Editor: Trang Thảo.
Thời An một cái bước tới nắm lấy tay .
Trên đường về, em trầm mặc, còn vẻ dịu dàng linh động thường ngày mà cứ như một mặt hồ lặng sóng.
Tôi đoán chắc em đang gặp vấn đề nan giải gì đó nên đợi em chủ động mở lòng.
Thế nhưng em cứ mãi im lặng.
Buổi tối giường, nhịn mà hỏi em chuyện gì.
Thời An im lặng hồi lâu, cuối cùng mới hỏi: "Tại ghen?"
Em bật dậy giường, dựa lưng đầu giường: "Anh kết hôn với em là vì thích em, là để thực hiện hôn ước?"
Tôi cũng dậy theo, khó hiểu đáp: "Sao em hỏi thế? Đương nhiên là thích em nên mới kết hôn ."
"Vậy tại thấy khác tỏ tình với em mà ghen, thậm chí một chút vẻ vui cũng ?"
"Chuyện chẳng bình thường ? Vì em hứng thú với họ nên để tâm. Chẳng lẽ em sẽ ghen chỉ vì tặng hoa tỏ tình với ?"
Em bỗng đầu , nhíu mày, lạnh giọng chất vấn: "Có tỏ tình với ? Ai?"
Một Thời An xa lạ như thế khiến nhất thời kịp phản ứng.
Tôi chớp mắt một cái, Thời An biến về dáng vẻ nhu nhược đáng thương. Mắt em ươn ướt, giọng run run: "Ông xã, bên ngoài thật sự nhiều tỏ tình với lắm ? Họ kết hôn ? Anh như làm em thấy cảm giác an chút nào..."
Ảo giác, chắc chắn cái vẻ lạnh lùng và đầy tính xâm lược của Thời An là ảo giác của . Em rõ ràng là một chú cún con ngoan ngoãn đáng thương cơ mà.
Thời An vùi mặt cổ , tay vòng qua ôm chặt lấy eo: "Ông xã, em cũng ham chiếm hữu đối với em."
Tôi đau lòng ôm lấy em, nhẹ nhàng xoa tóc, nuốt ngược câu " lớn hơn em mấy tuổi nên sẽ ghen vì mấy chuyện vặt vãnh " trong, đó là hứa với em: "Được, sẽ sửa."
"Ngoài ..." Tôi lắc lắc chiếc nhẫn cưới tay: "Anh sớm công khai phận kết hôn , chẳng qua cứ mấy hạng đàng hoàng sáp tới, đều từ chối hết , em cứ yên tâm ở ."
Đôi mắt Thời An cong cong đầy ý , em cúi hôn xuống.
Sau ngày hôm đó, để Thời An cảm nhận "ham chiếm hữu" của , hễ em rảnh là cũng mang em theo.
Ban đầu còn lo em sẽ vui vì thời gian riêng tư chiếm dụng, nhưng đó mới thấy lo hão.
Em thích thú vô cùng.
Cuối hạ đầu thu, và Thời An mời tham gia một bữa tiệc tối du thuyền.
Chiều ngày thứ hai của hoạt động, xem các màn biểu diễn cũng chán nên cùng Thời An về phòng nghỉ ngơi.
Thế nhưng khi ngủ một giấc tỉnh dậy, thấy em .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bach-lien-hoa-nham-roi-la-hoa-an-thit-nguoi-day/chuong-7.html.]
Tôi nghĩ ngợi nhiều, bộ đồ khác ngoài tìm em.
Bất tri bất giác, xuống tầng boong phía .
Tôi nhận bóng dáng Thời An, đang định gọi em thì phát hiện mặt em còn một nữa.
Chẳng lẽ tỏ tình với em?
Tôi dừng bước, nấp hành lang.
Đồng thời khỏi tự nhủ: Mình là cái thể chất gì mà bắt gặp những cảnh tượng thế nhỉ? Việc lén góc tường thế phù hợp với phận thừa kế của đây?
Trang Thảo
Dù tự giễu là , vẫn dỏng tai lên .
Tiếng gió biển quyện lẫn tiếng sóng, cực kỳ tập trung mới loáng thoáng họ gì.
Và khi thấy giọng của đối phương, sắc mặt lập tức đổi.
"Mày cũng thông minh đấy, bám chặt lấy Phó Sinh Kiều buông. Mẹ mày đúng là cho mày một gương mặt , nếu cũng chẳng thèm trúng mày ."
"Mày tư cách nhắc đến tao."
Giọng Thời An lạnh lẽo, ẩn chứa một sự tàn nhẫn.
Người nọ khẩy: "Nhắc thì , mày g.i.ế.c tao chắc? Mày định sẵn là sẽ giống hệt mày, đều là hạng hèn hạ!"
Thời An một tay bóp nghẹt cổ nọ, ấn mạnh lên lan can đẩy ngoài, khiến nửa lơ lửng trung.
Thời Diệu liều mạng vùng vẫy, nhưng dù thế nào cũng thoát khỏi tay Thời An. Theo lẽ thường, từng nếm trải lực tay của em lớn đến nhường nào mà.
Thời Diệu gào lên: "Thời An, đồ điên ! Khụ... mày dám g.i.ế.c tao, cha sẽ tha cho mày !"
Thời An thẳng tay ném Thời Diệu xuống sàn, đôi giày da bóng loáng đạp mạnh lên mặt , ánh mắt lạnh lùng thưởng thức bộ dạng t.h.ả.m hại của đối phương.
"Mày tưởng tao sợ ông ?"
Thời Diệu chắc là cưng chiều đến mức não bộ khiếm khuyết, lúc vẫn còn dám lớn lối.
Cậu trợn mắt Thời An, giễu cợt: "Không sợ? Không sợ hằng ngày mày giả vờ làm đứa con ngoan?"
Thời An tăng thêm lực chân, đạp đến mức mặt Thời Diệu biến dạng.
"Đồ ngu, tao chỉ sợ Sinh Kiều thất vọng thôi, quỷ mới thèm quan tâm ông già đó nghĩ gì."
"Mày sợ bộ mặt thật của mày sẽ bỏ mày ? Nếu mày chỉ lợi dụng , liệu còn cưng chiều mày nữa ?"
Thời An xổm xuống, lắng tiếng kêu t.h.ả.m thiết bên tai, ánh mắt âm hiểm nhưng khóe miệng nở nụ nhạt.
"Nếu mà , tao sẽ cắt lưỡi mày."