Editor: Trang Thảo.
Còn thì mang theo tâm trạng đầy kích động cùng Thời An trở về căn hộ tân hôn ở trung tâm thành phố.
Đây là đầu tiên và Thời An ở chung trong một phòng ngủ.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, khí trở nên vô cùng ám .
Tôi hít một thật sâu, vẻ trấn tĩnh: "Tiểu An, em tắm ."
Thời An "ừ" một tiếng bước .
Tôi đến bên tủ đầu giường, lấy gel bôi trơn và "đồ bảo hộ" ở ngăn kéo thứ nhất nhét xuống gối để lát nữa dùng cho tiện.
Khi Thời An bước , sắc mặt em vẫn bình thường, chẳng hề chút thẹn thùng ngượng ngùng nào.
Tôi phòng tắm.
Đến lúc trở , căn phòng chìm bóng tối mịt mù.
Tôi hình một lúc.
Ngay đó, một bàn tay đẩy mạnh khiến ngã nhào xuống giường, một bóng lập tức áp chế lên .
"Thời An?" Tôi ướm hỏi một tiếng.
Em khẽ "ừ" một tiếng, chuẩn xác hôn lên môi ngay trong bóng tối, đó nụ hôn nóng bỏng dần dời xuống vùng cổ.
Tôi nhanh chóng em làm cho nhũn cả chân, ánh mắt mơ màng.
Trang Thảo
Ý thức còn sót khiến rên rỉ thốt lên: "Không đúng..."
Cuối cùng hiểu những Phó Tinh Chu ngập ngừng định là ý gì.
"Ăn sạch sành sanh" rốt cuộc là nghĩa thế nào.
Đáng tiếc là quá muộn .
Tay Thời An cởi bỏ áo choàng tắm của , vuốt dọc theo sống lưng xuống, giọng trầm ấm đầy mê hoặc: "Chẳng gì đúng cả, là ?"
Nội tâm vẫn còn đang giằng xé: " mà, em là vợ cơ mà..."
Thời An khẽ một tiếng: "Cái đó thì quan trọng gì , ông xã."
Sợi dây lý trí trong đầu đứt phựt.
Tôi đ.á.n.h mất sự tỉnh táo, mặc cho em dẫn dắt chìm đắm bể tình.
Thế nhưng vẫn đ.á.n.h giá thấp sức bền của một sinh viên nam mới thành niên.
Chẳng qua bao lâu, cũng chẳng nhớ nổi là thứ mấy. Tôi thực sự chịu nổi nữa, bèn thử thương lượng với Thời An.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/bach-lien-hoa-nham-roi-la-hoa-an-thit-nguoi-day/chuong-6.html.]
"Tiểu An, hôm nay đến đây thôi nhé, ngày mai tiếp tục ?"
Giọng điệu của Thời An tuy dịu dàng nhưng mang theo sự kiên quyết thể chối từ: "Anh ơi, gì thế, ngày mai việc của ngày mai chứ."
Tôi gần như sắp tối sầm mặt mày vì kiệt sức, khản giọng cầu xin: "Anh thật sự trụ nổi nữa ..."
Thời An khẽ c.ắ.n vành tai : "Anh làm mà."
...
Ba ngày đầu tiên của kỳ tân hôn, chúng gần như quấn quýt bên rời.
Thời An vẫn dịu dàng và thuận theo như , ngoại trừ "chuyện giường" thì việc gì em cũng lời hết.
Ngày thứ tư, dẫn em về nhà ba ăn cơm.
Thời An dậy .
Nhìn những vết răng cổ và từng vệt hồng lưng em, chột ho khẽ. Tôi xoa cái eo nhức mỏi tự kiểm điểm: Là do làm ? Sao xuống tay nặng thế nhỉ?
Nhận ánh mắt của , Thời An hỏi: "Có chuyện gì thế ?"
"... Không gì, em... em chiếc áo len cao cổ nhé."
"Vâng ạ."
Đến nhà ba là mười một giờ trưa, dì giúp việc đang tất bật chuẩn bữa cơm trong bếp. Ba kéo Thời An sang một bên hỏi han đủ điều, liền chọn một tư thế thoải mái nhất sofa mà xuống.
Ánh mắt hồ nghi của Phó Tinh Chu cứ đảo qua đảo . Tôi vờ như thấy, tập trung chương trình náo nhiệt TV.
Thế nhưng nó vẫn nhịn mà hỏi: "Cậu rốt cuộc cũng ăn ?"
Tôi im lặng.
Nó tiếp tục lèm bèm: "Em ngay chẳng hạng lành gì mà, cứ giả vờ thanh thuần vô tội, thực chất tâm tư lắt léo, lòng còn nhiều lỗ hổng hơn cả ngó sen..."
"Đủ đấy!"
Tôi ngắt lời nó, kìm mà lên tiếng bảo vệ Thời An: "Chuyện thì liên quan gì đến nhân phẩm? Tiểu An tâm tư đơn thuần, chẳng qua là em thích quá thôi, qua miệng em thành ? Chiếu theo lời em , thích em thì cũng chắc? Lần còn để thấy mấy lời tương tự, tiền tiêu vặt đừng hòng tìm mà xin."
Bị đ.â.m trúng t.ử huyệt, Phó Tinh Chu rốt cuộc cũng chịu im miệng.
Kỳ nghỉ kết hôn kết thúc, tiếp tục làm, còn Thời An cũng trường học. Em lái xe đến trường, vì bảo khi nào tan làm sớm sẽ qua đón em.
Hôm nay tới sớm, thế là theo trí nhớ về thời khóa biểu dán cửa phòng học để tìm em.
Lại chẳng khéo, bắt gặp một nhóc tóc xoăn, mặt đỏ bừng đang đưa thư tình cho Thời An. Sợ hai họ khó xử, nép góc tường lên tiếng.
Đợi đến khi nhóc từ chối khuất, mới ló mặt .
Thời An thấy thì ngẩn : "Anh đến từ lúc nào thế?"
"Cũng một lúc , sợ hai đứa khó xử nên ." Tôi : "Đi thôi, về nhà nào."