Khi nghi thức đang diễn ra được một nửa, tôi kéo một chiếc vali nhỏ, đẩy cửa đại sảnh bước vào.
MC vẫn đang tiếp tục, nhưng rõ ràng hai người trên sân khấu đã nhìn thấy tôi.
Hạ Thiên Tuyết tràn đầy đắc ý, Tống Nghiễn Xuyên cũng lộ rõ vẻ hả hê.
Hạ Thiên Tuyết chắc cho rằng tôi đã thua cô ta, còn Tống Nghiễn Xuyên thì tưởng tôi vẫn còn không nỡ rời xa.
Không sao, họ sẽ sớm không thể đắc ý được nữa.
Tôi lấy ra chiếc loa di động mang theo:
“Khoan đã, tôi có điều muốn nói.”
MC bị tôi cắt ngang, mọi vị khách lúc này mới để ý đến sự có mặt của tôi.
Tống Nghiễn Xuyên bước vội xuống sân khấu:
“Em đang làm loạn cái gì thế? Đây là lễ cưới của anh, mau đi ra ngoài!”
Hạ Thiên Tuyết cũng bước xuống, điệu đà, vẻ mặt đáng thương:
“Nếu chị vẫn còn thích Nghiễn Xuyên, tôi có thể nhường anh ấy lại cho chị. Nhưng chị làm loạn thế này thật sự rất vô lý, khiến anh ấy mất mặt quá rồi.”
Tống Nghiễn Xuyên nắm tay cô ta đầy xót xa, an ủi:
“Em không cần phải ủy khuất bản thân. Tất cả chuyện này đều là do cô ấy tự chuốc lấy, không liên quan gì đến em.”
Rồi quay sang tôi:
“Trước đây anh đã cho em cơ hội nhưng em không biết trân trọng, giờ quay lại cầu xin thì anh cũng không cho nữa. Anh đã quyết định cưới Thiên Tuyết, đời này sẽ không bao giờ phụ cô ấy. Em đi đi, đừng ép anh gọi người đuổi em.”
—--
Tôi vỗ tay, nhờ chiếc loa khuếch đại âm thanh, cả sảnh tiệc vang rền tiếng vỗ tay của tôi.
Tiếp sau đó là một đoạn ghi âm phát lên:
“Nhìn gương mặt này xem, giống chị đến bảy phần! À không đúng, là chị giống em đến bảy phần.”
“Chị biết không, Nghiễn Xuyên ở bên chị là vì chị giống em đấy. Nhưng dù có giống thế nào cũng không thay thế được em.”
“Hứa Nguyện, chị thực dụng quá, Nghiễn Xuyên không thích kiểu con gái như chị…”
[…]
“Thì sao? Nghiễn Xuyên chính là thích kiểu người như em. Chị có thể chưa biết, em từ chối anh ấy không phải vì bất đắc dĩ, mà là vì em có lựa chọn tốt hơn. Nói trắng ra, anh ấy chỉ là phương án dự phòng.”
“Dự phòng như anh ấy, em còn vài người nữa kìa!”
“Giờ phương án dự phòng đã có thành tựu, em muốn biến anh ấy thành chính thức, đương nhiên là phải đẩy chị ra trước…”
…
Cả hội trường im phăng phắc.
Chỉ thấy n.g.ự.c Tống Nghiễn Xuyên phập phồng dữ dội, tay nắm chặt thành nắm đấm, gân xanh nổi đầy trán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/bach-nguyet-quang-cua-ban-trai-toi-thanh-cao-nhu-hoa-cuc/10-het.html.]
“Nghiễn Xuyên, anh nghe em giải thích…”
Giọng nói của Hạ Thiên Tuyết run rẩy, ánh mắt đầy sợ hãi.
Vừa mới nghe hắn thề sống thề c.h.ế.t không phụ cô ta cả đời, vậy mà trong chớp mắt lại nghe chính miệng cô ta thừa nhận hắn chỉ là phương án dự phòng – mà còn là một trong số đó.
