Anh bỏ mặc cô ta, đến tìm tôi, phải chờ rất lâu mới bắt chuyện được:

 

“Hứa Nguyện, anh biết anh sai rồi. Em cũng đã đuổi anh đi rồi, vậy xem như hòa nhau được không? Mình làm hòa đi, hai công ty hợp tác nhé?”

 

“Hả? Tại sao chứ?” – Tôi đang rất bận, không buồn để tâm.

 

Sau này nghĩ lại, tôi mới nhận ra lúc đó chắc Tống Nghiễn Xuyên nghĩ mình đang “cho tôi bậc thang để bước xuống”. Nhưng tôi chẳng những không bước, còn phũ phàng đáp lại, khiến giấc mộng đẹp của anh ta tan tành.

 

Vì vậy anh ta đứng chôn chân, sửng sốt và ngỡ ngàng.

 

Đối thủ cạnh tranh mà còn muốn hợp tác, chẳng khác nào cáo chúc Tết gà – chẳng tốt đẹp gì. Thứ duy nhất anh ta có thể đánh cược là việc tôi vẫn chưa quên anh ta.

 

Nhưng… làm gì có chuyện đó!

 

Tôi là người sòng phẳng – yêu thì yêu, không yêu là dứt, không lằng nhằng.

 

“Hứa Nguyện, con gái khác cứ động tí là đòi chia tay, sao em chưa từng nói chia tay với anh?”

 

Từng có lần, khi chúng tôi bên nhau được hai ba năm, anh ta hỏi vậy.

 

Tôi đùa đáp:

 

“Vì em không phải kiểu con gái bình thường! Em lý trí lắm, không dùng chia tay để dọa người khác. Nếu một ngày em nói chia tay, thì nhất định là anh khiến em tổn thương, và em sẽ không bao giờ cho anh cơ hội nữa.”

 

Khi đó, anh ta không tin, còn ôm tôi quay vòng cười lớn:

 

“Thật không? Hay là vì anh quá tốt, khiến em không tìm được lý do chia tay?”

 

Đúng là, lúc đó anh ta hoàn hảo không chê vào đâu được, tôi chẳng tìm được lý do để chia tay thật.

 

Nhưng cái “hoàn hảo” đó lại xây trên một nền móng méo mó – sao mà bền lâu?

 

Vậy nên bây giờ, tôi không còn bận tâm đến anh ta nữa.

 

Một chút cũng không.

 

Loading...