Sự sỉ nhục quá rõ ràng.
Tiếng xì xào bàn tán bắt đầu nổi lên giữa các khách mời, tôi không quan tâm họ nói gì.
Việc tôi cần làm đã xong, tôi quay người, thản nhiên rời khỏi.
Nói tôi thù dai cũng được, nhỏ nhen cũng chẳng sao.
Ai làm tôi tổn thương, tôi nhất định không để họ yên.
Tống Nghiễn Xuyên sau đó không ly hôn với Hạ Thiên Tuyết, mà sống trong cuộc hôn nhân như bị d.a.o cùn cứa từng nhát một.
Với một người phụ nữ, so với ly hôn, có lẽ việc giãy giụa trong một cuộc hôn nhân bất hạnh mới là đau đớn nhất.
Sau này tôi từng tình cờ gặp lại cô ta một lần – hốc hác, tiều tụy, đang mặc cả với bà bán rau ở chợ.
Lúc đó, vì tôi ra tay không nể mặt, công ty của Tống Nghiễn Xuyên đã gần như phá sản hoàn toàn.
Anh ta nợ nần chồng chất, chắc cuộc sống gia đình cũng chẳng khá khẩm gì.
Thấy tôi, Hạ Thiên Tuyết thoáng sững sờ, khi chắc chắn là tôi, mọi thù hận, đố kỵ trào dâng trong mắt, cuối cùng biến thành một nụ cười khinh bỉ:
“Cô có giàu có thì sao chứ, cuối cùng vẫn chỉ là kẻ cô độc. Tôi dù sống khổ, nhưng Nghiễn Xuyên là của tôi. Trong trận chiến giữa hai chúng ta, cô là người thua cuộc.”
“Nếu tôi chưa bao giờ coi cô là đối thủ thì sao?”
Tôi phớt lờ ánh mắt đầy oán độc đó, tập trung chọn rau của mình.
Rau ở chợ tươi hơn, tôi rất thích.
Nhưng cổ tay bỗng bị nắm lấy:
“Không thể nào! Cô thích tranh giành như thế, sao có thể chưa từng tranh với tôi vì Nghiễn Xuyên?”
Tôi không khách sáo, hất tay cô ta ra, tiếp tục chọn rau:
“Thứ tôi muốn tranh là tiền bạc, là địa vị, là khả năng đứng vững trong xã hội – chưa bao giờ là một người đàn ông! Cô nói tôi cô độc, đó là vì tôi tận hưởng điều đó. Không có nghĩa là tôi không có ai yêu. Tôi không như ai đó, cái gì bẩn thỉu cũng mang về nhà. Người tôi muốn phải là người đồng điệu về tâm hồn. Nếu không có – thà thiếu còn hơn thừa.”
“Giống như ở chợ này, cô đến mua rau vì nó rẻ, còn tôi đến vì nó tươi. Cô ngoài mớ rau phổ thông này không còn lựa chọn nào khác, còn tôi thì có thực phẩm nhập khẩu, hữu cơ, cao cấp. Cô thấy chúng ta có thể giống nhau sao? Nhưng nói thế với cô cũng vô ích, một người suốt ngày mải mê ganh đua phụ nữ với nhau thì sao hiểu được đẳng cấp của tôi.”
Hôm ấy, trời xế chiều, bóng Hạ Thiên Tuyết kéo dài trên nền đất, đứng yên rất lâu không động đậy.
Người phụ nữ từng tự xưng “thuần khiết, không tranh giành” cuối cùng lại trở thành như thế này, không biết trong lòng Tống Nghiễn Xuyên nghĩ gì.
Nhưng tôi không còn quan tâm nữa – dù sao thì cũng không liên quan gì đến tôi.
Phần ngoại truyện của Tống Nghiễn Xuyên
Một tên đàn ông vừa muốn cái này vừa muốn cái kia, cần gì ngoại truyện nữa?
Hắn không xứng!
(Hết)